ng Lục Đào vẫn cẩn thận nghe ngóng tình
hình, phát hiện đích thị là chồng cũ của Trần Dĩnh. Hắn ta lập tức phán
đoán ra Trương Hoa có ý định trả thù mình, vì vậy đã tìm hiểu kĩ càng kế hoạch mà Trương Hoa vừa tung ra.
Ngồi trong văn phòng, Lục Đào
khinh bỉ cười, thầm nghĩ Trương Hoa dù sao vẫn trẻ con, còn phạm nhiều
sai lầm. Trước “đại chiến” Trương Hoa đã hành động quá khoa trương, để
lộ ý đồ ra ngoài, hơn nữa Trương Hoa quá coi trọng cạnh tranh kinh doanh chính quy, không biết rằng ngoài cạnh tranh kinh doanh chính quy, xử lý các mối quan hệ trên thương trường không kém phần quan trọng. Còn nữa,
Trương Hoa chưa từng trải nghiệm không khí kinh doanh vào dịp Quốc
Khánh, vẫn không hiểu rõ trong những ngày lễ kiểu này, trọng tâm nhu cầu của khách hàng nằm ở đâu.
Phân tích được hết những điểm này,
Lục Đào liền gọi cho giám đốc quản lí các cửa hàng trung tâm thành phố,
bảo ông ta không phải lo lắng, Lục Đào đã có kế hoạch đối phó với công
ty điện tử Triết Đông. Lục Đào đã đích thân ra tay thì chắc chắn sẽ
thắng.
Mặc dù Lục Đào đã âm thầm bắt tay tiến hành chiến dịch
kinh doanh, nhưng ngoài mặt lại làm như không có động tĩnh gì, ngay cả
các nhân viên kinh doanh cũng cảm thấy hết sức kì quái, tại sao Quốc
Khánh năm nay lại im ắng đến thế.
3.
Đúng hôm Quốc
Khánh, Trương Hoa mới phát hiện ra tại tất cả các trung tâm mua sắm lớn, đồ điện của công ty Kinh Thao đều chiếm vị trí đẹp, hơn nữa Kinh Thao
đẩy mạnh mạng lưới quảng bá thương hiệu, làm rùm beng đến nỗi đâu đâu
cũng chỉ thấy quảng cáo về sản phẩm của Kinh Thao. Các sản phẩm của công ty Kinh Thao lại có rất nhiều hoạt động trên thị trường, thêm nữa ở các trung tâm mua sắm chỉ có giới thiệu về các mặt hàng của Kinh Thao.
Qua tìm hiểu, Trương Hoa mới biết chính sách khen thưởng của công ty Kinh
Thao mãi đến tối ngày hôm qua mới được gửi đến tay của các trưởng quầy,
hơn nữa mức thưởng lại rất cao. Bởi vì nhân viên kinh doanh của công ty
điện tử Kinh Thao từ trước đến nay đều không được thưởng ngoài lương,
giờ quyết định này, ai nấy đều hết sức vui mừng, lòng nhiệt tình với
công việc dâng cao ngùn ngụt.
Trương Hoa vốn nghĩ nhân viên bán
hàng hợp đồng bên công ty Kinh Thao không nhiều, nhưng đến đúng ngày
Quốc Khánh mới phát hiện ra mình đã phán đoán sai, tờ rơi quảng cáo phát đi cũng cực kì nhiều.
Điều quan trọng hơn là, Kinh Thao đột
nhiên châm ngòi “cuộc chiến giá cả”, tuyên bố bán hàng phi lợi nhuận
ngày hôm đó, ở các quầy hàng cũng bày rất nhiều hàng tặng kèm. Ngay cả
nhân viên bán hàng của khu thương mại cũng ra sức tuyên truyền cho bên
Kinh Thao.
Tất cả những điều này khiến cho doanh thu của công ty điện tử Kinh Thao xếp hàng đầu trong những sản phẩm cùng loại. Lượng
tiêu thụ hàng hóa bên Triết Đông có thể dùng từ “ảm đạm” để miêu tả, đến buổi chiều, gần như tất cả các nhân viên kinh doanh và nhân viên hợp
đồng đều ủ rũ, một số người bắt đầu oán trách công ty không chịu tạo mối quan hệ tốt với trung tâm thương mại, hơn nữa lại không có chương trình hay hạ giá, khuyến mại trong dịp lễ Quốc Khánh. Quốc Khánh, chỉ có một
vài hoạt động nho nhỏ như tặng quà kèm theo sản phẩm.
4.
Lần đầu tiên Trương Hoa nếm mùi đau đớn của thất bại, anh gần như mất
phương hướng, đột nhiên chẳng biết phải làm thế nào, thậm chí còn chẳng
muốn đến các khu trung tâm mua sắm của công ty, anh sợ phải gặp bất kì
ai, sợ gặp họ rồi sẽ không biết ăn nói ra sao.
Chiều tối, anh
không quay lại công ty mà về thẳng nhà, về đến nhà là tắt luôn điện
thoại, sau đó ngồi trầm ngâm hút thuốc trong phòng khách.
Sự
thảm bại ngày hôm đó cũng là điều mà Phùng Lâm Hàn không ngờ đến, nhưng
dù sao anh ta cũng lăn lộn trên thương trường mấy chục năm rồi, đã quen
với những việc như thế này. Hơn nữa đây chỉ là thất bại trong khu trung
tâm, còn lượng tiêu thụ sản phẩm ở các khu vực xung quanh cũng tạm ổn.
Buổi tối, Phùng Lâm Hàn gọi điện cho Trương Hoa, muốn an ủi Trương Hoa
nhưng anh đã tắt máy.
Phùng Lâm Hàn cười cười, thầm nghĩ, Trương Hoa dù sao vẫn còn trẻ, không chịu đựng nổi cú sốc này. Anh ta thậm chí có phần vui mừng, như thế mình có thể tìm một số phương án cứu chữa,
một mặt có thể khiến cho Trương Hoa phải cảm kích mình, mặt khác lại
khiến cho Trương Hoa nhìn rõ của bản thân.
Trong khi đó, Cổ Vân
Vân cũng liên tục gọi cho Trương Hoa, cô biết chiến dịch tiêu thụ ở
trung tâm thương mại đã thất bại thảm hại, sợ Trương Hoa không chịu nổi
chuyện này. Cổ Vân Vân thực ra chẳng quan tâm đến lượng tiêu thụ, vì cô
biết rõ, công ty điện tử Triết Đông có phá sản cũng chẳng ảnh hưởng
nhiều đến bố cô. Cô thậm chí còn nghĩ, tại sao bố cô lại mở nhiều công
ty như thế, tiền đã kiếm đủ từ lâu rồi.
Giờ Cổ Vân Vân chỉ quan
tâm đến tâm trạng của Trương Hoa. Cô nghĩ, mình hướng Trương Hoa tham
gia vào cuộc cạnh tranh trên thị trường có thể là một sai lầm, anh vốn
dĩ thuộc về cuộc sống đơn giản, bình dị, còn cô cũng thích điểm này ở
anh.
Cổ Vân Vân biết Trương Hoa ở nhà, định đến tìm anh, nhưng
cuối cùng lại thôi. Cô nghĩ anh tắt máy chắc chắn là vì khô
