Disneyland 1972 Love the old s
Darling Chúng Ta Chia Tay Nhé

Darling Chúng Ta Chia Tay Nhé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212094

Bình chọn: 8.5.00/10/1209 lượt.

i mua quần áo rẻ tiền cho con mặc thế này? Còn nữa, đồ chơi còn dùng lâu dài, sao không

mua loại cao cấp ấy?”

Thấy Trần Dĩnh ngồi bên không nói gì,

Trương Hoa liền bảo: "Thôi bỏ đi, đợi vài ngày nữa có thời gian rảnh anh sẽ dẫn nó ra ngoài mua cái khác; còn nữa, ngày mai anh phải đi đào tạo ở thành phố khác, ngày kia mới về. Trong hai ngày ấy em không cần chuẩn

bị cơm tối cho anh đâu!". Trần Dính gật đầu váng dạ.

5.

Buổi tối không có Trương Hoa ở nhà, Trần Dĩnh lại cảm thấy rất hụt hẫng, mặc dù bật ti vi nhưng vẫn thấy nhà cửa im ắng. Mặc dù dạo này Trương Hoa

nói chuyện với cô đều như ra lệnh nhưng có anh ở nhà cô vẫn cảm thấy nhẹ nhõm và an toàn.

Trương Hoa cứ về đến nhà là lại ôm con, hơn

nữa rất thích tắm cho con, giúp con thay quần áo, những hành động ấy

khiến Trần Dĩnh cảm thấy rất ấm áp.

Cho dù thái độ của Trương

Hoa dành cho cô chẳng ra sao, nhưng Trần Dĩnh vẫn mong ngóng Trương Hoa

ngày ngày về nhà sớm, có thể ở bên cạnh hai mẹ con cô mỗi tối. Đáng tiếc là cả tối nay anh không về, trong nhà chỉ còn mỗi

Bởi vì nhiều

lớp đào tạo, hơn nữa các lớp đào tạo đều ở thành phố khác, nếu là các

thành phố ở xa thì chắc chắn phải ngủ ở ngoài một ngày, thậm chí có lúc

phải ở ngoài hai ngày. Những thành phố ở gần hơn, lái xe về đến nhà cũng đã muộn lắm rồi.

Mặc dù trong thời gian đó có vài ngày được ở

trong thành phố không phải đi xa nhưng cũng không phải ngày nào anh cũng về nhà ăn cơm. Nhiều lúc anh ăn uống ở ngoài xong mới về nhà.

Trần Dĩnh mặc dù không hài lòng với những chuyện này, nhưng không bao giờ

dám nói gì. Đôi khi Trần Dĩnh cảm thấy mình ở đây giống hệt như một ô

sin, một người chăm trẻ không hơn không kém. Nhiệm vụ của cô là chăm đứa bé, còn về những chuyện có liên quan đến “chủ nhân", có không được phép hỏi.

Trương Hoa phần lớn đều ngủ bên giường của Nhã Vận, thỉnh

thoảng cũng sang ngủ chung với hai mẹ con, nhưng Trần Dĩnh biết Trương

Hoa chỉ vì muốn trông con mà thôi. Thỉnh thoảng Trương Hoa sang phòng,

Trần Dĩnh lại bất chợt nhớ đến cái đêm trước khi cô rời đi.

Trong lòng Trần Dĩnh thậm chí có hi vọng Trương Hoa sẽ đột nhiên khao khát,

sẽ có nhu cầu. Nhưng ngay lập tức cô lại gạt bỏ cái suy nghĩ ấy đi. Có

thế sự thay đổi của Trương Hoa khiến cho cô cảm thấy anh càng lúc càng

xa cô, xa đến mức khó nắm bắt. Ngoài thái độ đối với con không hề thay

đổi, còn lại đường như mọi thói quen và hành vi của anh đều thay đổi rất lớn.

Thế nhưng khi ngủ chung với hai mẹ con, Trương Hoa lại

không có biểu hiện gì là khao khát chuyện ấy, ngay cả khi đi uống rượu ở bên ngoài về cũng vậy. Thỉnh thoảng Trần Dĩnh thậm chí nghĩ, có phải

Trương Hoa đã có người khác ở ngoài rồi? 1.

Những bữa

tiệc mà hiện giờ Trương Hoa tham dự hoàn toàn khác với những bữa tiệc

rượu khi còn làm ở bên công ty điện tử Triết Đông. Trước đây mời anh ăn

uống đều là những ông chủ khu vực ngoại ô, những người đi cùng toàn là

bạn bè hoặc quản lí cửa hàng của ông chủ đó, tố chất của họ thường không cao.

Giờ thì khác hẳn, về cơ bản đều là ông chủ các doanh

nghiệp hoặc các cán bộ quản lý cấp cao; tố chất và trình độ của họ rõ

ràng hơn hẳn những ông chủ ở ngoại ô kia.

Những ông chủ này khi

đi ăn thường nói với Trương Hoa: “Những thanh niên vừa có kinh nghiệm

quản lý lại vừa có kiến thức kinh doanh phong phú như thầy Trương đây

quả là hiểm có, làm giáo viên đào tạo thì phí hoài quá!”, thậm chí còn

cười bảo: “Nếu như không phải vì chủ tịch Cổ, tôi thật muốn giành anh về làm cho tôi đấy!”

Những lời ca tụng ấy có lẽ chính lả nguyên

nhân chính khiến cho Trương Hoa dần dần sinh ra kiêu ngạo, lại cộng thêm với sự tán dương của những người làm nghề đào tạo, rất nhiều nhân viên

mua sách xin anh kí tên... Những điều ấy đã khiến Trương Hoa rất khó

dùng li trí để điều chỉnh tâm lý hiện tại của mình.

Vì vậy mới

nói, trẻ có thế mạnh của tuổi trẻ, nhưng tuổi trẻ mãi mãi tồn tại nhược

điểm chỉ mạng của tuổi trẻ. Ngoài ra, một con đường thành công ổn định

mới là một con đường bền vững, một con đường thành công bột phát hoặc

thông qua những thủ đoạn không mấy hay ho thường có tuổi thọ không dài,

trừ phi người trong cuộc có thể nhanh chóng lĩnh hội được nguy cơ tiềm

tàng, từ đó ứng biến có hiệu quả. Còn về tương lai của Trương Hoa ra sao còn phải xem nhận thức của bản thân anh đến đâu. Nhưng hiện giờ Trương

Hoa chắc chắn chưa nhận thức được những chuyện này, anh vẫn còn đang đắm chìm trong tâm lý nóng lòng tiến đến thành công.

Trước đây anh

thích đi xe buýt, nhưng giờ anh đã có thói quen lái xe ra ngoài. Giờ thì anh đã hiểu tâm lý của Cổ Văn Vân vì sao không thích đi xe buýt, dù sao cảm giác tự mình lái xe cũng khác hẳn với đi xe buýt. Trương Hoa mấy

lần về nhà bố mẹ nhưng đều lái xe về ăn bữa cơm rồi đi ngay, thậm chí có lần còn chẳng ở lại ăn cơm.

Nhã Vận đã nhận được giấy báo trúng tuyển của đại học. Hôm cô nhận được giấy báo đã vui mừng gọi cho Trương Hoa. Nhưng Trương Hoa tỏ ra không mấy hào hững trong điện thoại, chỉ

hỏi Nhã Vận đã tìm hiểu kĩ chưa, tình hình trường học thế nào, trình độ

giáo viên