bè, đồng nghiệp
đến những quán ăn ven đường, rẻ tiền nhưng náo nhiệt và thoải mái để
uống rượu, chém gió, như thế tôi cảm thấy rất thoải mái. Cuối tuần dẫn
Nhã Vận đi dạo siêu thị, mua đồ ăn nó thích, thỉnh thoảng dẫn nó đi hiệu sách, nó sẽ ngồi hàng tiếng đồng hồ để đọc sách, còn tôi vừa trông nó
vừa xem sách, cũng vẫn cảm thấy cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc!”
- Tại sao lại đọc sách ở trong hiệu sách, mua về nhà đọc không hơn à? - Cổ Vân Vân hỏi.
- Nhã Vận cảm thấy có nhiều sách mặc dù rất nhạt nhẽo nhưng đọc vào lúc
rảnh rỗi thì cũng được, nhưng nếu mua về nhà đọc thì không đáng, vì vậy
mới chọn ngồi luôn trong hiệu sách để đọc, nó còn nói cái cảm giác có
rất nhiều người ngồi trong đó đọc sách cũng rất thú vị!
Trương
Hoa nói đến đây đột nhiên nhớ ra, thực ra những điều này là Trần Dĩnh
từng nói. Nhã Vận và Trần Dĩnh đều có thói quen ngồi ngồi trong hiệu
sách đọc sách. Trần Dĩnh luôn như vậy, thường ngồi đọc sách trong hiệu
sách chứ chẳng mấy khi mua, sách mua về phần lớn không đọc.
Trương Hoa lúc này mới phát hiện ra mình đã nhầm lẫn Nhã Vận với Trần Dĩnh.
Trước đây lúc Nhã Vận đọc sách, anh thường đi dạo xung quanh hiệu sách,
thậm chí nhiều lúc Nhã Vận đọc xong sách còn phải chạy đi khắp nơi tìm
anh. Nhưng khi Trần Dĩnh xem sách thì khác, anh thường ngồi yên lặng bên cạnh, anh cảm thấy bộ dạng nghiêm túc đọc sách của cô rất thú vị.
3.
Cổ Vân Vân hỏi: “Vậy cậu nghĩ cuộc sống bình yên mà tôi theo đuổi như thế nào?”
- Cuộc sống bình yên mà cậu theo đuổi là một công việc không có quá nhiều áp lực, thậm chí hạn chế tối thiểu công việc, như thế sẽ có nhiều thời
gian rảnh rỗi hưởng thụ cuộc sống; hơn nữa cậu thích đến những nơi tao
nhã, yên tĩnh, đẳng cấp, nhưng tuyệt đối không phải là những nơi mà dân
thường có thể đặt chân đến.
- Như thế chẳng phải rất tốt sao? Có điều kiện như vậy tại sao không tận hưởng cuộc sống. Tôi cảm thấy bố mẹ tôi sống như thế mệt mỏi lắm, tiền kiếm đủ từ lâu rồi, tại sao còn bán
mạng làm việc trong khi họ hoàn toàn có thể ngày ngày thư thái, tận
hưởng phần còn lại của cuộc đời?
- Cảm giác hạnh phúc của mỗi
người khác nhau, nếu bảo bố cậu nghỉ ngơi ở nhà là tận hưởng cuộc sống,
đối với ông ấy mà nói đó không phải là tận hưởng, mà là sự trống trải và đau khổ, sự nghiệp mới là hạnh phúc của ông ấy!
Cổ Vân Vân nhìn Trương Hoa hồi lâu, sau đó hỏi: “Hạnh phúc của cậu là gì?”
Trương Hoa cười như mếu: “Đến bây giờ bản thân tôi cũng không biết nữa!”
Một lát sau, Trương Hoa nói: “Mấy năm trước, buổi tối tôi với Dương Uy
thường mua một ít đồ nhắm với bia, sau đó ngồi trên vỉa hè, vừa ăn vừa
uống vừa lớn tiếng nói cười, thỉnh thoảng có người đi ngang qua còn
tưởng chúng tôi là đám thanh niên đầu đường xó chợ. Cuối tuần chúng tôi
thường mang vợt đi đánh bóng bàn, lẻn vào một trường tiểu học hay trung
học nào đó để đánh bóng bàn, lí do là để tiết kiệm mấy chục tệ mỗi giờ.”
Trương Hoa tiếp tục nói: “Những chuyện ấy với có là một cảm giác hạnh phúc,
giờ chắc chắn sẽ không còn làm những chuyện này nữa, như thế có thể thấy hạnh phúc cũng có thể thay đổi theo từng giai đoạn và cách nhìn nhận
của mỗi người”.
4.
Cổ Vân Vân ngẫm nghĩ rồi nói: “Vậy
thì quan niệm về hạnh phúc của cậu có khi nào sẽ tiến gần đến quan niệm
về hạnh phúc của tôi không?”
- Tôi không dám khẳng định chắc
chắn, con người đều thay đổi cùng với môi trường sống, nhưng chắc chắn
rất khó khăn, bởi vì tư duy và quan niệm giữa chúng ta sẽ quyết định
khoảng cách của chúng ta!
Nói xong Trương Hoa đứng dậy, sau đó
nói với Cổ Vân Vân: “Không nói những chuyện này nữa, chúng ta đi thôi!
Tối nay tôi còn có việc!”
- Tối rồi còn có việc gì nữa?
Trương Hoa cười: “Việc tiếp theo chắc chắn cậu càng không có hứng thú, vì vậy tôi đưa cậu về trước!”
- Tại sao cậu dám chắc là tôi không hứng thú, lẽ nào cậu định đi làm những chuyện vi phạm pháp luật à?
- Hôm nay Trung tâm thương mại này khai trương, trước đây, bất cứ trung
tâm nào khai trương tôi đều ở đây cả ngày với họ, đến khi đóng cửa mới
thôi, sau đó lại dẫn nhân viên của công ty ra ngoài ăn đêm, uống chút
rượu. Đương nhiên đều là những chỗ rẻ tiền, nhưng bọn họ cảm thấy rất
hài lòng. Họ không quan tâm là ăn cái gì, chỉ cảm thấy lãnh đạo luôn ở
bên cạnh thôi!
Trương Hoa nhìn Cổ Vân Vân, tiếp tục: “Đây chính
là tôi, biết rõ công việc hiện nay không phải công việc mình thích,
nhưng tôi vẫn cố hết sức làm tròn bổn phận của mình, cũng không muốn phá hỏng hết thói quen làm việc đã bồi đắp trong suốt thời gian qua. Chiều
nay tôi đi với cậu coi như đã đi ngược thông lệ của mình rồi đấy!”
Sau đó Trương Hoa lại cười hỏi: “Cậu có hứng thú đi ăn đêm với họ không?”
Cổ Vân Vân thẳng thừng nói: “Không hứng thú!” sau đó nói vẻ bất mãn: “Tại
sao cậu cứ phải để tâm đến chuyện mình đã làm tròn chức trách chưa? Bây
giờ trong công ty, cho dù cậu chẳng làm gì cả thì cũng ai dám nói gì
cậu?”
- Cậu không như tôi, vì vậy cậu không thể hiểu được cách nghĩ và nguyên tắc làm việc của tôi đâu!
5.
Nhã Vận và Trần Dĩnh không ăn tối ở chỗ Lưu Huệ Anh, nói rằng