Duck hunt
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210991

Bình chọn: 8.5.00/10/1099 lượt.

áy bay chiến đấu khá lâu. Mặc dù hắn đã bịt mũi và bịt miệng nhưng vẫn hít phải một lượng ít khí độc. Do Tề Mặc có sức khỏe hơn người nên bây giờ hắn chỉ cảm thấy cơ thể bải hoải rã rời.

Lập Hộ và Bạch Ưng đỡ Tề Mặc ôm Ly Tâm đứng dậy ngồi vào vị trí. Jiaowen cất giọng đầy lo lắng: "Thế nào rồi? Anh không sao đấy chứ?".

Tề Mặc lắc đầu, Jiaowen liền gật đầu nhẹ nhõm: "Thế thì tốt. Ly Tâm bị làm sao vậy?". Trước đây, chứng kiến Tề Mặc có thái độ đặc biệt với Ly Tâm nên Jiaowen tỏ ra hiếu kỳ. Sau sự việc xảy ra ngày hôm nay, anh ta đã có cái nhìn khác hoàn toàn về Ly Tâm. Bây giờ lại thấy Ly Tâm mặt trắng bệch nằm trong lòng Tề Mặc, Jiaowen mới lên tiếng hỏi thăm.

"Không sao cả". Tề Mặc cúi đầu nhìn Ly Tâm đang nằm ngủ trong lòng hắn, tay cô vẫn nắm chặt tay hắn. Tề Mặc quay mặt Ly Tâm úp vào ngực mình, để người khác không nhìn thấy cô.

Jiaowen thấy vậy nở nụ cười gian tà. Hệ thống thông tin trước mặt đột nhiên phát ra tiếng nói của Hoàng Ưng: "Lão đại, Jiaowen lão đại. Hai người đang ở đâu?". Hoàng Ưng vừa hạ cánh xuống đất an toàn, thấy máy bay của Tề Mặc và Jiaowen biến mất, anh ta liền kết nối liên lạc.

Bạch Ưng trả lời: "Ở đằng sau. Chúng tôi sẽ tới ngay. Tình hình thế nào rồi". Vừa nói, Bạch Ưng vừa điều khiển máy bay tăng tốc về phía trước.

Hoàng Ưng liền thông báo tình hình: "Mười hai chiếc máy bay vận chuyển chúng ta đã khống chế được chín chiếc. Còn sáu máy bay chiến đấu...sao lại thiếu mất một chiếc?". Hoàng Ưng đến lúc này mới phát hiện ra điều bất thường.

"Một chiếc bị hủy rồi". Bạch Ưng nói nhỏ. Tề Mặc do bị nhiễm độc nên không thể nói chuyện, vì vậy Bạch Ưng thay mặt hắn lên tiếng.

Hoàng Ưng liền tiếp lời: "Chúng ta đã khống chế bốn trên năm chiếc máy bay chiến đấu".

Jiaowen gật đầu: "Mau đẩy nhanh tốc độ giải quyết đối thủ".

Hoàng Ưng hơi do dự: "Lão đại, chúng ta đã tiến sát đến biên giới Australia. Hệ thống rada báo hiệu có ba chiếc máy bay đang bay về phía chúng ta. Họ muốn nói chuyện với chúng ta".

Đám Tề Mặc và Jiaowen nghe nói liền đoán ngay ra người nhận hàng đã tới. Do bọn họ vẫn ở tít phía sau nên hệ thống rada không bắt được tín hiệu. Jiaowen liền gật đầu: "Nối máy đi".

"Các người là ai?" Hoàng Ưng vừa kết nối hệ thống liên lạc, đối phương đã lên tiếng hỏi.

Jiaowen đáp lời: "Anh là ai?"

"Các anh đang động đến hàng của tôi". Một giọng nói lạnh lùng truyền qua hệ thống thông tin. Rõ ràng đối phương đã liên lạc với chiếc máy bay chưa bị người của Tề Mặc khống chế nên nắm rõ tình hình.

Jiaowen cười nhếch mép: "Sai rồi. Chúng tôi chỉ lấy lại hàng của chúng tôi".

"Ý anh là gì?"

Jiaowen gõ gõ ngón tay lên bàn điều khiển, trả lời lãnh đạm: "Là vậy đó. Các anh khi đã đặt mua hàng, chắc cũng nắm rõ quy tắc trong nghề. Hàng chưa đến tay các anh thì không phải thuộc về các anh. Còn các anh và bên bán có quan hệ gì? Đó không phải là việc của chúng tôi. Ai nhận tiền hàng của các anh, các anh hãy đi tìm người đó tính sổ". Jiaowen vừa nói dứt lời, ba chiếc máy bay xuất hiện trên màn hình rada.

Đối phương không che dấu sự phẫn nộ: "Các anh có vấn đề gì với bên bán thì tự đi mà giải quyết, tại sao động đến lô hàng này? Rốt cuộc các anh có mục đích gì? Mau nói thật, các anh là ai? Nếu không nói đừng trách chúng tôi không khách khí".

Jiaowen nghe xong liền cười ha hả. Bọn họ dám nói không khách khí. Để xem ai không khách khí với ai.

"Chính bên bán của các anh đã động đến hàng của tôi trước. Lô hàng này là của tôi". Một giọng nói lạnh lùng đột ngột vang lên. Tề Mặc mở miệng, Jiaowen thấy vậy lặng thinh.

"Hàng của anh? Các anh rốt cuộc là ai?". Đối phương có vẻ mất kiên nhẫn.

"Tề Mặc". Tề Mặc bình thản trả lời, nhưng đủ khiến đối phương hỗn loạn. Thông qua hệ thống liên lạc có thể nghe thấy tạp âm rè rè và hỗn loạn của đối phương.

"Tề lão đại". Một lúc sau, đối phương mới lên tiếng: "Tề lão đại, hóa ra là anh. Chúng tôi có thể tin lời anh. Nhưng bây giờ chúng tôi cần gấp lô hàng này. Hơn nữa hàng cũng đã tới đây, anh có thể bán lại cho chúng tôi? Về giá cả chúng ta có thể thương lượng".

Tề Mặc nói từ tốn: "Các anh cũng biết đây là lô vũ khí có trị giá lớn, nhất định phải đặt hàng chúng tôi mới sản xuất. Bây giờ bán cho các anh, chúng tôi sẽ ăn nói thế nào với bên mua của chúng tôi".

Đối phương trầm mặc một hồi. Họ tất nhiên cũng hiểu đạo lý này. Một lượng ít vũ khí có thể mua bán bất cứ lúc nào, nhưng lô hàng có trị giá lớn, nhất định phải ký hợp đồng mua hàng nhà sản xuất mới tiến hành sản xuất. Những người hoạt động trong giới buôn bán vũ khí đều nắm rõ quy tắc này.

Không thấy đối phương lên tiếng, Tề Mặc lại mở miệng: "Một khi bên bán của các anh nhận đơn đặt hàng, chắc chắn họ sẽ sản xuất cho các anh. Lô hàng này tôi sẽ đem đi. Nếu các anh không hài lòng với bên bán của các anh, các anh có thể hủy hợp đồng, lần sau tìm đến chúng tôi".

Jiaowen nghe xong liền quay sang cười với Tề Mặc. Anh ta biết Tề Mặc đang phá hoại chủ ý của đối phương. Một lô hàng lớn như vậy ngoài Lam Bang không ai dám nhận. Trong giới buôn bán vũ khí, hai bên mua bán tương đối cố định. Nếu một thế lực có