Polly po-cket
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327793

Bình chọn: 10.00/10/779 lượt.

ngẩng đầu. Tề Mặc nhìn thẳng vào mắt Ly Tâm bằng ánh mắt vô cùng lạnh lùng: "Có điều, tôi không thể tha thứ chuyện hồi nãy".

Ly Tâm sững người một lúc mới mở miệng: "Có thể lấy công chuộc tội mà".

"Sai. Tôi không cho rằng cô có thể chuộc tội". Tề Mặc vẫn không rời mắt khỏi Ly Tâm.

Ly Tâm nói bất mãn: "Tại sao? Tôi đã cứu mạng anh, trong khi chỉ mắng anh hai câu thôi. Có gì quan trọng hơn tính mạng của anh chứ?"

"Tôi cũng cứu mạng cô". Tề Mặc chậm rãi nhả năm chữ khiến Ly Tâm cứng họng. Lúc đó, cô thật sự không ngờ Tề Mặc đích thân đi cứu cô. Ly Tâm nghĩ, cùng lắm Tề Mặc cử thuộc hạ đi, không thể tưởng tượng nổi người đến cứu cô lại là Tề lão đại.

Thật ra Ly Tâm không biết ở vào hoàn cảnh đó, người bình thường không thể có tốc độ và sự trấn tĩnh như Tề Mặc. Chỉ cần sai sót một giây, e rằng tất cả mọi người sẽ xuống mồ. Đám Hồng Ưng biết rõ, ngoài Tề Mặc, không một ai có bản lĩnh cứu người ở thời điểm đó. Quan trọng là Tề Mặc có muốn cứu hay không.

Jiaowen đứng bên cạnh thấy Tề Mặc và Ly Tâm mãi không giải quyết xong vụ công tội, anh ta lắc đầu bất lực. Thật ra Jiaowen không hiểu, đối với Ly Tâm, công lao hay phần thưởng không phải là chuyện quan trọng nhất. Điều cô cần là tung tích của Tùy Tâm, Tề Mặc lại không nói cho cô biết. Tuy nhiên, Ly Tâm không bao giờ chấp nhận sự trừng phạt của Tề Mặc. Tề Mặc trừng phạt đồng nghĩa với cái chết nên cô phải đấu tranh đến cùng.

Nghe nội dung cuộc nói chuyện của hai người, Jiaowen đoán ra, sắc mặt Tề Mặc khó coi là do Ly Tâm chửi rủa hắn. Ly Tâm to gan hơn trời, dám mắng nhiếc Tề Mặc, đúng là nhổ lông trên đầu hổ mà.

"Còn nữa, cô chỉ vô tình cứu người, cố ý miệt thị tôi". Tề Mặc không nói nhiều, nhưng mỗi từ như mũi kim đâm vào tim Ly Tâm đau buốt.

Ly Tâm im lặng nhìn Tề Mặc, chỉ thấy thần sắc lạnh lùng của hắn, nộ khí ngày càng rõ. Cô than thầm trong lòng, toàn thân yếu ớt dựa vào người Tề Mặc. Ly Tâm cất giọng thảng thốt: "Nhưng...tôi vẫn còn đau lắm...Vết thương bị đạn bắn chưa hỏi hẳn. Bây giờ lại bị thế này...bị thương từ trên xuống dưới. Nếu lại...lại...".

Lúc này, Ly Tâm có bộ dạng đáng thương vô cùng. Cô nắm chặt vạt áo trước ngực, ánh mắt đầy vẻ phức tạp, nói mãi không thành câu. Tề Mặc biết Ly Tâm lo lắng đến vấn đề nhóm máu, hắn liền cau mày nhìn Ly Tâm, sự tức giận từ từ biến mất. Tề Mặc lên tiếng: "Dù có vấn đề, tôi cũng đảm bảo cô sống năm mươi năm nữa".

