ốn không muốn chọc tức Trương Hoa đến thế. Đối với
Trương Hoa, cô vốn đã biết rằng loại đàn ông như Trương Hoa là không thể ép buộc.
Nhưng trong tiệc cưới của Lí Dương Uy và Kỉ Oanh, nhìn thấy Trương Hoa dẫn Trần Dĩnh và con gái đến cùng, có thực sự không sao chịu đựng nổi. Cổ Vân Vân biết nếu như còn không chủ động, Trương Hoa
sớm muộn gì cũng phục hôn với Trần Dĩnh.
Cổ Vân Vân cởi tất cùng với áo khoác ngoài của Trương Hoa ra, sau đó nằm xuống bên cạnh anh ngủ không sao ngủ nổi, cô không rõ lúc này cô yêu Trương Hoa hơn hay hận
Trần Dĩnh hơn. Hoặc cũng có thể cô không thể chịu nổi cảnh tượng Trương
Hoa và Trần Dĩnh ở bên nhau hạnh phúc.
Buổi sáng, Cổ Vân Vân
tỉnh lại thấy Trương Hoa vẫn đang say ngủ. Cổ Vân Vân ngoảnh đầu lại
nhìn Trương Hoa nằm bên cạnh, chỉ trong một đêm mà anh trông già đi
nhiều, râu mọc lởm chởm. Cổ Vân Vân đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt anh,
thầm nghĩ: Ở bên em anh sẽ không đau khổ như vậy đâu!
Điện thọai trên đầu giường chợt rung lên. Cổ Vân Vân biết là điện thoại của mình
bởi điện thoại của Trương Hoa đã tắt máy từ hôm qua rồi, Cổ Vân Vân cầm
lên xem, là điện thoại của Trần Dĩnh, lần trước gọi cho Trần Dĩnh xong
Cổ Vân Vân đã lưu lại.
Cổ Vân Vân không nghe ngay mà điều chỉnh
điện thoại sang chế độ yên lặng, sau đó nhìn màn hình liên tục chớp tắt, một lúc sau thì tối đi. Cổ Vân Vân biết chắc chắn Trần Dĩnh sẽ còn gọi
lại, quả nhiên một lát sau màn hình lại sáng lên. Đợi đến khi màn hình
tắt rồi sáng, sáng rồi tắt rất nhiều lần, Cổ Vân Vân mới chịu nghe máy.
2.
Buổi tối Trần Dĩnh nhắn tin cho Trương Hoa xong mà không thấy tin nhắn của
Trương Hoa trả lời, cũng không thấy anh về nhà, cuối cùng không nén được liền gọi cho anh, lúc đó mới phát hiện anh đã tắt máy. Trần Dĩnh biết
Trương Hoa hiếm khi tắt máy, có thể nói anh mở máy gần như hai tư giờ
một ngày, trong trí nhớ của cô chỉ có một lần duy nhất anh tắt máy là
lần gặp thất bại khi mới vào công ty điện tử Triết Đông.
Trần
Dĩnh bắt đầu nghĩ ngợi vẩn vơ, lo lắng Trương Hoa xảy ra chuyện gì. Thế
là cứ cách một lúc cô lại gọi, nhưng máy vẫn cứ tắt. Linh tính xấu trong lòng Trần Dĩnh càng ngày càng mạnh, lúc thì cô lo lắng Trương Hoa gặp
chuyện gì, lúc thì lo Trương Hoa và Cổ Vân Vân đang ở bên nhau, suốt cả
đêm cô gần như không ngủ.
Đến tận sáng mà vẫn không gọi được cho Trương Hoa, cuối cùng không thể nén được nữa, Trần Dĩnh mới gọi cho Cổ
Vân Vân. Lúc Trần Dĩnh gọi điện cô vừa hi vọng có Trương Hoa ở bên cạnh
Cổ Vân Vân, như thế ít nhất có thể cho thấy Trương Hoa không xảy ra
chuyện gì, nhưng trong thâm tâm cô lại không muốn Trương Hoa ở bên cạnh
Cổ Vân Vân.
