Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327644

Bình chọn: 8.5.00/10/764 lượt.

bao trùm lên mặt đất và vạn vật, Tề Mặc, Jiaowen và đám Hồng Ưng đang ngồi trên ghế đá giữa vườn hoa. Xung quanh họ là muôn ngàn đóa hoa đủ loại màu sắc, mùi hương ngào ngạt lan tỏa thẩm thấu vào tâm hồn mỗi con người. Những giọt sương trên cánh hoa được ánh mặt trời chiếu sáng lấp lánh như những hạt ngọc. Nét đẹp tinh khiết của cảnh vật khiến người đàn ông đang ngồi ở kia không còn lạnh lùng tanh máu mà thể hiện vẻ đẹp trầm tĩnh lạ thường.

"Đứng ngây người ở đó làm gì?" Một giọng nói trầm trầm vọng đến làm Ly Tâm định thần trở lại, cô thấy Tề Mặc đang trừng mắt với cô. Cảm xúc đẹp đẽ vừa rồi lập tức biến mất, Ly Tâm cau mày, có lẽ cô đã nhìn nhầm, mò kim dưới đáy bể có lẽ còn dễ dàng hơn việc tìm vẻ đẹp tinh khiết và trầm tĩnh trên người Tề Mặc.

"Em đang nghĩ xem tại sao lão đại lại ở đây?" Ly Tâm vừa nói vừa đi đến bên Tề Mặc.

Tề Mặc sa sầm mặt, đưa mắt nhìn Jiaowen đang cười toét miệng. Jiaowen cất giọng lãnh đạm pha lẫn sự châm chọc: "Buổi sáng sớm tươi đẹp thế này mà ở trong phòng thì phí quá. Cô nên học cách hưởng thụ cuộc sống đi, con sâu lười biếng".

Ly Tâm ngồi xuống bên cạnh Tề Mặc, cô thản nhiên kéo đĩa đồ ăn sáng trước mặt hắn ăn ngon lành. Vừa ăn cô vừa lườm Jiaowen: "Hình như anh rất vui?".

Jiaowen nghe nói vậy liền cười tươi với Ly Tâm: "Cô đừng giở kế ly gián, tất nhiên là tôi vui mừng khi thấy Tề trở về bình an". Biết Jiaowen là người giảo hoạt, Ly Tâm không nhiều lời với anh ta, cô tập trung nhét thức ăn vào miệng.

Jiaowen đưa mắt nhìn Tề Mặc, thấy sắc mặt hắn rất bình thản, không hề tỏ thái độ bất cứ thái độ nào khi Ly Tâm giành đồ ăn của hắn. Nụ cười trên miệng Jiaowen càng rộng hơn, anh ta nói từ tốn: "Hình như tôi đã bỏ lỡ một cảnh hay".

"Đúng vậy". Lập Hộ vừa đi đến nơi, mỉm cười trả lời.

"Ồ". Jiaowen cất cao giọng, anh ta đặt khuỷu tay xuống bàn đá rồi chống cằm nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt vô cùng gian tà. Mặc dù vậy Ly Tâm vẫn không thay đổi nét mặt. Cô tiếp tục ăn mà không hề bận tâm đến mấy người đàn ông xung quanh. Sau khi chén gần hết thức ăn trong đĩa, Ly Tâm mới chợt nhớ ra, cô ngẩng đầu quay sang nói với Tề Mặc: "Lão đại, anh đã ăn sáng chưa?". Thái độ của Ly Tâm hoàn toàn coi Jiaowen như không tồn tại.

"Em thử nói xem?" Thức ăn vừa được đưa đến, hắn chưa hề động vào đã bị Ly Tâm cướp mất, bây giờ cô còn dám hỏi hắn câu đó. Tề Mặc cúi xuống nhìn vào mắt Ly Tâm.

Ly Tâm cười ngượng ngùng, cô tự giác chọn đồ ăn cô vẫn chưa động đến đưa cho Tề Mặc. Tề Mặc tối sầm mặt: "Em ăn hết đi".

