Darling Chúng Ta Chia Tay Nhé

Darling Chúng Ta Chia Tay Nhé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210520

Bình chọn: 9.5.00/10/1052 lượt.

Triết

Đông trầm ngâm lại nói: “Trong khi đó Trương Hoa thì ngày càng im lìm,

có rất nhiều chuyện cậu ta không muốn nhúng tay vào, so với Trương Hoa

thì Ngô Tĩnh có vẻ có dã tâm hơn!”

“Không đáng sợ nhất chính là

người có dã tâm, chỉ sợ người có mục đích thôi. Ngô Tĩnh có trí tuệ, có

khả năng, những người có được các yếu tố này có dã tâm cũng là điều dễ

hiểu.”

“Đúng thế, ông Hoa trước đây từng tỏ ra rất lo lắng về cô

ta, nhưng dạo này sau khi không phát hiện được bất cứ nghi vấn gì nên

đành phải dùng từ “có dã tâm” để lý giải”.

“Biểu hiện của Vân Vân thế nào?”

“Cũng không tồi, trong thời gian đi công tác, cô ấy dốc hết tâm huyết cho

công việc, làm việc cật lực cùng Ngô Phong Hải, cũng rất nhiệt huyết,

trong khi đó Trương Hoa lại tương đối bình thản, rất ít tham gia vào

những cuộc đàm phán nghiệp vụ”.

“Đây là sách lược của Trương Hoa. Một mặt muốn cho họ tìm thấy động lực chủ quan của công việc, một mặt

muốn duy trì bí ẩn của một giáo viên đào tạo, tuyệt đối đừng nghĩ Trương Hoa tiêu cực, không muốn làm việc”.

Trần Dĩnh nói: “Sao dạo này anh năng về nhà thế?”

Trương Hoa vừa hút thuốc vừa lái xe, nói: “Bây giờ có xe tiện hơn rồi!”

Trần Dĩnh cười nói: “Xem ra là vì lười đây mà ”

Trương Hoa không nói gì, một lát sau, Trần Dĩnh nói: “Sao anh không nói gì thế? Tâm trạng không tốt à?”

“Không có gì, chắc là vì mệt mỏi thôi!”"

Một lúc lâu sau, Trương Hoa mới nói: “Anh và Cổ Vân Vân đã bàn bạc với nhau rồi, sau này em có thể thoải mái trong thời gian đi làm, không nhất

thiết phải bỏ quá nhiều thời gian ở bên này, có việc gì thì đến, không

có việc gì thì thôi!”

“Em biết rồi!”

Đang nói chuyện thì Lưu Huệ Anh gọi điện đến hỏi: “Tối nay có muốn đi ăn với tớ không?”

Trần Dĩnh nói: “Tớ với Trương Hoa về nhà thăm Tỉnh Tỉnh, đang ở trên đường rồi!”

“Hạnh phúc thế, vừa về nhà đã hẹn hò với nhau rồi, còn tưởng anh ấy mới về sẽ rủ nhau tụ tập cơ đấy!”

Trần Dĩnh cười nói: “Hóa ra không phải muốn gọi tớ đi ăn cơm, mà là vì ai đó mới về cơ đấy!”

“Cậu toàn nói bậy!”

“Trương Hoa nói tối mai mọi người sẽ tụ tập, cậu mà sốt ruột thì giờ cứ gọi

điện cho ai đó đi, có thể sẽ được cảm nhận hương vị của một cuộc hẹn hò

riêng tư đấy”.

Cổ Vân Vân vừa ngồi xuống liền nói: “Lâu lắm rồi mới được ngồi ăn cơm với bố mẹ!”

Cổ Triết Đông nói: “Bố mẹ đều rất vui mừng vì những biểu hiện của con gần đây!”

Mẹ Cổ Vân Vân ngồi xuống bên cạnh cô, xoa xoa đầu con gái nói: “Cuối cùng Cổ Vân Vân cũng trưởng thành rồi!”

“Xem mẹ kìa, cứ như con là trẻ con không bằng!”

