Disneyland 1972 Love the old s
Darling Chúng Ta Chia Tay Nhé

Darling Chúng Ta Chia Tay Nhé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210964

Bình chọn: 7.5.00/10/1096 lượt.

đạo lý nó chẳng hiểu đâu!”

“Mẹ chưa được nghe anh cả đào tạo đâu, mấy đứa bạn con đều khen anh cả thật là oách, có đứa còn hỏi anh ấy đã lấy vợ chưa, nếu chưa lấy vợ sẽ theo

đuổi anh ấy đấy!”

“Bạn con á? Bạn con mới bao nhiêu tuổi? Bọ trẻ con bây giờ sao bạo dạn thế? Mẹ thấy lo thay cho lũ trẻ con các con đấy !”

“Mẹ không cần phải lo, con đã nói anh cả đã có con rồi!”

“Không phải mẹ lo chuyện ấy, là lo tư tưởng của các con ấy!”

“Tư tưởng của bọn con hoàn toàn lành mạnh mà!”

Trần Dĩnh liền chen vào: “Mẹ à, bây giờ tư duy của thanh niên tương đối

thẳng thắn, nhưng về bản chất thì không xấu, chỉ có cách thức hành động

và biểu đạt có khác mà thôi!”. Mẹ Nhã Vận nói: “Hành vi và lời nói phản ánh tư tưởng của một con người,

nói chung mẹ rất lo lắng cho đám thanh niên các con, nhiều lúc ngay cả

nên nghĩ gì, nên làm gì cũng không biết rõ!”

Nhã Vận liền nói: “Con đã xác định được sẽ làm gì sau khi tốt nghiệp rồi!”

“Con định làm cái gì?”

“Con sẽ kinh doanh, cũng chính là bán hàng mà mọi người thường nói đấy ạ!”

“Con muốn đi bán hàng ở trung tâm thương mại sao?”

“Nhân viên bán hàng chỉ là một trong những vị trí của ngành kinh doanh thôi

mẹ ạ, chị dâu hiện nay cũng đang theo đuổi nghề kinh doanh, anh cả cũng

thế, chẳng lẽ họ cũng là bán hàng chắc?”

“Nói tóm lại là nghe

thấy những từ này là mẹ đã thấy khó chịu rồi, bao nhiêu công việc ổn

định không làm, sao cứ phải làm cái nghề này? Một đứa con gái có công

việc ổn định là được rồi, mẹ chẳng mong con kiếm được nhiều tiền!”

Trần Dĩnh liền nói: “Nhã Vận chỉ tạm thờ

i nghĩ vậy thôi mẹ ạ, có thể đến lúc gần tốt nghiệp em nó lại lựa chọn công việc khác!”

Nhã Vận liền nói: “Nói chung là con đã quyết định rồi, hơn nữa anh cả lại biết nhiều thế, sau này nhất định sẽ chỉ dạy cho con!”

“Con mà bì được với anh cả à? Con là con gái!”

“Con gái thì đã sao, con gái cũng có thể làm được những việc ấy mà!”

Trần Dĩnh vội nói: “Nhã Vận, đừng nói nữa, mau ăn cơm đi!”

“Con ranh này càng ngày càng biết chọc tức mẹ, con nhìn anh con đi, Tỉnh

Tỉnh đã lớn bằng này rồi mà chẳng biết về thăm con được mấy lần, chỉ có

cái Dĩnh là hay về, con tưởng rằng làm cái nghề của nó là tốt lắm à.”

Cuối cùng bố Trương Hoa đành phải lên tiếng: “Con cái lớn rồi, để mặc chúng

đi! Thích làm gì thì làm, thất bại thì đừng có oán trách người khác là

được!”

“Vẫn là bố tâm lý nhất, nếu bản thân con không thích thì công việc có tốt mấy cũng chẳng có ý nghĩa gì”

Mẹ Trương Hoa quay sang lườm bố Trương Hoa, nói: “Ông chỉ chiều làm hư chúng nó”

Trương Hoa vốn định làm xong sớm sẽ về nhà, nhưng nào ngờ làm xong việc thì đã bảy giờ tối rồi, sau đó đi ăn cùng mấy người, cuối cùng đành đi về với

Ngô Tĩnh. Lúc xuống khỏi xe buýt, nghĩ cả Trần Dĩnh và Nhã Vận đều không có ở nhà, Trương Hoa liền qua chỗ Ngô Tĩnh ngồi một lát.

Trương Hoa đón lấy cốc nước Ngô Tĩnh đưa cho, nói: “Em thấy mục tiêu phấn đấu của cuộc đời rốt cuộc là gì ”

Ngô Tĩnh cũng ngồi xuống, cười nói: “Câu hỏi này hơi phức tạp đấy!”

“Trước đây anh từng xem một bài báo, nội dung là phóng viên phỏng vấn một tác

gia lớn tuổi, hỏi ông ấy động lực gì khiến ông ấy trở thành nhà văn và

nỗ lực cả đời cho nghề viết lách? Nhà văn đó nói hồi còn trẻ ông ấy từng thích một cô gái, về sau cô gái ấy rời bỏ ông để lấy một thương nhân,

sở dĩ ông cố gắng viết lách cả một đời chỉ là để cô gái mà ông từng

thích có thể cảm nhận được rằng cô ấy và ông đang sống trong cùng một

thành phố!”

phải cảm ơn cô gái ấy, không có cô ấy, nhà văn đó sẽ không thể trở thành nhà văn”.

“Anh không nghĩ như thế, nếu như cho ông ta chọn giữa trở thành nhà văn và

được sống với cô gái kia, anh nghĩ chắc chắn ông ấy sẽ chọn vế thứ hai”.

“Có thể là như thế”

“Vì vậy mục tiêu phấn đấu của cuộc đời rất phức tạp, có người vì tiền, có

người vì danh, có người vì nhà cửa, có người chỉ vì miếng cơm manh áo”.

Ngô Tĩnh nhìn Trương Hoa cười nói: “Thế còn anh thì sao?”

Trương Hoa đặt cốc nước xuống, châm một điếu thuốc hút, sau đó nhìn Ngô Tĩnh

cười: “Có thể ngay chính bản thân anh cũng không biết, bây giờ cứ nghĩ

thành công cũng được, thất bại cũng được, đều là vấn đề của bản thân

thôi”

“Không có ai cùng chia sẻ thành công với anh ư?”

“Đúng mà cũng không đúng, trước đây anh chỉ là đi làm, mặc dù đơn điệu nhưng

cảm giác hạnh phúc, về sau vào công ty điện tử Triết Đông chỉ vì một mục đích duy nhất, sau đó lại nghỉ việc, rồi quay lại tập đoàn Triết Đông,

thế là anh cũng chẳng rõ mục tiêu của mình là gì nữa rồi”.

Ngô Tĩnh nói: “Có rất nhiều người phấn đấu vì gia đình mình, cụ thể hơn là vì bố mẹ, vì vợ, vì con cái …”

“Nếu bây giờ nhất định bắt anh phải đưa ra một lí do để phấn đấu thì có lẽ đấy là Tỉnh Tỉnh”

Ngô Tĩnh cười nói: “Anh đừng quên còn cả một đám người của công ty, đám

người này cũng là động lực để anh phấn đấu, ít nhất em cũng phải nhờ vào anh để kiếm miếng cơm ăn mà!”

Trương Hoa cũng bật cười: “Trong

cái xã hội này, đừng bao giờ hi vọng người khác sẽ giúp đỡ mình, có

người giúp em coi như đấy là may mắn của em, không có người giúp thì em

phải tự