XtGem Forum catalog
Darling Chúng Ta Chia Tay Nhé

Darling Chúng Ta Chia Tay Nhé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211775

Bình chọn: 10.00/10/1177 lượt.

gười đang

làm việc, vì vậy đèn vẫn bật sáng trưng, trên tấm bảng hiệu là dòng chữ

bắt mắt “Cửa hàng hoa tươi và tặng phẩm Tỉnh Tỉnh”, bên dưới là dòng chữ nhỏ hơn “Cơ sở hai”

Trương Hoa nhìn thấy vậy không khỏi phì cười, thầm nghĩ: “Chả nhẽ còn định mở cơ sở ba, cơ sở bốn sao?”

Trương Hoa dừng xe lại, sau đó đi vào trong, Đổng Mộng Mộng nhìn thấy Trương

Hoa liền đến gần hỏi: “Thầy Trương, sao lại đến đây?”

Trương Hoa nói: “Tôi đi ngang qua đây nên ghé vào xem sao, muộn thế này rồi mà vẫn còn làm việc à?”

Đổng Mộng Mộng nói: “Chị dâu tin tưởng em như vậy, em không muốn để xảy ra

sai sót gì, vì vậy mới kiểm tra kĩ lưỡng lại vài lần!”

Trương

Hoa nói: “Mọi người vất vả quá!” nói rồi móc hai trăm tệ từ trong ví đưa cho Đổng Mộng Mộng: “Tối nay mấy chị em đi ăn đêm đi, đừng có nói với

chị dâu nhé, cô ấy xuất thân tài vụ, có cái gì cũng phải ghi vào sổ

sách!”

Đổng Mộng Mộng nói không cần, bảo tiền ăn tối này do cửa

hàng thanh toán, Trương Hoa nói: “Cứ coi đây là chút thành ý của cá nhân tôi đi, cầm lấy đi! Không cầm là tôi không vui đâu đấy!”

Trương Hoa hỏi han một số công việc chuẩn bị cho việc khai trương. Nghe Đổng

Mộng Mộng nói xong, anh mới biết mình đã lo lắng thừa. Trương Hoa bèn

hỏi: “Những việc này đều là do cô sắp xếp à?”

Đổng Mộng Mộng nói: “Không phải, toàn là do chị dâu dặn dò em làm thôi!”

1.

Trương Hoa về đến nhà, Trần Dĩnh vẫn chưa ngủ, Tỉnh Tỉnh nằm bên cạnh đã ngủ

say rồi. Vì Nhã Vận ngủ chung phòng với chị Trương nên dạo này Trần Dĩnh thường để cho con ngủ chung.

Trương Hoa nói: “Sao dạo này Tỉnh

Tỉnh ngủ sớm thế? cười: “Nhã Vận về đến nhà một cái là đùa nghịch tung

trời với con bé, chắc mệt quá nên nó mới đi ngủ sớm đấy!”

Trương Hoa tắm xong lên giường, nhìn thấy con gái đang ngủ liền nói: “Đúng là

con quỷ con, sáng nào cũng cứ năm, sáu giờ sáng là tỉnh dậy, bò lên

người bố nghịch!”

Trần Dĩnh cười: “Ai bảo anh là bố nó làm gì!”

Trương Hoa nhìn Trần Dĩnh, nói: “Xem ra bây giờ đúng là anh cần phải có cái nhìn khác về em!”

“Sao anh lại nói thế?”

“Lựa chọn địa chỉ cửa hàng tốt, bài trí bắt mắt, cả phương thức tuyên truyền cũng rất độc đáo!”

“Em còn tưởng anh nói chuyện gì chứ, những chuyện này đều là em học ở anh

đấy, muốn nhìn bằng con mắt khác thì anh phải tự nhìn mình đấy!”

“Học anh á?”

“Chọn địa chỉ và cách bài trí của cơ sở một đều là anh làm, em chỉ mô phỏng

theo mà thôi, còn về chuyện tuyên truyền, em cũng học theo anh thôi!”

Trương Hoa nói: “Sao em biết là do anh in tờ rơi?”

