bình
cà phê.” Lưu Đạo Minh kêu.
Quan Chấn Ngôn nghe vậy, ánh mắt thu lại,
đường cong trên mặt bắt đầu thay đổi , vô cùng căng thẳng. Tại sao Lưu Đạo Minh
muốn cô pha cà phê, việc chỉ chuyên thuộc về quyền lợi của hắn.
“Không cho tức giận. Em tới đây là học kỹ
năng trang trí. Lão sư muốn em làm cái gì thì phải làm vậy.” Tay Đỗ Nhược Đồng
dán sát vào mặt của hắn, lập tức đoán được ý nghĩ lúc này của hắn.
Cô nghĩ, giữa bọn họ còn có một đoạn đường
phải đi. Không phải cô đi về phía hắn, mà là hắn phải tự mình đi tới bên người
cô!
Biết rõ cô đang ngắm nhìn hắn, nhưng tâm
tình Quan Chấn Ngôn cực kì kém không nghĩ đáp lại. Hắn ngay lập tức xoay mặt,
chuyển hướng nhìn phương xa.
“Em cùng Lưu lão sư chẳng qua thuần túy là
công việc, em coi anh ấy là anh trai mà tôn trọng.” Biết hắn tồn tại cảm giác
không an toàn, thế là cô lại bổ sung thêm một câu.
“Anh hiểu rõ, em thưởng thức tài hoa của
hắn.” Quan Chấn Ngôn châm chọc nâng lên khóe môi, nụ cười lại chưa từng đạt tới
trong mắt.
Đỗ Nhược Đồng nhăn lại mày, nắm chặt quả
đấm. Cô nên làm như thế nào để hắn từ bỏ tật xấu không tự tin này? Hắn nhất
định phải có lòng tin đối với mình, quan hệ hôn nhân của hai người bọn họ mới
bình thường.
“Quan Chấn Ngôn, làm ơn nhìn mắt của em .”
Cô nhấn mạnh, không vui nói nhỏ.
“Em làm đến ế chiều, có đúng hay không?
Buổi trưa anh đến đón em.” Quan Chấn Ngôn cúi đầu nhìn cô, đưa tay muốn ôm hông
cô.
“Hôm nay em phải làm đến chiều.” Cô lui
lại một bước, thoát khỏi phạm vi hắn có thể ôm lấy.
Cô kéo dài khoảng cách, để cho ánh mắt hắn
rét lạnh, lạnh giọng ra lệnh: “Năm giờ anh đến chở em về nhà.”
Đỗ Nhược Đồng nhìn tư thái rắn rỏi không
thỏa hiệp của hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn bỗng tức giận.
Caí tên ngốc này này, nên có người nói cho
hắn biết, giới tuyến “quan tâm” cùng”can dự” nên dùng ở thời điểm nào. Trái đất
không xoay xung quanh hắn, là hắn nên đi vào thế giới thực.
“Buổi tối chúng ta cùng nhau ăn bữa tối
nhưng em không về nhà cùng anh.”
“Em nói cái gì? !” Quan Chấn Ngôn tiến lên
một bước, muốn nhéo vào ngực cô.
“Bữa tối chúng ta bàn lại, em đi vào làm
trước đây.” Khi hắn bước tới không kịp ngăn cản, Đỗ Nhược Đồng trốn vào trong
tiệm hoa.
Cô nghĩ, hắn cần có thời gian để yên tĩnh
một chút!
“Lưu lão sư, nếu như không có chuyện gì
nữa, tôi tan việc trước.” Đỗ Nhược Đồng đứng ở trước mặt Lưu Đạo Minh, nhẹ nói.
Lưu Đạo Minh ngẩng đầu lên từ một cành cây
ngô đồng,một lát sau mới kinh ngạc nhn cô, từ thế giới hoa cỏ phục hồi lại tinh
thần.
“Phải về à?” Lưu Đạo Minh đột nhiên nhảy
lên.”Đợi chút, tôi lấy đồ cho cô
“Được.” Đỗ Nhược Đồng đứng tại chỗ chờ,
không nhịn được lại đem điện thoại di động ra xác định lần nữa xem có cuộc gọi
nào gọi tới không.
Cả ngày nay, Quan Chấn Ngôn cũng không
liên lạc với cô, ngược lại Quan Ngữ lại gọi điện hỏi xem tình hình của bọn họ
thế nào.
Quan Chấn Ngôn không có ý định để ý đến cô
sao? Đây là điều cô lo lắng nhất.
Cô hi vọng hắn có thể vì cô mà thay đổi cuộc
sống của hắn, bởi vì cô hi vọng hắn có thể thật lòng vui vẻ. Nhưng cô lo lắng
hơn cả là tự ái của hắn mạnh như vậy, có thể không theo kịp suy nghĩ của cô,
cũng bởi vì bị từ chối mà quay đầu đi.
Cô có nên gọi điện thoại cho hắn hay
không? Đỗ Nhược Đồng cầm điện thoại di động, cắn môi, nhìn ảnh chụp chung của
hắn và cô.
“Nhược Đồng, cầm đi!” Lưu Đạo Minh giao
cho cô một quả cầu pha lê bằng nửa lòng bàn tay .”Đây là chồng thân ái của cô
đặt hàng tôi đưa cho cô”
Đỗ Nhược Đồng nhìn quả cầu thủy tinh trong
tay, không thể nói ra một câu nào.
Bên trong nửa quả cầu thủy tinh trang trí
một nhánh hoa anh đào và mấy viên trên ngọc trai xinh đẹp. Điều quan trọng là,
hình dáng gốc hoa anh đào cùng hình dáng cây hoa hải đường ở phòng khách mà cô
trang trí quả thật giống nhau như đúc.
“Lão sư. . . . . . tác phẩm của tôi. . . .
. .” Khóm hoa hải đường đã hết.
“Tôi biết, cái này giống cách trang trí
cây hoa hải đường ở nhà của cô, có đúng hay không? Đó là đương nhiên, bởi vì
tôi làm theo những bức ảnh mà chồng cô đưa tới, máy móc nhìn hình mà làm.”
Đỗ Nhược Đồng nhìn nhánh hoa anh đào trong
quả cầu, kích động đến nỗi mặt hồng. Quan Chấn ngôn vì tác phẩm nghệ thuật của
cô mà chụp hình lại, thật ra thì hắn rất để ý đến cô.
“Hắn gọi điện thoại tới phiền toái ngài vì
tôi làm như vây sao?”
“Đúng vậy, quà tặng lớn đó.” Lưu Đạo Minh
thành thật mà nói: “Chỉ là, hoa hải đường đã hết, cho nên tôi dùng hoa anh đào
để thay thế. Hơn nữa, vì một ít khoảng cách đoạn nghiêng đó, tôi xem ít nhất
phải cần 200 cây hoa anh đào, tìm đến nỗi đầu tôi cũng muốn đau rồi”
“Tạ ơn lão sư.” Đỗ Nhược Đồng cúi mình vái
chào, hốc mắt đỏ ửng. Quan Chấn Ngôn biết, buổi sáng cô không vui khi hắn có
thái độ địch ý với lão sư, cho nên đặc biệt dùng phương thức như thế tới nói
xin lỗi a.
“Đừng cám ơn tôi, cám ơn chồng của cô đó.
Đã kết hôn, còn lãng mạn như vậy, thật là khó có được. Cô cũng biết chúng ta
trêu hoa ghẹo nguyệt coi trọng nhất là cảm giác.” Lưu Đạo Minh cười nói, chỉ
chỉ phía sau cô.”Tan c