Ly Tâm nhún vai, cô quên mất Tề Mặc là lão đại, ai lại đi ăn thừa đồ của cô. Thế là cô không một chút do dự tiếp tục đưa thức ăn lên miệng mình.

Thấy bản thân hoàn toàn bị coi thường, Jiaowen khóc dở mếu dở, anh ta quay sang nói với Tề Mặc: "Tề, anh đừng chiều cô ấy quá, tôi sợ sau này cô ấy sẽ vô pháp vô thiên".

Ly Tâm trừng mắt với Jiaowen: "Xin anh, anh có biết chữ "sủng" (chiều) viết thế nào không? Con mắt nào của anh thấy anh ấy chiều tôi?". Ly Tâm cảm thấy nổi da gà khi áp dụng chữ "sủng" lên người Tề Mặc, dù đối tượng là cô cô cũng không chịu nổi. Tề Mặc biết chiều chuộng người khác ư? Về điểm này cô không nghi ngờ thì ông trời cũng nghi ngờ.

Tề Mặc cau mày nhìn Jiaowen, hắn muốn làm gì thì làm, tất cả tùy thuộc vào tâm trạng của hắn. Ly Tâm ăn đồ của hắn, hắn cảm thấy cũng chẳng sao nên mới nhường đồ ăn cho cô. Hành vi này có gì là lạ? Tuy rằng trước đây đồ ăn của hắn không một người nào dám động tới.

Bắt gặp ánh mắt khinh thường của Ly Tâm chiếu về Jiaowen, Hồng Ưng lắc đầu: "Jiaowen lão đại, làm người nên thận trọng". Tuy câu nói của Hồng Ưng không đầu không cuối nhưng Jiaowen lập tức hiểu ý.

Anh ta gật đầu cười tươi: "Tôi đúng là không thể dây vào, tôi phải tránh mới được".

"Chỉ sợ anh tránh không nổi lại cứ thích dây vào". Lập Hộ nhếch mép cười, thể hiện tâm trạng rất tốt.

Jiaowen cười tươi: "Vẫn là các chú hiểu tôi nhất".

Tề Mặc đảo mắt qua ba người: "Hôm nay các chú rất vui?"

Hồng Ưng gật đầu: "Vâng ạ, chuyện này đáng để vui mừng".

Jiaowen cười nói: "Có thể gặp lại người 99% không qua khỏi hoạn nạn, tại sao tôi không vui chứ? Các anh trở về nguyên vẹn, lẽ nào không cảm thấy vui sao?"

Ly Tâm đã ăn no nên bỏ đồ ăn trong tay xuống bàn. Cô quay sang hỏi Jiaowen: "Là Lam Bang đúng không?"

Nhìn gương mặt hốc hác của Jiaowen, cô có thể đoán ra hai ngày nay anh ta bị bức đến phát điên. Một người mình đồng da sắt như anh ta cũng có lúc lâm vào trạng thái tinh thần mệt mỏi thì thật chẳng giống Jiaowen chút nào. Lúc máy bay hạ cánh, Jiaowen là người xông lên đầu tiên, gương mặt anh ta lộ rõ vẻ lo lắng và bồn chồn. Khi nhìn thấy Tề Mặc, anh ta mới thở phào nhẹ nhõm và bộc lộ nỗi vui mừng.

Bây giờ Tề Mặc cùng Jiaowen ăn sáng ở một nơi Jiaowen thích là hoa viên. Có thể thấy Tề Mặc rất hiểu tâm trạng của Jiaowen nên mới chiều theo ý của anh ta. Điều đó cũng chứng tỏ Tề Mặc coi Jiaowen như người bạn của hắn. Tuy nhiên Tề Mặc hôm nay không thấy nhăn mặt nhíu mày như mọi lần, chứng tỏ có chuyện gì đó khiến hắn vui vẻ.

Tâm trạng tốt của đám Hồng Ưng tuyệt đối không phải xuất phát


Duck hunt