n
con ngủ, Trần Dĩnh lại lẩm bẩm: “Tỉnh Tỉnh, con thật biết hành hạ mẹ!”
sau đó lại nghĩ đến Trương Hoa rồi thở dài.
Trần Dĩnh lúc này
mới thấy hối hận, tại sao cứ phải chờ điện thoại của anh? Tại sao mình
không thể gọi cho anh trước? Dù gì anh cũng là bố đứa bé, nói với anh
cũng là chuyện bình thường, cũng đâu phải cầu xin hay nài ép gì, chỉ là
báo cho anh biết con gái đã ra đời thôi.
Thế nhưng giờ đã qua
bao nhiêu ngày rồi, nếu giờ mới gọi có bị anh mắng không? Liệu anh có
căn vặn tại sao sinh con ngần ấy ngày mới gọi cho anh không?
Thực ra, không chỉ có Trần Dĩnh hối hận. Trương Hoa cũng đang hối hận vì tại sao không sớm bớt chút thời gian gọi cho Trần Dĩnh. Trước đó Trần Dĩnh
đã nói cho anh biết thời gian dự sinh rồi, giờ đã qua thời gian dự sinh
ngần ấy ngày, chắc cô đã sinh lâu rồi, giờ mới gọi, biết mở miệng ra
sao?
Trong thời gian đào tạo, anh cứ nghĩ Trần Dĩnh sẽ liên lạc
với mình. Cho dù trước khi sinh không liên lạc thì sau khi sinh cũng sẽ
liên lạc với anh ngay. Kết quả là hết ngày này đến ngày khác qua đi,
khiến cho anh không dám gọi điện hỏi han nữa. Hơn nữa giờ anh sợ nhất là nhận được điện thoại của mẹ, bởi anh không biết phải giải thích làm sao với mẹ về việc anh không gọi điện cho Trần Dĩnh nữa. Dùng lí do bận
chắc chắn không được, có bận thế nào cũng không thể không có vài phút để gọi điện thoại.
Lúc này Trương Hoa đã về thành phố, khóa đào
tạo toàn tỉnh đã kết thúc. Buổi tối ngồi trong phòng khách, Trương Hoa
nhẩm tính thời gian, nếu như sinh đúng dự kiến thì đứa bé đã ra đời được khoảng mười ngày rồi, cũng không biết là con trai hay con gái, cũng
không biết Trần Dĩnh có sinh nở thuận lợi hay không.
Mẹ
Trương Hoa lại gọi điện đến. Mấy ngày nay gần như ngày nào anh cũng nhận được điện thoại của mẹ. Trương Hoa thấy điện thoại reo, lòng sợ nhưng
không thể không nghe. Mẹ anh lại hỏi: “Con vẫn chưa liên lạc à?”
“Hôm nay khóa đào tạo mới kết thúc, con vừa mới về thành phố, còn chưa kịp gọi!”
“Đừng có lấy cớ nữa. nói thế nào thì nói nó cũng là con mình, quan hệ huyết
thống đâu có thể đoạn tuyệt được? Tối nay con lập tức gọi cho nó, biết
kết quả rồi thì nói với mẹ!”
Trương Hoa cúp điện thoại, đi đi lại lại trong phòng khách không biết bao nhiêu lần, cuối cùng đánh cắn răng gọi điện.
Trần Dĩnh nhiều khi cũng thầm tức Trương Hoa, thậm chí nghĩ, cho dù anh có
gọi điện đến cũng sẽ không nghe. Nhưng nghe thấy điện thoại đổ chuông là cô liền ôm con đang khóc, chộp ngay lấy cái điện thoại. Nhìn thấy là số của Trương Hoa, cô vội ấn phím nghe. Đầu tiên là Trương Hoa nghe thấy
tiếng khóc của con, tỏng lòng chợt ấm áp vô cùng. Anh thầm nghĩ chắc
chắn là tiếng khóc của đứa bé, anh bỗng thấy mình ở rất gần con.
Nghe điện thoại rồi, hai người lại chẳng biết nói chuyện gì với nhau, cũng
không biết mở miệng thế nào. Trương Hoa chỉ lắng tai nghe tiếng con
khóc, hồi lâu sau mới hỏi: “Đấy là tiếng con khóc à?”
Trần Dĩnh ậm ừ, Trương Hoa hỏi tiếp: “Em sinh nở thuận lợi chứ?”
Trần Dĩnh nhớ lại chuyện bao ngày nay, không khỏi rớt nước mắt. Trương Hoa ở đầu dây bên kia dường như cũng nhận ra Trần Dĩnh đang khóc, vội im lặng không nói gì.
Đứa bé vẫn đang khóc, Trần Dĩnh vừa cầm điện
thoại vừa dỗ con, vừa cố nén nước mắt. Một lúc lâu sau, cuối cùng đứa bé cũng thôi không khóc, Trần Dĩnh mới chậm dãi nói: “Cũng coi như là
thuận lợi!”
“Dạo này anh đi công tác suốt, đi đào tạo ở toàn
tỉnh, hôm nay mới về đến thành phố”. Đây coi như là lí do giải thích cho việc Trương Hoa không gọi điện, mặc dì lí do có vẻ gượng gạo nhưng
Trương Hoa cũng chỉ biết cái lí do đó mà thôi.
6.
Trần Dĩnh lại ậm ừ. Trương Hoa khẽ hỏi: “Là con trai hay con gái?”
Trần Dĩnh nói: “Là con gái, dài 51 cm, nặng ba cân hai, sức khỏe bình thường”.
“Thế sức khỏe em thế nào rồi?”
“Em vẫn ổn!”
Đứa bé nằm trong lòng Trần Dĩnh lại khóc, Trương Hoa vội nói: “Tối nào nó cũng quấy khóc như thế sao?”
“Cũng không phải quấy khóc suốt mà cứ từng cơn, từng cơn anh ạ!”
Trương Hoa lại không biết phải nói gì. Trần Dĩnh nói: “Em phải dỗ con, không có chuyện gì thì em cúp máy trước đây!”
Trương Hoa bảo ừ, trước khi cúp máy còn khẽ nói: “Khi nào có thời gian anh sẽ về thăm con!”
Cúp điện thoại xong, Trương Hoa liền gọi cho mẹ báo tình hình. Mẹ nói: “Con gái cũng tốt!”, rồi nói thêm: “Mẹ với bố con muốn đi thăm nó quá!”, nói rồi liền thở dài.
Hôm nay Trương Hoa đi làm. Hàn Thiên Phàm nói dạo này anh vất vả quá. Trương Hoa cười nói không có gì, so với hồi đầu thì bây giờ đã nắm vững tài liệu và quen thuộc với công việc nên thấy
nhẹ nhõm hơn nhiều. Hàn Thiên Phàm nói: “Đúng thế, thực ra đến khi đã
quen rồi thì cũng thấy đỡ mệt hơn!”, sau đó bảo Trương Hoa: “Cậu nghỉ
ngơi vài ngày đi, sau đó sẽ tiếp tục chuẩn bị cho đợt đào tạo động viên
nhân viên trước mùng một tháng năm, chúng ta sẽ phải tập trung nhân viên của mấy công ty con lại để tiến hành đào tạo động viên đấy!”
Trương Hoa gật đầu: “Vâng ạ!”, Hàn Thiên Phàm nói: “Mấy bộ phận đào tạo có cậu chủ yếu phụ trách việc điều chỉnh tâm lý nhân viên, hai hôm tới về nhà
c