Ly Tâm nghe xong liền ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt vô cùng kiên định của Tề Mặc. Ánh mắt sắc bén như dao kiếm đó khiến người đối diện chỉ có thể tin tưởng hắn vô điều kiện. Giống như chỉ cần hắn nói ra bất cứ điều gì, hắn nhất định sẽ làm được, cô chỉ cần đặt niềm tin vào hắn.

Tề Mặc ôm Ly Tâm đổi tư thế khác. Hắn vỗ nhẹ lên vai Ly Tâm, cất giọng trầm trầm: "Tôi sẽ ghi nhớ lần này. Cô còn tái phạm thì đừng trách tôi không khách khí. Bây giờ ngủ đi".

Thấy Tề Mặc chịu bỏ qua cho mình, Ly Tâm liền vui mừng gật đầu. Cô cười híp mắt nằm thoải mái trong lòng Tề Mặc chuẩn bị đi ngủ. Trước đó do vừa đau vừa mệt lại có tâm sự nên Ly Tâm không thể chợp mắt. Hơn nữa, Tề Mặc đã bảo đảm cô sống thêm năm mươi năm nên không có gì đáng lo cả. Trước mặt bao nhiêu người, Ly Tâm không ngại ngùng từ từ thiếp đi trong lòng Tề Mặc.

Đám Jiaowen và Hồng Ưng đưa mắt nhìn nhau. Tề Mặc đúng là khoan dung độ lượng với Ly Tâm. Trên giang hồ bao nhiêu năm nay, chỉ cần người nào dám nói "không" với Tề Mặc, kẻ đó sẽ phải trả giá vô cùng đắt. Hôm nay, Ly Tâm chửi mắng Tề Mặc mà hắn vẫn bỏ qua. Ly Tâm quả là lợi hại, không biết đến cuối cùng ai sẽ khắc ai.

Thấy Tề Mặc đưa mắt về phía mình, Jiaowen biết đã xong chuyện riêng tư, bây giờ đến lúc bàn việc công. Cục diện hiện tại vô cùng phức tạp và không thuận lợi

"Thông báo cho người của anh chuẩn bị đón hàng ở bên giới". Jiaowen chưa lên tiếng, Tề Mặc cất giọng trầm trầm.

Jiaowen quay sang chăm chú nhìn Tề Mặc: "Bây giờ chẳng nhận được một tin tức nào, Feiyusi cũng không có cử động bất thường. Vậy thì...".

Sắc mặt Tề Mặc không thay đổi: "Để đưa hàng vào một nơi bốn bề là biển cả như đất nước này, ngoài đường biển ra chỉ có đường hàng không. Hãy giám sát chặt chẽ các tuyến bay. Bọn chúng chỉ có thể đi theo con đường đó".

Jiaowen bất chợt vỗ đùi đánh đét một tiếng rồi đứng dậy: "Tôi hồ đồ mất rồi. Chuyện rõ như ban ngày tôi còn ngồi đợi tin làm gì chứ. Chúng ta chỉ cần lưu ý điểm này là xong".

Vận chuyển một lô hàng lớn tới Austrailia ngoài đường biển và hàng không, đường bộ không có tác dụng. Đã được chứng thực sức mạnh của Tề Mặc trên biển, Feiyusi chắc cũng biết rõ, vận chuyển bằng đường thủy chẳng khác nào tự tay dâng hàng cho Tề Mặc. Vì vậy, bà ta chỉ có thể chọn đường hàng không.

Thấy Jiaowen đã hiểu ý, Tề Mặc ôm Ly Tâm đang ngủ say sưa đứng dậy: "Phát huy mọi thế lực của anh, mở một đường bay tới Trung Đông. Dù sao chúng ta cùng cần giao hàng tới Trung Đông theo đúng kế hoạch".

Nghe Tề Mặc nói vậy, mọi sự do dự và lo lắng biến mất khỏi đầu óc Jiaowen. Anh ta nhăn nhó: "Tề, anh chỉ làm khó người khác. Làm sao có thể tạo ra một đường bay riêng ở đất nước này. Mượn đ