g tâm lý không sao giải tỏa được, cậu bảo mấy ngày hôm đó bọn họ thường xuyên gặp mặt, ai biết đã xảy ra chuyện gì?”
“Cậu nói xem, con người tại sao lại kì quặc đến thế, đối với người mình
không yêu, mặc cô ta muốn làm gì thì làm, chẳng có gì để mà nói. Nhưng
càng là người mình yêu thì càng không thể chấp nhận được một chút sai
lầm của cô ấy!”
Có lẽ câu: “Càng yê nhiều thì càng hận sâu sắc” là đúng.
Trương Hoa ngồi dựa lưng vào thành giường, châm một điếu thuốc rồi nói: “Đúng thế, yêu càng sâu đậm thì hận càng sâu sắc!”
4.
Im lặng hồi lâu, Trương Hoa liền hỏi: “Hôn lễ hủy bỏ thật ư?”
“Hủy bỏ rồi, Kỉ Oanh gần như ngày nào cũng đến khách sạn tìm tôi, hy vọng
tôi tha thứ cho cô ấy, cũng mong tôi đừng hủy bỏ hôn lễ!”
Trương Hoa nhìn Lí Dương Uy một hồi, lại hỏi: “Cậu thật sự không định tha thứ
cho cô ấy à? Ngày nào cô ấy cũng đến tìm cậu, cho thấy cô ấy chưa xảy ra chuyện gì với bạn trai cũ!”
Lí Dương Uy nghĩ một lát mới nói:
“Giờ tôi đang nghi ngờ cô ấy sợ tôi hủy hôn sẽ mất hết thể diện hay là
thật sự mong kết hôn với tôi?”
Trương Hoa nhìn Lí Dương Uy, không nói gì. Một lát sau mới lên tiếng: “Thôi bỏ đi, đừng nghĩ những chuyện này nữa, đi ngủ đi!”
Ngày hôm sau, Trương Hoa đang xem tài liệu trong văn phòng thì Cổ Vân Vân đến, hỏi: “Lí Dương Uy vẫn ngủ ở chỗ cậu à?”
“Ừ!”
Cổ Vân Vân tức tối nói: “Cậu ta làm sao thế nhỉ, có chút chuyện vặt vãnh cũng không chịu tha thứ cho Kỉ Oanh!”
“Kỉ Oanh vẫn ở chỗ bọn họ từng thuê đúng không?”
“Ừ, cô ấy nói Lí Dương Uy sẽ quay lại!”
Thấy Trương Hoa không nói gì, Cổ Vân Vân liền nói tiếp: “Tôi khuyên Kỉ Oanh
hãy bỏ Lí Dương Uy đi, nhưng Kỉ Oanh nói Lí Dương Uy là một người đàn
ông tốt, nhất định cô ấy sẽ đợi! Nói ra thật bực mình, Lí Dương Uy đối
xử với cậu ấy thế mà cậu ấy vẫn ngốc nghếch như vậy!”
“Tình cảm của con người rất phức tạp, đâu thể dùng lí lẽ thông thường mà nói được?”
Trương Hoa nghe ra ý của Cổ Vân Vân nhưng giả vờ không hiểu, cúi đầu chăm chú
đọc tài liệu trên bàn. Cổ Vân Vân nhìn Trương Hoa, thầm thở dài.
5.
Buổi chiều, Cổ Vân Vân nói: “Tối nay đừng viện cớ này nọ, nhất định phải đi
ăn với tôi đấy, đã lâu lắm rồi tôi không ăn cùng cậu!”
Trương Hoa gật đầu: “Ok, tối nay nhất định tôi sẽ đi ăn với cậu!”
“Có nên gọi thêm Lí Dương Uy và Kỉ Oanh không?”
Trương Hoa ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Thôi bỏ đi, chuyện của họ cứ để họ tự giải quyết!”
“Cũng được, đi hai người càng yên tĩnh!”
