đi đón Tỉnh Tỉnh trước, tối sẽ ra cùng các em!” Tiểu Nhã hào hứng nói:
“Tối nay tụ t
p hả chị?”
Trần Dĩnh nói: “Lâu lắm rồi mọi người không cùng nhau tụ tập ăn uống, vừa hay hôm nay có nhân viên tài vụ mới đi làm!”
Lúc Trần Dĩnh chuẩn bị ra khỏi cửa hàng, cô lại nói thêm: “Chọn chỗ nào sang sang một chút, phòng rộng rãi một chút!”
Tiểu Nhã nói: “Chị yên tâm, em nhất định sẽ tìm một chỗ ngon bổ rẻ!”
Lúc Trần Dĩnh bế con vào phòng ăn, gần chục cô gái ngồi trong phòng đang
cười nói ầm ĩ. Đổng Mộng Mộng gọi: “A chị Dĩnh, mau vào đây, bọn em để
dành chỗ cho chị đây này!”
Trần Dĩnh ngồi xuống, nói với Tiểu
Nhã: “Bảo họ đưa thức ăn lên đi, bia rượu cứ uống thoải mái, với điều
kiện là không ai được uống quá nhiều!”
Trần Dĩnh nói với Lâm Lam: “Em ngồi xuống bên cạnh chị đi!”, thế là Lâm Lam liền đổi chỗ với một
cô gái đang ngồi bên cạnh Trần Dĩnh.
Tiểu Lộ hỏi: “Chị Dĩnh có uống không?” nói: “Chị không uống với các em được, vì dẫn theo cả Tỉnh Tỉnh mà!”
Một cô trong số đó nói: “Chị mà không uống thì chán lawms1”
Trần Dĩnh nói: “Trước khi uống, chị có một chuyện muốn nói với các em, chị
vốn định duy trì ba cửa hàng, hôm nay Lâm Lam đến làm việc, chị nghĩ rất lâu mới đi đến quyết định mở thêm cửa hàng thứ tư, địa điểm to một
chút, có cả văn phòng riêng, sau này chị và Lâm Lam sẽ đến làm việc ở
cửa hàng thứ tư.
Mọi người nghe xong ai cũng phấn khởi, có người
nói: “Hi vọng chúng ta có thể phủ sóng ra cả thành phố này, mở một chuỗi mười mấy cửa hàng!”
Trần Dĩnh cười: “Ba cửa hàng trưởng bọn em
mỗi người phụ trách tìm một người mới, sau đó bàn bạc cử ra một người
làm quản lý ở cửa hàng mới!”
Lâm Lam chưa uống rượu bao giờ nên
không dám uống, những người khác cứ nhất định bắt cô uống, Trần Dĩnh
liền nói: “Đừng ép cô ấy, Lâm Lam là nhân viên tài vụ, không giống như
nhân viên bán hàng bọn em đâu!”
Mới ngồi được một lúc thì Tiểu Lộ nói: “Chị gọi thầy Trương qua đây đi, như thế chị Dĩnh có thể uống với chúng ta rồi!”
Tiểu Nhã phụ họa: “Đề nghị hay đấy, hôm nay coi như là buổi tiệc đoàn viên,
nhưng lại thiếu mất nhân vật nam chính, thế nên cứ thấy thiêu thiếu cái
gì đó. Hoặc chị Dĩnh uống với bọn em, hoặc là thầy Trương uống với bọn
em, tóm lại là phải có một người uống cùng bọn em!”
Đổng Mộng
Mộng nói: “Cũng có lý, nói ra mới nhớ thầy Trương một tay sắp xếp, mở ra cửa hàng đầu tiên, có thể coi là người sáng lập đấy!”
Trần Dĩnh cười nói: “Cả lũ con gái ngồi đây, bảo một mình anh ấy là đàn ông đến, định chuốc cho anh ấy say phải không?”
