Duck hunt
Darling Chúng Ta Chia Tay Nhé

Darling Chúng Ta Chia Tay Nhé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329531

Bình chọn: 8.00/10/953 lượt.

h đến tìm

em lần nữa, khiến em lại nhìn thấy có cơ hội tiếp xúc để trả thù ông

ta!”

“Xem ra mọi sai lầm đều bắt nguồn từ anh”.

“Không

liên quan gì đến anh, sai lầm không phải ở anh! Đã đến lúc đi gặp ông ấy rồi! Anh đi cùng em nhé! Em biết anh từng đến đó”.

Cổ Vân Vân ở đằng sau nghe hết những chuyện này, tâm trạng cực kì phức tạp, vừa oán hận Ngô Tĩnh lại vừa thương cảm cho cô. Ngô Tĩnh nhìn Cổ Vân Vân ngồi ngây ra trên giường, nói: “Nếu chị thích ngồi ở đây thì nhờ chị lát nữa đóng cửa giúp em!”, nói xong liền kéo Trương

Hoa ra ngoài. Cổ Vân Vân nhìn hai người họ đi ra mà không hề nhúc nhích!

Ngô Tĩnh cũng vào nhà Cổ Triết Đông. Trương Hoa nói với người giúp việc ra

mở cổng: “Tôi là đồng nghiệp của Vân Vân, tôi đến thăm chủ tịch!”

Bà giúp việc mời hai người vào trong, bảo họ ngồi trong phòng khách chờ

một lát, nói sẽ lên gác hỏi ông bà chủ. Trương Hoa nói: “Bà nói với chủ

tịch Cổ là có cô gái tên là Ngô Tĩnh tìm gặp nhé!”

Một lát sau,

bà giúp việc xuống nói: “Chủ tịch Cổ mời hai người lên tầng hai ạ!”, sau đó dẫn hai người lên, đến cửa cung kính nói: “Mời cô cậu vào ạ!”

Hai người bước vào, Cổ Triết Đông đang ngồi dựa lưng vào giường, vợ ông ta

ngồi bên cạnh, Ngô Tĩnh vừa bước vào, ánh mắt của bà ấy đã hằn học nhìn

cô. Ngô Tĩnh bình thản đối mặt với ánh mắt ấy, sau đó mới chuyển ánh mắt sang Cổ Triết Đông đang nằm trên giường.

Cổ Triết Đông nhìn Ngô

Tĩnh, nói: “Cuối cùng cô cũng đến rồi!”, ai cũng biết câu nói ấy có hàm ý gì. Cổ Triết Đông bảo vợ: “Em dẫn Trương Hoa xuống phòng khách ngồi,

anh muốn nói chuyện riêng với cô ấy một chút!”

Vợ Cổ Triết Đông nhìn chồng, cuối cùng đứng dậy đi ra ngoài. Trương Hoa cũng đi theo xuống dưới nhà.

Cổ Triết Đông nói: “Ngồi xuống đi!” Ngô Tĩnh vẫn đứng yên không nhúc

nhích. Cổ Triết Đông nhìn lên trần nhà, thở dài: “Kì thực ta nên nghĩ

đến con từ sớm, vì con rất giống bà ấy, cho dù là tính cách hay trí

tuệ!”

Ngô Tĩnh nhìn ông ta, đột nhiên lạnh lùng nói: “Tôi chỉ muốn hỏi ông một câu thôi, tại sao năm ấy lại bỏ rơi con gái của mình?”

Cổ Triết Đông thở dài, hồi lâu sau mới nói: “Ta thật sự mong con chính là

con gái của ta!” Ngô Tĩnh nghe xong câu này liền ngây người ra, đầu óc

trống rỗng!

Cổ Triết Đông tiếp tục nói: “Hồi đầu ta vì hai mẹ con con mà chuẩn bị bỏ rơi gia đình hiện tại cùng với sự nghiệp mới xây

dựng của mình, ta cứ nghĩ rằng con là con đẻ của ta, đáng tiếc khi con

được một tuổi, ta đã tình cờ phát hiện ra con không phải là con gái ta,

đến giờ ta vẫn hối hận, thà mãi mãi không biết chuyện này còn hơn!”

