lại là người khác, liệu lão đại có nổi cơn lôi đình hay không? Tôi còn tưởng cô là người thông minh, không ngờ cô lại hồ đồ như vậy".
Nghe những lời của Lập Hộ, Ly Tâm nghiến răng không lên tiếng. Lập Hộ lắc đầu: "Con người của lão đại không quan tâm đến người khác, cũng không biết thể hiện thái độ quan tâm. Nhưng lão đại tuyệt đối không tệ bạc với người của lão đại. Tôi tưởng cô đi theo lão đại một thời gian, ít nhất cũng biết tính lão đại chứ".
Ly Tâm bóp trán nói khẽ: "Dù tôi có làm sai, lão đại cũng không thể bắt tôi đi Hắc lao. Làm vậy khác nào muốn lấy mạng tôi?"
Lập Hộ mỉm cười: "Cô có bản lĩnh vượt qua chốn hắc lao hay không, trong lòng lão đại biết rõ hơn ai hết. Lần này lão đại chỉ là cảnh cáo cô mà thôi. Lão đại muốn cô sau này chú ý hơn, làm gì cũng không được chủ quan".
Lập Hộ nói tiếp: "Có điều bắt cô đi Hắc lao không phải muốn lấy mạng cô. Hắc lao là nơi rèn luyện con người. Nếu cô có thể rời khỏi nơi đó bình an, ba từ "không chú ý" cả đời này sẽ không còn liên quan gì đến cô. Dù sau này cô có gây chuyện với người không nên gây chuyện, hay có kẻ nào đó muốn tính sổ với cô, thì phải xem hắn có năng lực tiêu diệt cô hay không. Đi hắc lao chỉ tốt cho cô mà thôi. Dù lão đại và chúng tôi có ở bên cạnh bảo vệ cô, cũng không thể bằng cô rèn luyện bản lĩnh tự bảo vệ mình".
Ly Tâm nghe xong liền chớp chớp mắt, nhìn về phía Tề Mặc lúc này đang cau mày nói chuyện với Jiaowen. Cô quay đầu mỉm cười: "Bảo vệ? Hình như kể từ lúc gặp lão đại, toàn là tôi cứu anh ta thoát chết".
Lập Hộ liền gật đầu: "Biết rồi. Cô là phúc tinh của lão đại và chúng tôi được chưa. Để tôi kêu người đưa cô đi nghỉ ngơi".
Ly Tâm biết không có mệnh lệnh của Tề Mặc, Lập Hộ tuyệt đối không dám làm theo ý mình. Cô lập tức mở miệng: "Tôi còn chưa ăn cơm nữa. Bữa sáng, bữa trưa, bữa tối chưa có gì vào bụng".
Lập Hộ nhăn mặt: "Ý cô là Jiaowen lão đại không cho cô ăn cơm đúng không?". Thấy vẻ mặt rạng rỡ của Ly Tâm, anh ta liền vẫy tay gọi người đến: "Cơm nước đã chuẩn bị cho cô từ lâu. Cô đúng là người đàn bà chỉ biết đến ăn, không hiểu lão đại thấy cô đặc biệt ở điểm nào?"
Ly Tâm cười híp mắt với Tề Mặc ở trong phòng khách. Sự việc ngày hôm nay coi như xong. Cô thấy Tề Mặc và Lập Hộ nói đúng, là cô quá bất cẩn. Vận may rồi cũng có ngày dùng hết, sau này cô cần phải dựa vào bản lĩnh của mình và hành sự cẩn thận hơn mới được.
Ăn một bữa ngon lành, mọi sự mệt mỏi đều tan biến, cả người Ly Tâm vô cùng tỉnh táo. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy bên ngoài có nhiều người và xe lặng lẽ đi lại trong bóng đêm. Phía xa xa có hai chiếc máy bay trực thăng từ trên không trung hạ cánh xuống giữa sân.
Sau khi có dịp ngồi trên chiếc máy bay quân dụng của Jiaowen, Ly Tâm không còn cảm thấy kinh ngạc khi hai chiếc máy bay trực thăng lọt vào tầm mắt. Những người có tiền mua máy bay trực thăng cũng không có gì là lạ. Còn đối với Tề Mặc và Jiaowen, đó chỉ là món đồ chơi nhỏ.
Đưa mắt về mấy chiếc xe cảnh sát ở đằng xa, Ly Tâm bất giác lắc đầu. Do trước đây cô làm nghề không minh bạch nên cảnh sát đối với cô là sự tồn tại tương đối nhạy cảm, Ly Tâm không thể có cảm tình với họ. Mấy chiếc xe cảnh sát lần lượt lăn bánh, Ly Tâm biết bọn họ không tìm ra thứ gì khả nghi. Nếu chuyện cỏn con này Tề Mặc cũng không đối phó nổi, hắn không thể nào ngồi ở vị trí lão đại lâu như vậy.
Ly Tâm vô tình nhìn về phía máy bay trực thăng, phát hiện có hai người đàn ông từ trên máy bay bước xuống một cách vội vã. Mặc dù Ly Tâm cách đó khá xa nhưng do cô ở vị trí trên cao lại có ánh đèn chiếu sáng nên Ly Tâm có thể nhìn rõ. Hai người đàn ông vừa xuống máy bay, một người mặc thường phục còn một người mặc quân phục. Hai người đàn ông đi theo Hồng Ưng vào phòng khách. Ly Tâm đột nhiên cảm thấy vô cùng hiếu kỳ. Cô nhanh chóng rời khỏi phòng ăn, chạy về phía phòng khách, nơi có Tề Mặc và Jiaowen.
"Tề lão đại, Jiaowen lão đại! Hai người có ý gì vậy?". Ly Tâm nấp bên ngoài cửa phòng, vừa ngồi xổm xuống liền nghe thấy một tiếng nói phẫn nộ vọng ra.
"Ra đi". Giọng nói vô cùng lạnh lùng và nghiêm khắc của Tề Mặc đột nhiên truyền đến tai Ly Tâm.
Ly Tâm sờ lên chóp mũi, ngẩng đầu liền nhìn thấy Hoàng Ưng không biết đứng ở cửa từ bao giờ. Ly Tâm bất giác nhíu mày. Cô ở ngoài nghe trộm, Tề Mặc biết là cô nên cho cô vào sao?
Hoàng Ưng trừng mắt nhìn Ly Tâm rồi đứng tránh sang một bên để Ly Tâm đi vào trong.
Ly Tâm nhún vai, cô vốn không phải là người có tính tò mò. Hiếm khi cô có hứng thú nghe trộm người khác nói chuyện, ai ngờ bị bắt ngay tại trận. Xem ra mấy hành động lén lút không thích hợp với cô. Ly Tâm chỉnh đốn lại quần áo, theo Hoàng Ưng đi vào trong.
Thấy Ly Tâm đi vào, Tề Mặc nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo. Cô dám đi nghe trộm, đúng là làm mất mặt hắn. Ly Tâm bắt gặp ánh mắt hung dữ nhưng không xuất hiện tia sát khí của Tề Mặc, cô liền mỉm cười với hắn rồi ngoan ngoãn đứng ra sau lưng Tề Mặc.
Hai người đàn ông ngồi đối diện Tề Mặc và Jiaowen tuổi tác không lớn không nhỏ, tầm bốn mươi đến năm mươi tuổi. Người đàn ông mặc quân phục ngồi gần chỗ Ly Tâm nên cô có thể nhìn