Lúc gần hết giờ làm, Ngô Tĩnh nhắn tin cho Trương Hoa, hỏi anh đang làm gì? Có muốn cùng về không? Trương Hoa nhìn Cổ Vân Vân, sau đó nhắn lại là
tối nay công ty có chút việc nên rất muộn mới về.
Cổ Vân Vân hỏi: “Ai nhắn tin thế?”
Trương Hoa cười nói: “Giám đốc khu vực ngoại ô, báo cáo tình hình chuẩn bị cho tết Nguyên Đán”.
Cổ Vân Vân cười: “Thật không ngờ mấy ông giám đốc ngoại ô khó quản lý này cũng bắt đầu phục tùng cậu rồi đấy!”
Trương Hoa khẽ cười, đứng dậy nói: “Chúng ta đi thôi!”
Hai người ăn cơm xong, Cổ Vân Vân một mực đòi tìm chỗ nào ngồi, Trương Hoa đành phải đi cùng cô.
Uống cà phê xong đã khá muộn, Cổ Vân Vân lái xe đưa Trương Hoa về, cố ý đi
đường vòng, Cổ Vân Vân nói rất thích cảm giác hóng gió ban tối.
Trương Hoa nói: “Không phải cậu thường xuyên ra ngoài hóng gió vào ban đêm đấy chứ?”< />
Cổ Vân Vân lườm Trương Hoa: “Thích hóng gió nhưng cũng phải xem là đi với ai, đi hóng gió một mình thì có gì thú vị?”
Đưa Trương Hoa về đến chung cư, Cổ Vân Vân nói: “Tôi rất muốn lên trên ngồi một lúc nhưng cái tên Lí Dương Uy chết tiệt kia đang ở trên đó!”
Trương Hoa xuống xe, quay lại nói: “Thôi về sớm đi, con gái nên về nhà sớm một chút!”
6.
Chỉ còn mấy hôm nữa là đến tết Nguyên Đán, buổi tối trước tết Nguyên Đán,
Trương Hoa lại chuẩn bị phải đi công tác để giám sát công việc ở các khu vực ngoại ô, anh quyết định sẽ về nhà một tối.
Trương Hoa nói
với Cổ Vân Vân tối nay phải về nhà thăm bố mẹ, bởi vì tết Nguyên Đán
chắc chắn không thể ở nhà với họ. Cổ Vân Vân hỏi có cần lấy xe của cô đi để tối về cho tiện không nhưng Trương Hoa nói không cần, Nhã Vận đang ở trường, anh có thể ngủ ở phòng của con bé.
Trương Hoa nói với
Phùng Lâm Hàn sẽ về nhà bố mẹ một tối, buổi chiều xin nghỉ làm sớm, ngày mai cũng đi làm muộn một chút. Phùng Lâm Hàn nói: “Không thành vấn đề,
ngày mai cứ ở nhà nghỉ ngơi một ngày đi!”
Trên xe buýt, Trương
Hoa nhận được tin nhắn của Ngô Tĩnh, hỏi anh tối vẫn bận việc công ty à? Trương Hoa nhắn tin lại bảo hôm nay anh về nhà bố mẹ đẻ.
Lúc
Trần Dĩnh hết giờ làm, vừa xuống cổng đã thấy Trương Hoa đứng đợi cô.
Trần Dĩnh nhìn thấy anh, cảm giác hơi bất ngờ: “Sao anh lại đến đây?”
“Tết Nguyên Đán anh phải đi công tác nên hôm nay về thăm bố mẹ!”
“Anh đã nói với bố mẹ chưa?”
“Chưa”.
Trần Dĩnh cười nói: “Tạo bất ngờ cho bố mẹ phải không?” sau đó nói: “Chúng
ta đi thôi, bây giờ cứ hết giờ làm em lại đi bộ một vài bến rồi mới ngồi xe, coi như tập thể dục!”
Trương Hoa nhìn Trần Dĩnh vác cái bụng to tướng, khệ nệ bước, đột nhiên hỏi: “Em có mệt không?”
Trần Dĩnh ngoảnh đầu lại nhìn anh, mỉm cười nói: “Anh nói xem