“Trong mắt bố mẹ con vẫn là một đứa trẻ con mà!”

Cổ Triết Đông nói: “Giờ sức khỏe của bố vẫn còn tốt, vẫn có thể bên cạnh

con vài năm nữa. Đến khi bố già, tập đoàn có thể yên tâm giao cho con

quản lý rồi!”

“Con không muốn tiếp quản tập đoàn đâu, như thế thì mệt lắm!”

Mẹ Cổ Vân Vân cười nói: “Con ngốc này, không giao cho con chẳng nhẽ giao cho người ngoài?”

“Bố vẫn còn trẻ như thế, đợi con sinh em bé rồi giao cho nó là được mà!”

Mẹ Cổ Vân Vân nói: “Thế thì con mau lấy chồng rồi sinh con đi, như thế mẹ

sẽ có lý do không phải tham gia vào công việc ở tập đoàn, về nhà chuyên

tâm chăm sóc cho cháu ngoại rồi!”

Cổ Triết Đông nói: “Chuyện này

không cần vội, chuyện hôn nhân là chuyện lớn, phải thận trọng! Chỉ cần

Vân Vân dốc sức làm việc, tôi cũng thấy yên tâm rồi!”

Ăn cơm xong, Trương Hoa bế con gái trêu đùa. Mẹ Trương Hoa nói: “Tối nay có về không?”

Trương Hoa nói: “Không ạ, con không cần phải đi làm đúng giờ, thời gian của

Trần Dĩnh cũng khá thoải mái, đến tối mai mới có chút việc!”

Mẹ Trương Hoa nói: “Thế thì tốt, mẹ đi rửa bát đã!”

Trần Dĩnh liền nói: “Để con giúp mẹ!”

Bố mẹ Trương Hoa bế Tỉnh Tỉnh đi ngủ, Trần Dĩnh tắm xong cũng ngồi ngoài

phòng khách xem ti vi với Trương Hoa: “Anh còn không đi tắm đi à?”

Trương Hoa nói: “Đợi lát nữa rồi tắm!”

“Thế thôi em đi ngủ trước đây!”

Trương Hoa tắm xong lại ngồi ở phòng khách xem ti vi một lát, trong đầu thường lảng vảng hình ảnh Vu Hâm ghé sát vào Trần Dĩnh. Trước đây anh cứ nghĩ

Vu Hâm đã ngoài bốn mươi, trong mắt anh có thể coi là một người đã đứng

tuổi. Giờ nghĩ kĩ lại mới thấy, mặc dù đã bốn mười tuổi nhưng trông anh

ta còn rất phong độ, điềm đạm. Cuối cùng Trương Hoa cố ép mình không

nghĩ đến những chuyện này, chỉ sợ càng nghĩ càng thêm bực bội.

Trương Hoa đứng dậy tắt ti vi, chuẩn bị vào phòng Nhã Vận ngủ. Đứng trước cửa

phòng Nhã Vận, anh do dự một lát, nghĩ gì đó rồi lại đi sang phòng của

mình. Cửa không khóa, Trương Hoa đi thẳng"

Trần Dĩnh vẫn chưa ngủ, đang bật đèn đọc sách, thấy Trương Hoa bước vào liền hỏi: “Có chuyện gì thế?”

Trương Hoa dừng lại một lát, nói: “Không có gì, thấy đèn vẫn sáng nên anh vào xem thôi!”

Nói rồi Trương Hoa lại đi ra ngoài, đóng cửa lại. Đóng cửa lại rồi anh mới

biết ở bên ngoài không thể nào nhìn thấy bên trong đang bật đèn. Trương

Hoa bỗng đỏ bừng mặt, vội vã đi vào phòng Nhã Vận ngủ.

Lưu Huệ Anh nói: “Lên nhà ngồi một lát không?”

Ngô Phong Hải nói: “Hơi muộn rồi, thôi không lên đâu!”

Lưu Huệ Anh đứng lại, cười nói: “Sao đột nhiên lại mời tôi


XtGem Forum catalog