Cổ Triết Đông nói: “Nếu đặt mẹ con và sự nghiệp để ta lựa chọn, ta thà

chọn mẹ con. Ta từng hỏi mẹ con, người ấy là ai, nhưng bà ấy không chị

nói. Ta biết có thể bà ấy có nỗi khổ tâm riêng nên cũng không hỏi nữa,

đồng thời nói với bà ấy rằng, ta chấp nhận coi con như con gái ruột, chỉ cần bà ấy chịu lấy ta, ta còn có thể từ bỏ gia đình và sự nghiệp của

mình, đáng tiếc là mẹ con lại mất tích, đột nhiên mất tích. Ta đã tìm

kiếm rất lâu nhưng không có manh mối gì, thầm nghĩ có thể mẹ con đã dẫn

con đến bên cạnh cha đẻ của con rồi, vì vậy mới dốc hết sức lực cho sự

nghiệp, đồng thời quyết tâm sẽ đối xử tử tế với vợ con mình!”

Cổ

Triết Đông thở dài nói: “Giờ xem ra ta đã sai rồi, năm ấy bà ấy đưa con

đi chỉ vì không muốn đối mặt với ta, con cứ nghĩ rằng ta là cha đẻ của

con, điều đó cho thấy trong lòng bà ấy thật sự hi vọng ta là cha đẻ của

con, sớm biết như vậy, cho dù thế nào ta cũng phải tìm cho bằng được hai mẹ con con!”

Cổ Triết Đông ngoảnh đầu sang nhìn Ngô Tĩnh, đột nhiên khẽ nói: “Bà ấy có khỏe không?”

Ngô Tĩnh đứng ngây ra, trả lời như một cái máy: “Năm tôi học đại học năm hai, mẹ tôi đã qua đời rồi!”

Cổ Triết Đông khẽ nhắm mắt lại, Ngô Tĩnh nhìn thấy giọt nước mắt trong mắt ông.

Hồi lâu sau, Cổ Triết Đông nói: “Con đi đi, ta không trách con, về chuyện này ta không muốn để người thứ ba hay biết!”

Lúc Ngô Tĩnh rời đi, cô nhìn thấy Cổ Triết Đông thẫn thờ nằm trên giường mà đầu óc gần như trống rỗng, người mà cô cứ tưởng đó là bố mình lại chẳng có chút quan hệ nào với mình hết, thế mà mình lại gây ra tổn thất quá

nặng nề cho ông ấy.

Sau khi Ngô Tĩnh và Trương Hoa ra ngoài, cô

vẫn nói chuyện này cho Trương Hoa biết, sau đó cười ngô nghê: “Có phải

em rất đáng thương không? Mặc dù từ xưa đến giờ không được hưởng tình

cảm của cha, nhưng ít nhất trong lòng vẫn biết cha mình là ai, giờ thì

ngay cả cha mình là ai cũng không biết!”

Trương Hoa không nén được, dang tay ôm Ngô Tĩnh vào lòng, để mặc cho cô khóc thỏa thích.

Ngô Tĩnh nghẹn ngào nói: “Từ nhỏ đến lớn em không biết một gia đình bình

thường là như thế nào, chỉ nhớ phải theo mẹ chuyển nhà vô số lần, trong

những ngày tháng lưu lạc ấy, em thật hi vọng có được một gia đình ổn

định. Về sau mẹ qua đời, ngay cả ý thức về nhà cũng mất đi, kể từ đó về

sau, em tự nói với mình rằng, không bao giờ được khóc, đã chẳng còn

chuyện gì có thể khiến em sốc và đau đớn như chuyện mẹ qua đời nữa!”

Trương Hoa để mặc cho Ngô Tĩnh nghẹn ngào trên vai mình, cuối cùng nó