n nhó bất mãn, Lập Hộ liền mỉm cười an ủi. Theo phán đoán của anh ta, Ly Tâm có thể xuống giường đi lại từ lâu rồi. Chỉ vì Tề Mặc đòi chăm sóc, vết thương bị hành hạ nên càng lâu khỏi, đến bây giờ mới có thể xuống giường. Tề Mặc chăm sóc người khác, trên thực tế càng đẩy người đó đến chỗ chết. May mà sức khỏe Ly Tâm cũng không tồi. Bằng không, Tề Mặc tự hủy con át chủ bài của mình.
"Được rồi, đừng nói nữa. Ly Tâm này, tôi nghe nói cô có một quá khứ rất huy hoàng. Hiếm có cơ hội gặp cô, cô hãy kể cho tôi nghe đi". Lập Hộ cười tươi với Ly Tâm. Anh ta nghe nói người phụ nữ này vang danh bốn bể nên có ý định hỏi thăm từ lâu nhưng không tìm ra cơ hội. May quá lại gặp cô ở đây.
Đối diện với gương mặt rạng rỡ của Lập Hộ, Ly Tâm bất giác nghĩ thầm, anh chàng này là người của Tề Mặc ư? Thể hỗn hợp giữa núi băng và núi lửa phải kiểu như Hồng Ưng, không có biểu hiện vui buồn mới đúng. Tề Mặc lấy đâu ra thuộc hạ vui vẻ như Lập Hộ?
"Ly Tâm, ngồi xuống đây nói chuyện". Lập Hộ cười nói, chỉ tay xuống chiếc ghế bên cạnh anh ta.
Ly Tâm liếc gương mặt tươi cười ôn hòa của Lập Hộ. Ở bên cạnh Tề Mặc mà anh ta có thể tự do ra vào, chắc chắn anh ta không phải nhân vật tầm thường. Lập Hộ dịu dàng hay Hồng Ưng trầm tĩnh cũng vậy, không phải là người đơn giản. Ly Tâm cười cười với anh ta: "Huy hoàng gì chứ. Khi nào ngồi lên vị trí của Tề lão đại, lúc đó mới gọi là huy hoàng".
Lập Hộ liền nhíu mày: "Cô thích vị trí của lão đại?"
Ly Tâm hơi nhăn mặt. Người này không hiểu thế nào là nói đùa sao? Cô mở miệng: "Nếu tôi thích thì có thể ngồi lên không?"
Nghe Ly Tâm nói vậy, Lập Hộ bất giác mỉm cười. Những lời đó mà cô nàng dám nói ra miệng. Anh ta còn chưa đáp lời, đằng sau vọng đến tiếng nói lạnh lùng: "Cô muốn ngồi vị trí của tôi?"
Ly Tâm liền quay đầu. Tề Mặc bước đến với vẻ mặt vô cảm, Hoàng Ưng đi sau nở nụ cười gian tà. Ly Tâm nhếch mép: "Vậy Tề lão đại có chịu để tôi ngồi hay không?". Thấy bóng dáng Tề Mặc, Ly Tâm bắt đầu cảm thấy vết thương và toàn thân cô đau nhức, giọng nói cũng như hụt hơi.
"Cô không có khả năng đó". Tề Mặc bước đến bên Ly Tâm, bình thản nói ra sự thật. Ly Tâm cau mày. Nếu có khả năng thì cô cũng chẳng thèm báo trước mà trực tiếp cướp vị trí của hắn luôn.
"Ai cho cô rời khỏi giường?"
Ly Tâm ngẩng mặt, bắt gặp ngay ánh mắt sắc bén mang một tia tức giận của Tề Mặc. Cô lập tức giải thích: "Phải hoạt động nhiều, vết thương mới khỏi nhanh. Anh nói anh không muốn nuôi người vô dụng đấy thôi". Dùng chính lời của hắn đáp lại hắn, chắc cô có thể vượt qua cửa ải này.
Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: "Thế thì đi theo tôi". Vừa nói, hắn vừa quay người đi vào nhà mà không nói thêm một câu nào. Ly Tâm đột nhiên thấy lo sợ sẽ bị Tề Mặc mắng. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Tề Mặc mà mắng nhiếc người khác, ông trời sẽ đổ cơn mưa vàng mất. Nói hắn giết người còn dễ nghe hơn. Nghĩ vậy, Ly Tâm liền đi theo Tề Mặc.
(*) Thả gió: Tù nhân được đi lại tự do trong sân hoặc được phép đi đại tiểu tiện
"Tề lão đại, anh đi chậm thôi". Tuy Tề Mặc đi như bình thường nhưng một bước của hắn bằng hai bước của Ly Tâm. Ly Tâm khó nhọc đuổi theo. Tề Mặc lại có quy tắc tuyệt đối không đợi người. Thuộc hạ của hắn nhất định phải đứng vào vị trí lúc hắn ngồi xuống, nếu không sẽ xử theo gia pháp. Bị Tề Mặc bỏ lại một quãng, Ly Tâm vội chạy theo hắn, ngực cô đột nhiên đau buốt.
"Tôi không đi nổi nữa, anh đừng đi nhanh như vậy". Ly Tâm vừa chạy vừa thở hổn hển.
"Chẳng phải cô cần hoạt động nhiều, vết thương mới nhanh khỏi sao. Mới chạy có mấy bước thôi mà". Một giọng nói lạnh lùng vang lên ngay bên tai Ly Tâm, cô ngẩng đầu thấy Tề Mặc quay lại bên mình. Ly Tâm cười nịnh nọt: "Tôi chỉ nói là cần hoạt động nhiều, chứ có nói hoạt động mạnh đâu. Anh đi nhanh thế tôi phải chạy theo mới kịp, mà bây giờ tôi chẳng có sức để chạy".
Thấy Ly Tâm giơ tay đỡ ngực, Tề Mặc nói lạnh nhạt: "Người muốn chết, chỉ khiến tôi mất mặt, càng trở nên vô dụng hơn". Vừa nói hắn vừa bế Ly Tâm lên rồi nhanh chóng đi vào nhà.
Hoàng Ưng ở phía sau nhíu mày. Ly Tâm là người đầu tiên dám ăn nói kiểu đó với lão đại. Kết quả là, cô được đãi ngộ quá tốt. Chuyện này đúng là nằm ngoài định liệu của anh ta nhưng không đến mức quá bất ngờ. Anh ta nở nụ cười gian tà với Lập Hộ rồi đi theo Tề Mặc.
Bị Tề Mặc bế đi, Ly Tâm ngoan ngoãn nằm yên trong lòng Tề Mặc. Giãy giụa không có ích gì, chỉ khiến bản thân bị đau thêm. Trên người cô còn đầy vết bầm tím Tề Mặc để lại sau những lần phản kháng. Lời nói của Tề Mặc không dễ nghe chút nào. Cô là người sắp khỏi bệnh, chứ không phải là người muốn chết. Nhưng tranh biện với Tề Mặc thà im lặng còn hơn.
Tề Mặc đặt Ly Tâm ngồi xuống chiếc ghế trước bàn ăn. Đối diện Ly Tâm là Hồng Ưng, Hoàng Ưng, Lập Hộ và một người đàn ông khá đẹp trai, chắc là Hắc Ưng gì đó. Không ngờ hôm nay mọi người tụ tập ở đây. Xem ra họ có chuyện quan trọng cần bàn. Tuy nhiên, bọn họ chẳng liên quan gì đến Ly Tâm nên cô chẳng hề bận tâm đến họ.
Đợi Tề Mặc ngồi xuống, đồ ăn nhanh chóng được dọn lên bàn. Từ đồ ăn Trung Quốc đến đồ Tây từ từ lấp đầy bàn ăn, trong đó có nhiều m