Nhưng gọi cho Cổ Vân Vân mà mãi không thấy nghe,
Trần Dĩnh đành phải tiếp tục gọi, cho đến cuộc gọi thứ năm, Cổ Vân Vân
mới nghe máy, hỏi ai đấy bằng giọng ngái ngủ. Trần Dĩnh nghe là biết rõ
ràng Cổ Vân Vân mới
Trần Dĩnh nói: “Tôi là Trần Dĩnh, tôi muốn hỏi một chút, Trương Hoa có ở chỗ chị không?”
Cổ Vân Vân vẫn cố ý giả bộ như mới tỉnh ngủ, nói: “Anh ấy đang ở bên cạnh tôi, nhưng còn chưa tỉnh!”
Trần Dĩnh nghe xong, tay siết chặt điện thoại không nói gì, trong đầu trống
rỗng, không biết phải nói thế nào nữa. Cổ Vân Vân nói: “Tối qua anh ấy
uống hơi nhiều. À phải rồi, trong số những người ngồi đó còn có cả Lục
Đào nữa!”
Trần Dĩnh nghe vậy thấy tim đau nhói như bị ai đâm
vào, cô ngồi ngây ra hồi lâu không nói gì. Cổ Vân Vân nói: “Có chuyện gì không? Không có chuyện gì thì tôi cúp máy đây, tôi hơi mệt, muốn ngủ
thêm chút nữa!”
Trần Dĩnh đương nhiên biết Cổ Vân Vân nói mệt ở đây có nghĩa là gì.
Trần Dĩnh trầm ngâm hồi lâu mới nói: “Khi nào anh ấy tỉnh có thể bảo anh ấy về nhà được không?”
Cổ Vân Vân nói: “Khi nào anh ấy tỉnh tôi sẽ hỏi giúp cô!
3.
Cổ Vân Vân mặc dù cứ mong muốn lại lần nữa có được Trương Hoa, nhưng nhìn
dáng vẻ say ngủ của Trương Hoa, cô lại không muốn là lúc này. Cô biết
nếu muốn có được Trương Hoa bắt buộc phải đợi lúc anh ấy tỉnh táo, cho
dù là bản thân cô quyến rũ cũng phải để cho Trương Hoa chủ động. Điều
quan trọng hơn nữa là, Trần Dĩnh hiện giờ chắc chắn đã hiểu lầm giữa cô
và Trương Hoa đã gần gũi với nhau thêm lần nữa.
Lúc tỉnh lại,
Trương Hoa thấy đầu đau như búa bổ. Cổ Vân Vân thấy Trương Hoa đã tỉnh
liền cười bảo: “Cuối cùng cũng tỉnh rồi hả?” Trương Hoa nhìn thấy Cổ Vân Vân nằm bên cạnh, lập tức lấy tay sờ lên người mình: Cũng may, ngoài áo khoác ra thì quần áo trên người vẫn còn nguyên.
Trương Hoa nói: “Tối qua chẳng phải cậu đã đi trước rồi hay sao?”
Cổ Vân Vân nói: “Đi rồi nhưng thấy không yên tâm nên quay lại!”
“Thế cậu vào bằng cách nào?”
Cổ Vân Vân cười nói: “Tôi bảo chồng tôi ở trong phòng uống nhiều , thế nên nhân viên phục vụ mở cửa cho tôi ngay!”
“Bây giờ là mấy giờ rồi?”
“Đã gần trưa rồi!”
“Sao cậu còn chưa đi làm?”
“Cậu còn chưa tỉnh sao tôi có thể yên tâm bỏ đi được?”
Trương Hoa ngồi dậy, sau đó mặc áo và đi vào nhà vệ sinh. Ra khỏi nhà vệ sinh, anh nói với Cổ Vân Vân: “Tôi phải trả phòng bây giờ, cậu còn không mau
đi đi!”
Cổ Vân Vân nói: “Đương nhiên là phải đi rồi!”