Mấy cô gái cứ một mực bắt Trần Dĩnh phải gọi Trương Hoa đến, nói là Trần
Dĩnh mà không gọi họ sẽ tự gọi. Trần Dĩnh hết cách, đành nói: “Chị ra
ngoài gọi điện hỏi xem tối nay anh ấy có thời gian không đã!”
Lúc Trần Dĩnh gọi điện, Trượng Hoa đang uống rượu với Lí Dương Uy, Trần
Dĩnh liền kể tình hình cho Trương Hoa nghe, Trương Hoa nói: “Anh với
Dương Uy đang ở nhà ăn cơm, hơn nữa hôm nay toàn là con gái với nhau,
anh đi không thích hợp cho
Trần Dĩnh quay lại phòng nói với mọi người: “Thầy Trương đang uống rượu ở nhà bạn học rồi, không qua được đâu!”
Mọi người đành thôi, chỉ cảm thấy rất tiếc. Trần Dĩnh ngồi xuống, bế con từ tay Đổng Mộng Mộng, nhìn thấy Lâm Lam đang cúi đầu trầm ngâm liền hỏi:
“Em đang nghĩ gì đấy?”
Lâm Lam cúi đầu nhìn Trần Dĩnh: “Chị Dĩnh, thầy Trương có phải chính là giám đốc Trương không?”
Trần Dĩnh cười nói: “Đúng thế, anh ấy là bố của Tỉnh Tỉnh!”
Lâm Lam nói: “Hóa ra là thế, em cứ tưởng anh Trương còn độc thân!”
Trần Dĩnh nhìn vẻ mặt thất vọng của Lâm Lam, trái tim thắt lại, đột nhiên
nhớ đến hình ảnh của mình lúc mới tốt nghiệp. Cô thầm nghĩ, chẳng nhẽ
Lâm Lam đã thích Trương Hoa?
Lí Dương Uy hỏi: “Là điện thoại của Trần Dĩnh à?”
“Ừ”
“Có chuyện gì thế?”
“Tối nay nhân viên cửa hàng hoa tụ tập, mấy cô gái muốn tôi qua đó ngồi uống với họ, bời vì Trần Dĩnh mang theo Tỉnh Tỉnh đi cùng nên không uống
rượu với họ được!”
“Mặc dù tôi rất muốn uống nhiều hơn với cậu
nhưng thôi cậu cứ qua đó đi, dù gì cũng là ông chủ, Trần Dĩnh không thể
uống cùng họ thì cậu uống với họ cũng là đương nhiên!”
Lí Dương
Uy lại nói: “Tôi vốn định uống với cậu xong sẽ nói chuyện một lát, nhưng giờ tôi chỉ nói đơn giản thôi. Tục ngữ có câu: Lùi một bước thấy biển
rộng bao la, trong chuyện tình cảm cũng như vậy, phải nhìn về phía
trước, học cách bao dung và độ lượng, một cuộc sống hạnh phúc không phải chuyện khó khăn, đương nhiên, tiền đề là không được lặp lại cùng một
sai lầm trước đây!”
Lúc Trương Hoa ra đến cửa, Kỉ Oanh nói: “Lúc
nào rảnh thì bảo Trần Dĩnh và con gái qua đây chơi nhé, tôi rất muốn học hỏi chút kinh nghiệm từ cô ấy!”
Trương Hoa cười bảo: “OK, tôi sẽ nói với cô ây!
Lúc Trương Hoa đến nơi, mọi người ai nấy đều rất kinh ngạc, Trần Dĩnh nhìn
thấy Trương Hoa liền vui mừng nói: “Chẳng phải anh nói sẽ không đến, sao đột nhiên đến đây thế?”
“Ai bảo em nói tên nhà hàng cho anh biết!”
“Sao anh biết bọn em ở trong phòng này?”
“Một đám con gái đi ăn với nhau thế này, chỉ cần hỏi là biết ngay thôi!”
Tiểu Lộ nói: “Thầy giáo đúng