ng Hoa cũng làm việc rất căng thẳng,
không bỏ qua bất cứ cuộc họp nào của công ty, thậm chí hết giờ làm lại
bắt đầu tham gia lớp huấn luyện nhân viên kinh doanh.>
Ngoài
ra, hết giờ làm Trương Hoa lại thường xuyên đi thị sát ở các cửa hàng,
siêu thị điện máy, đồng thời thu thập rất nhiều ý kiến của nhân viên
kinh doanh và đề xuất một số sáng kiến và phương án có hiệu quả, ví dụ
đánh giá mức độ chuyên cần của nhân viên kinh doanh, quản lí, chế độ
nghỉ ngơi, sát hạch thành tích…
Đặc biệt ở phương án sát hạch
thành tích, Trương Hoa đã đưa ra rất nhiều ý kiến có giá trị, giành được sự thừa nhận và tán đồng của các nhân viên kinh doanh, kích thích cạnh
tranh và nhiệt tình của nhân viên trong công việc…
Trương Hoa
nói: “Cậu tưởng quản lý công ty dễ thế sao? Nói thực lòng, những phương
án đó của tôi đều do Phùng Lâm Hàn chỉnh lí và bổ sung đấy!”
Cổ Vân Vân ngạc nhiên: “Thế tại sao anh ta lại nói do một tay cậu làm hết?”
Trương Hoa cười hi hi: “Còn không phải vì cậu muốn nhanh chóng đẩy tôi lên
hàng đầu sao? Chỉ có điều, ý kiến của các nhân viên thì quả thật là do
tôi thu thập cho anh ta, bởi vì hiện nay các nhân viên quèn đều không
biết tôi là ai, nhiều khi cũng hay phàn nàn này nọ với tôi như một nhân
viên bình thường, đừng coi thường những kêu ca, phàn nàn này. Từ đó có
thể nhìn ra rất nhiều vấn đề đấy! Đáng tiếc là rất nhiều lãnh đạo lại
không thể nhìn thấy sự ca thán của nhân viên quèn!”
Trương Hoa
bỏ ra rất nhiều thời gian và công sức để tìm hiểu, phân tích sự cạnh
tranh giữa hai công ty điện tử Triết Đông và Kinh Thao. Gần như ở đâu có sản phẩm của Triết Đông thì ở đó có sản phẩm cùng loại của Kinh Thao. Ở trên bảng quảng cáo trong các khu thương mại, tại các quầy hàng… ở nơi
nào, sản phẩm của Triết Đông và Kinh Thao cũng được bày ở vị trí bắt mắt nhất.
Theo như hiểu biết của anh, cả hai công ty đều có cách
quản lí, đào tạo nhân viên cùng với mô hình kinh doanh na ná như nhau.
Mỗi khi đến dịp lễ tết… là hai công ty lại thi nhau triển khai các kế
hoạch cạnh tranh khốc liệt, kể từ việc tung ra hàng loạt sản phẩm đã
dạng.
Kì nghỉ hè sắp hết, chuẩn bị đến ngày quốc khánh, mà đây
lại chính là sự mở đầu cho gian đoạn cạnh tranh khốc liệt của hai công
ty trong năm.
Một tháng của Trương Hoa đã hết. Bởi vì nhiều lần
đề xuất những “phương án có hiệu quả” cho công ty, Phùng Lâm Hàn đã
đường đường, chính chính đưa Trương Hoa về bên cạnh mình, trở thành “Trợ lí” tổng giám đốc.
Đương nhiên Trương Hoa không hề coi mình chỉ là một trợ lí trên danh nghĩa, anh muốn dựa vào khả năng của mình, để
giáng một đòn công kích mạnh vào công ty điện tử Kinh Thao trong mùa
tiêu thụ này. 1.
Học sinh
đã bắt đầu khai giảng, chỉ còn có một tháng nữa là đến quốc khánh1. Dạo
này, cứ cuối tuần là Trương Hoa lại đến các siêu thị điện máy, các cửa
hàng đồ điện lớn. Anh muốn thông qua những dịp cuối tuần, khi mà lưu
lượng người đến đây tương đối đông để quan sát những biến đổi nho nhỏ
giữa lưu lượng người và nguyên nhân tiêu thụ có thể xảy ra, ví dụ như:
thời gian có lưu lượng người đến đông nhất, họ thường vào từ cửa nào, họ thường vào từ cửa nào, thói quen sau khi vào thường rẽ vào các gian
hàng nào? Nguyên nhân khuyến mãi chủ yếu của các thương hiệu lớn là gì…
1. Quốc khánh Trung Quốc: Ngày 01/10
Cuối tuần, Trương Hoa đang vừa từ một siêu thị điện máy sang một khu thương
mại tổng hợp thì bắt gặp Trần Dĩnh bước vào đại sảnh. Lúc này Trần Dĩnh
đang vừa đi vừa nói cười với một cô gái ở trên cầu thang cuốn trên tầng
hai.
Trương Hoa chưa từng gặp Lưu Huệ Anh, nhưng anh đoán được
đây chính là người bạn học cấp ba của Trần Dĩnh. Khoảnh khắc nhìn thấy
Trần Dĩnh, trong đầu Trương Hoa nghĩ đến rất nhiều vấn đề, tại sao cô ấy lại xuất hiện ở đây? Có phải quay lại đây để đi làm tiếp hay không? Hay chỉ đơn thuần quay lại để gặp bạn học? Bố mẹ anh và Nhã Vận có biết cô
đã quay lại không? Nếu như họ biết tại sao không nói gì với anh?
Nghĩ mãi, nghĩ mãi, anh vô thức đi theo hai người. Trần Dĩnh và bạn cô đi qua tầng nào cũng dừng lại một lát>
Cuối cùng hai người họ đi qua tầng năm, nơi bán quần áo, đồ dùng trẻ con, và ở trong đó mấy tiếng đồng hồ.
2.
Suốt cả buổi chiều, Trương Hoa không đi đến tầng bán sản phẩm của mình, anh
chỉ chú ý đến thời gian. Khoảng hai giờ chiều, Trần Dĩnh và bạn học đi
lên tầng năm chỗ bán đồ dùng trẻ em, đến khoảng bốn rưỡi thì rời khỏi
đó, chỉ có điều chẳng mua cái gì cả.
Sau khi ra ngoài, khoảng
năm giờ thì hai người vào một hàng ăn, khoảng hơn một tiếng sau thì đi
ra, đi bộ đến bến xe buýt. Nhưng cả hai không ngồi cùng một chuyến xe,
Trần Dĩnh đi lên chuyến xe đi theo hướng về nhà bố mẹ anh.
Trương Hoa thầm nghĩ, chẳng nhẽ Trần Dĩnh quay lại đi làm tiếp và còn ở trong
nhà anh? Rồi Trương Hoa lại nghĩ, thế tại sao bố mẹ không nói cho anh
biết? Chẳng nhẽ sợ anh đuổi Trần Dĩnh đi? Lúc này Trương Hoa mới phát
hiện kể từ lúc gây ra mâu thuẫn với bố mẹ đến giờ, đã lâu lắm rồi anh
chưa về nhà, cũng không liên lạc với bố mẹ.
Tự nhiên trong lòng
Trương Hoa lại thấ