ên gia, hai người các nàng cho dù là trước nô tỳ của Nguyên gia, phải giống như những người khác đều gọi Vân Thanh La là Đại thiếu phu nhân, chỉ có lúc riêng tư mới có thể gọi tiểu thư.
"Nán lại lâu như vậy, đúng là thật đói bụng. Tùy tiện ăn một chút gì trước, cũng không cần quá no, dù sao một lát lại đến thời gian cơm trưa rồi." Nguyên Tu Chi phân phó Hòa Noãn.
Hòa Noãn đáp một tiếng, đi ra ngoài phân phó nô tỳ bên dưới mang thức ăn lên.
Lúc này Hòa Hương vẫn chưa về, nàng không khỏi vừa lo lắng vừa hoảng sợ.
Khi Hòa Hương từ chỗ Trịnh phu nhân trở về, vẻ mặt đắc ý.
Trịnh thị đã nhận lời nàng, chỉ cần nàng trung thành làm việc cho Trịnh thị, một năm sau sẽ đề bạt nàng làm thiếp thất của đại thiếu gia.
Nàng vừa bước vào cửa chính Ẩn thanh cư, liền gặp được Hòa Noãn đứng ở dưới bậc thang vẫy tay với nàng.
Nàng dương dương đắc ý đi tới, cho rằng bản thân đã cao hơn Hòa Noãn một bậc, hất cằm lên, giọng nói lại còn có phần kiêu ngạo mà hỏi: "Chuyện gì? Nhìn ngươi chuyện bé xé to à."
Hòa Noãn nhíu nhíu mày, hạ thấp giọng nói: "Đại thiếu gia cùng Đại thiếu phu nhân đang ở đại đường chờ ngươi! Dáng vẻ thoạt nhìn rất không vui, ngươi cẩn thân một chút."
Tim Hòa Hương đập mạnh, vội vàng bắt lấy cánh tay Hòa Noãn hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"
"Còn có thể xảy ra chuyện gì? Sáng sớm không nhìn thấy ngươi ở bên cạnh hầu hạ, ngươi lại là phụ trách ăn uống, điểm tâm sáng thì không có kịp thời đưa lên, đến khi thiếu phu nhân dâng trà trở về ngươi vẫn không có ở đây, đại thiếu gia dường như tức giận." Hòa Noãn có chút vui sướng khi người gặp họa nhưng cũng có chút lo lắng, dùng một loại ánh mắt rất mâu thuẫn nhìn Hòa Hương.
"Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Đại thiếu gia đứng đầu quy củ, ta. . . . . . Ngươi phải giúp ta, muốn ta đi tố cáo đều là ngươi." Hòa Hương gấp đến độ dậm chân.
Hòa Noãn vừa kéo lấy nàng gấp rút đi về hướng Lan Tuyết đường, vừa nói: "Có thể giúp ta đây nhất định giúp, ngươi vẫn là nhanh lên một chút đi gặp đại thiếu gia đi!"
Lúc này, Nguyên Tu Chi cùng Vân Thanh La đã dùng xong điểm tâm, đang ngồi uống trà.
Thấy Hòa Noãn, Hòa Hương đi tới, sắc mặt Nguyên Tu Chi trầm xuống, ánh mắt đảo qua Vân Thanh La một cái, nhưng không có lên tiếng.
Vân Thanh La thấy Nguyên Tu Chi không mở miệng, không thể làm gì khác hơn là mình ra mặt làm người ác.
Nàng để xuống ly trà bằng sứ xanh trong tay, nhàn nhạt hỏi: "Hòa Hương, sáng sớm ngươi đi đâu?"
Hòa Hương mặc dù lòng tràn đầy không muốn hầu hạ vị đại thiếu phu nhân này, nhưng người ta bất kể nói thế nào cũng là chủ tử nghiêm chỉnh, đành phải làm bộ ra vẻ như cung kính trả lời: "Bẩm Đại thiếu phu nhân, nô tỳ đi gặp phu nhân."
"Có chuyện gì sao?"
"Dạ. . . . . . Là phu nhân triệu kiến nô tỳ, nô tỳ mới bỏ lỡ hầu hạ đại thiếu gia và đại thiếu phu nhân dùng điểm tâm sáng, xin đại thiếu phu nhân thứ tội."
"Hòa Hương, trước đây thời điểm ngươi bán mình làm nô tỳ, quản gia hẳn là dạy qua các ngươi, làm nô tỳ một điều quy củ quan trọng nhất là cái gì?"
"Là . . . . . Là trung thành."
"Như vậy, ngươi bây giờ là người của đại thiếu gia, phải có trung thành với đại thiếu gia? Vậy sao chuyện riêng tư tối hôm qua của đại thiếu gia, hôm nay đã bị toàn bộ người ngoài biết?"
Hòa Hương cúi đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn sung huyết đỏ bừng, nàng biết chuyện mình mật báo với Trịnh phu nhân đã bị đại thiếu gia cùng đại thiếu phu nhân biết, nhất thời vừa sợ hãi vừa cảm thấy nhục nhã hổ thẹn.
"Theo lý thuyết, ta vừa gả vào Nguyên gia, không nên mới bắt đầu đã nhúng tay vào chuyện trong nhà, nhưng mà nô tỳ bán đứng chủ tử, bất kể ở nhà ai cũng không thể dễ dàng tha thứ. Hòa Hương, ngươi từ đâu tới đây thì về lại nơi đó đi! Đại thiếu gia nơi này không cần ngươi."
Hòa Hương sợ tới mức trợn mắt há hốc mồm.
Nàng không thể tin được, đại thiếu phu nhân nhìn như nhu nhược có thể bắt nạt, vậy mà ngày đầu tiên đã dám đuổi nàng đi? !
Hòa Noãn cũng kinh hãi, nàng vốn là muốn biện hộ cho Hòa Hương, nhưng khóe mắt lướt nhanh đến bắt gặp ánh mắt cảnh cáo lạnh như băng của đại thiếu gia, nàng không thể không cúi đầu càng thấp hơn, cắn chặt môi, không dám mở miệng nói một chữ.
Hòa Hương nhìn nhìn Hòa Noãn, biết nàng sẽ không vì mình cầu tình, mà đại thiếu phu nhân vẫn là quyết tâm đuổi nàng đi.
Hòa Hương vừa bi thương vừa tuyệt vọng, trong lòng thầm mắng mình ngu ngốc, ngẫm lại xem, Vân Thanh La có thể lấy thân thể bất trinh nhanh chóng gả vào Nguyên gia quyền thế như vậy, không có một chút thủ đoạn, thì làm sao có thể đây?
Hòa Hương mặc dù lỗ mãng lại có lòng tham, Đại Nha hoàn giống như nàng vậy, có ai không hy vọng xa vời được leo lên giường nam chủ tử, từ đó thì một bước lên trời?
Nhưng bây giờ tất cả đều không còn hy vọng.
Nàng quỳ trên mặt đất, hướng Nguyên Tu Chi dập đầu lạy ba cái, sau đó đứng lên, lặng lẽ xoay người rời đi.
Sau khi đuổi Hòa Hương rời khỏi đây, Vân Thanh La có chút không đành lòng, quay đầu nhìn về phía Nguyên Tu Chi cầu cứu.
Nguyên Tu Chi biết nàng tâm địa nhân từ, hắn liền sửa đổi lý do nói với Hòa Noãn: "Về sau đại thiếu phu nhân là chủ tử Đông viện, c