“Anh làm lộ liễu như thế, em đâu phải là con ngốc mà không biết?”

“Xem ra anh mới là ngốc!”

Trần Dĩnh nằm sát lại Trương Hoa, ôm lấy anh nói: “Cửa hàng làm ăn phát đạt thực ra toàn là nhờ công lao của anh đấy!”

“Em không phải thực sự định tiếp tục mở thêm các cơ sở đấy chứ?”

“Đợi sang năm xem tình hình sẽ tính tiếp anh ạ! Cửa hàng mới đã mở rồi, cửa

hàng bên này cũng thêm một cô bán hàng nữa, nói chung cũng nhẹ nhàng hơn rồi! Đợi anh rảnh rồi thì đưa mẹ con em về nhà bố mẹ một chuyến nhé!

Sắp đến tết rồi, anh cũng nhân tiện về xem trong nhà còn thiếu cái gì

không?”

2.

Nghe nói Trương Hoa sẽ dẫn con về thăm nhà,

mẹ anh đã vội vàng đi chuẩn bị cơm chiều từ sớm. Nhã Vận vừa ôm cháu

xuống xe, mẹ Trương Hoa đã chạy ngay ra đón, sau đó cười: “Mấy tháng

không gặp mà đã nặng thế nà rồi, thêm vài tháng nữa chắc là không bế nổi nó mất!”

Trần Dĩnh xuống xe, đến gần chào mẹ. Mẹ Trương Hoa mải nhìn đứa cháu trong tay, cũng buột miệng đáp ừ. Trần Dĩnh đi vào trong

nhà cũng chào bố Trương Hoa là bố. Bố Trương Hoa nhìn cô rồi bảo: “Ngồi

xuống đi, chuẩn bị ăn cơm rồi!”

Bởi vì có trẻ con nên không khí

trong nhà vui vẻ hẳn. Tỉnh Tỉnh cứ được bà bế suốt, Trần Dĩnh cũng không mấy ngại ngùng nữa. Ăn cơm xong, mẹ Trương Hoa nói nếu không có việc gì tối nay cứ ngủ ở đây. Trương Hoa vẫn muốn về thành phố. Nói có xe nên

đi cũng nhanh thôi. Trần Dĩnh nói: “Thôi cứ ở lại một tối đi, sáng mai

về cũng được mà!”

Lúc Trần Dĩnh tắm cho con, Nhã Vận chạy vào giúp một tay. Mẹ Trương Hoa hỏi: “Giờ rốt cuộc con đang nghĩ gì?”

“Con chẳng nghĩ gì cả!” – Trương Hoa đáp.

“Không nghĩ gì mà cứ ở với nhau như thế sao?”

“Tỉnh Tỉnh còn nhỏ, Trần Dĩnh hiện giờ vẫn chưa có chỗ ở mới, vì vậy chỉ có thể để cô ấy ở tạm chỗ con”.

“Con với Vân Vân có còn đi lại không?”

“Ở cùng một công ty, mẹ nói có thể không qua lại không?”

“Giờ mẹ cũng chẳng hơi đâu quản lý chuyện của bọn con, nhưng đứa bé là cốt nhục nhà họ Trương, không thể để nó chịu khổ!”

“Sao lại chịu khổ, nó có ở với ai cũng không phải chịu khổ!”

Mẹ Trương Hoa thở dài: “Sớm biết thế này thì cần gì để đứa bé lại, hai đứa chúng bay thì chẳng sao, nhưng con bé lớn rồi sau này dễ bị người khác

khinh thường!”

“Mẹ chỉ lo lắng vớ vẩn, sao lại bị coi thường?”

“Nếu không phải không có mẹ thì sẽ là không có bố, sao lại không bị người ngoài coi thường chứ?”

3.

Mẹ Trương Hoa muốn Tỉnh Tỉnh ngủ chung nhưng Trần Dĩnh nói: “Tỉnh Tỉnh ban đêm vẫn hay quấy khóc, hơn nữa sáng lại dậy sớm, thôi cứ để n với con

thì hơn!”

Trương Hoa vốn định để Nhã Vận ngủ chu