i đặt xuống. Đây là lần đầu tiên trong suốt một
thời gian dài cô đột nhiên có ý nghĩ rất muốn gọi cho Trương Hoa vào lúc đêm hôm thế này. Trần Dĩnh không hiểu tại sao khi cô sợ hãi và cô đơn,
người đầu tiên cô nghĩ đến lại là Trương Hoa.
Trần Dĩnh lại nhớ
đến Lưu Huệ Anh, nhưng rồi cô cũng quyết định không gọi vì cô không biết gọi rồi sẽ nói gì với Lưu Huệ Anh. Cuối cùng cô bật nhạc trong điện
thọai lên mới cảm thấy dễ chịu đôi chút, nằm trên giường nghe nhạc và
nghĩ ngợi vẩn vơ, sau đó Trần Dĩnh mơ màng ngủ lúc nào không biết.
7.
Ngày hôm sau Trương Hoa biết tin Trần Dĩnh chuyển khỏi nhà, là Nhã Vận gọi
điện bảo với anh. Trương Hoa đặt điện thoại xuống, đầu tiên là cảm thấy
vô cùng phẫn nộ vì Cổ Vân Vân lại làm như vậy.
Cho đến bây giờ
Trương Hoa vẫn không hiểu tại sao mình lại cứ muốn giấu giếm chuyện của
Trần Dĩnh, chẳng nhẽ chỉ bởi thể diện của một thằng đàn ông thôi sao?
Hay là vì bảo vệ thanh danh cho Trần Dĩnh?
Thực ra trong tiềm
thức của Trương Hoa vẫn có một chút kì vọng mà anh không thể phủ nhật,
đó là có thể một ngày nào đó bản thân anh sẽ tha thứ cho Trần Dĩnh, nếu
đúng là như thế mọi chuyện có thể quay lại từ đầu dễ dàng hơn. Nhưng có
những chuyện một khi đã công khai rồi thì chẳng còn đường cứu vãn. Vì
vậy Trương Hoa mới khổ công giữ gìn cái “tấm áo khoác” đẹp đẽ của Trần
Dĩnh, nhưng thật chẳng ngờ Cổ Vân Vân bỗng chốc xé tan “tấm áo” ấy.
Trương Hoa đặt điện thọai xuống, hồi lâu sau mới gọi cho Cổ Vân Vân. Đây là
lần đầu tiên anh nổi cáu với Cổ Vân Vân. Đợi Trương Hoa trút giận xong,
Cổ Vân Vân mới nói: “Cậu có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của tôi không?”
Trương Hoa lớn tiếng nói: “Tôi đã nói với cậu từ sớm rồi, chúng ta không thể,
cậu không nói những chuyện này ra chúng ta đã không thể, cậu nói rồi
chúng ta càng không thể!” nói rồi anh liền cúp máy ngay lập tức rồi ném
phăng điện thoại xuống giường.
Anh cũng không biết mình đang
giận ai nữa. Trương Hoa đi ra ngoài phòng khách, lấy thuốc lá ra hút.
Rít liền mấy hơi, Trương Hoa lại tức tối đấm tay xuống mặt bàn. Cái gạt
tàn trên bàn rung lên rồi lăn xuống đất, vỡ tan tành. Trương Hoa ngồi
ngẩn ra nhìn cái gạt tàn>
8.
Đáng tiếc là Cổ Vân Vân
không nhìn thấy những hành động này của Trương Hoa, nếu nhìn thấy những
hành động này cô sẽ biết rằng nói ra những chuyện này là một hành động
cực kì sai lầm của mình.
Cô không hiểu Trương Hoa, cô luôn nghĩ
rằng chỉ cần Trần Dĩnh chịu biến mất khỏi cuộc đời Trương Hoa, Trương
Hoa sẽ lựa chọn cô. Còn về cô gái mà cô nhìn thấy ở nhà Trương Hoa hôm
ấy không thể nào trở thành nhân vật chính, nhiều lắm cũng chỉ là môt
“khúc nhạc đêm”. Nhưng Trần Dĩnh thì khác, cô ta đang có con với Trương
Hoa, hơn nữa cả nhà Trương Hoa đều đối xử tốt với cô ta.
Chính
bởi điểm này, Cổ Vân Vân mới nhẫn tâm nói ra quá khứ không hay của Trần
Dĩnh. Cổ Vân Vân tin rằng bố mẹ Trương Hoa một khi biết rõ chân tướng sự việc chắc chắn sẽ khó mà chấp nhận Trần Dĩnh. Nếu là như thế, Trần Dĩnh chỉ có thể ra đi, và cuối cùng là quay về quê.
Còn một điểm mà
Cổ Vân Vân không nghĩ đến: Đàn ông, đặc biệt là kiểu người như Trương
Hoa thường có tâm lý đồng cảm đối với phụ nữ, đặc biệt là với người vợ
hay người mà anh ta từng yêu.
Trần Dĩnh đã rời khỏi nhà bố mẹ
Trương Hoa khiến cho Trương Hoa càng thêm lo lắng cho Trần Dĩnh. Dù sao
cô cũng đang mang đứa con của anh trong bụng, hơn nữa những băn khoăn
này một khi càng nhiều sẽ càng trở thành dấu ấn rõ nét trong lòng Trương Hoa.
Đáng tiếc là Cổ Vân Vân không nghĩ đến những điều đó, mà
trong lúc nóng nảy, cô hoàn tòan không cân nhắc đến những chuyện ấy. Vì
vậy cô không biết Trương Hoa sau khi nổi cáu với mình xong bắt đầu nghĩ
xem Trần Dĩnh chuyển đến đâu, liệu có xảy ra chuyện gì không? 1.
Có một
tuýp người, trong lòng biết rõ mình lo lắng hay quan tâm đến một ai đó
nhưng chưa đến thời khắc then chốt tuyệt đối không thể hiện ra bằng ngôn ngữ hay hành động. Rõ ràng Trương Hoa và Trần Dĩnh đều thuộc tuýp người này.
Sở dĩ, trước đây Trần Dĩnh dám lớn gan thể hiện tình cảm
trong lòng mình ra bởi vì đó không phải là tình yêu, mà là một dạng hâm
mộ mù quáng của một cô gái trẻ còn non nớt chuyện đời. Khi bản thân thực sự thích một ai đó, người ta thường có xu hướng chôn chặt trong lòng,
thậm chí không muốn thể hiện trước mặt đối phương rằng mình cần được
đồng cảm hay quan tâm.
Trần Dĩnh đã trải qua một “hành trình”
tình cảm khó quên đối với Lục Đào, nhưng chuyện tình cảm với Trương Hoa
lại hoàn toàn khác biệt.
Cùng với thời gian, Trương Hoa cũng bắt đầu suy nghĩ đến những chuyện trước đây anh chưa từng nghĩ.
Bởi vì Trần Dĩnh là người phụ nữ đầu tiên của anh, vì vậy Trương Hoa luôn
coi trọng vấn đề này. Trong lòng anh không thể chấp nhận chuyện vợ mình
từng có quan hệ với người khác. Cũng có thể nói, với Trương Hoa, tình
yêu là một điều gì đó rất thuần khiết và lãng mạn. Nhưng sau một thời
gian lăn lộn ở thị trường ngoại ô, tham gia vào nhiều hoạt động vui chơi giải trí, anh mới phát hiện ngoài mình ra, dường như chẳng có ai coi
chuyện