sang món bò, cô phải cố
gắng lắm mới không vội vàng gắp liền vài miếng thịt một lúc hay lập cập
đánh rơi đũa giữa chừng. Dù sao thì kích thước long trọng của đĩa thịt
bò cũng làm cô vững tâm. Nó đã choán quá nhiều chỗ trên bàn, chẳng ai có thể xê dịch đi đâu nữa.
- Hoá ra em vẫn chẳng thay đổi gì! – Đăng cảm thấy mình phải “khai chiến”.
Như đã chuẩn bị sẵn tinh thần, Quỳnh ngẩng luôn lên nhìn anh, không bận
tâm đến miếng thịt bò to bản còn hơi lúng búng trong miệng. Đăng liếc
vội xuống bàn tìm một mục tiêu khác cho mắt. Bất cứ lúc nào ánh nhìn của anh lang thang đến gần khuôn miệng nũng nịu ấy, anh cũng có những suy
nghĩ không thể kiểm soát được. Từ tốn cầm đũa lên hướng về đĩa cơm cuộn
như thể đang chăm chú chọn lựa, anh nói mà không nhìn cô:
- Em vẫn hèn nhát trước trở ngại, lúc nào cũng chỉ biết vội vàng quay lưng né tránh.
Im lặng. Trong giây lát, đáp lại câu chỉ trích thẳng thừng của anh là
một sự im lặng tuyệt đối, thậm chí có thể nghe thấy rõ cả tiếng những
thớ giấy trên cửa rung nhè nhẹ theo bước chân Đức đang đi đi lại lại một cách khá sốt ruột ngoài hành lang. Rồi sau đó, chỉ có tiếng đũa của cô
khẽ quấy wasabi trong bát tương kikkoman. Đăng bực bội nhìn xoáy vào
vầng trán và đôi lông mày thậm chí không nhíu lấy một gợn của Quỳnh, gắt thêm một câu như võ sĩ tung đòn tấn công vớt sau đòn đầu bị hụt:
- Đấy, em lại như thế. Lúc nào cũng lảng tránh! Em đã bao giờ biết ngẩng cao đầu đối mặt với cái gì chưa?
- Rồi ạ – Quỳnh ngẩng lên, nhìn thẳng vào vẻ cáu gắt vô lý của Đăng. Cô
định nói thêm rằng mình đang ngẩng cao đầu đối mặt với anh đây chứ đâu,
nhưng rồi lại im lặng chờ đợi câu chất vấn tiếp theo.
- Tại sao em lại chuyển trường?
Ngay từ lúc phỏng vấn, thấy hồ sơ của mình được lật qua lật lại trên tay Đăng, Quỳnh đã nghĩ rồi một ngày cô sẽ phải trả lời về chuyện này, dù
được nhận vào làm hay không. Nhưng giống như đi thi vấn đáp trước một
giáo sư khét tiếng ưa vặn vẹo, thí sinh có ôn tập kỹ đến đâu cũng vẫn
lạnh toát cả người trước câu hỏi mà mình rõ ràng đã đoán biết.
- Chuyện dài dòng lắm ạ – Quỳnh ngập ngừng – Em cũng không biết phải kể thế nào.
Quỳnh đang bối rối. Quỳnh đang bối rối hơn bình thường. Quỳnh đang bối
rối gấp đôi bình thường. Đôi mắt cô nhìn anh mà không hề thấy anh. Gò má càng lúc càng xanh hơn. Nếu đủ kiên định để liếc xuống miệng cô, anh sẽ còn thấy nó mím chặt mà vẫn run run… Đăng tự nói với mình là không nên
tra tấn tinh thần Quỳnh nữa, nhưng đồng thời anh cũng nhủ thầm rằng anh
cần biết rõ về điều đó…
- Thế trả lời từng câu vậy nhé! – chẳng cần đợi phản ứng của cô, anh nói tiếp luôn – Em chuyển trường khi nào?
- Dạ, đầu năm thứ hai.
- Tức là ngay sau khi đi Sơn La về?
- Không, sau đó hơn một tháng ạ.
- Thầy Hiện có gặp hay nói gì với em không?
- Dạ không.
- Còn mấy bạn cùng đoàn?
Càng lúc những biểu hiện của Quỳnh càng gần với sự hoảng loạn. Đến câu
hỏi về bạn cùng đoàn thì cô thực sự không thể gượng nổi. Cô buông đũa,
nói nhanh:
- Xin lỗi, em ra ngoài một chút. Nhưng kiểu nội thất tiện lợi của nhà hàng Nhật, với khoảng âm sàn rộng rãi bên dưới mặt bàn, vốn chỉ giúp khách dễ dàng thả chân xuống cho thoải mái, còn việc họ có
co chân đứng lên được ngay lập tức hay không lại là chuyện khác! Trong
lúc Quỳnh còn loay hoay chống tay xuống sàn để có thể nhích người ra
khỏi bàn mà không chạm vào ai cả, cửa xịch mở, Đức lách vào, nhìn Đăng
nở một nụ cười nhăn nhó:
- Ông già em đem laptop đi hội thảo. Chiều phải đọc tham luận rồi mà kêu không tìm thấy file Powerpoint đâu – anh chàng quay sang Quỳnh, hơi
khựng lại – Này, sao mắt mũi em đỏ hoe thế?
- Dạ, chắc tại cay quá ạ.
Quỳnh gượng cười, hai chân vừa co lên nửa chừng lại thả xuống. Cô cố giữ để không có dấu vết nào của sự nghẹn ngào dâng lên trong giọng nói,
nhưng dường như không thành công lắm. Đức nhìn cô rồi quay sang người
lớn tuổi nhất trong phòng, thoáng ngơ ngác, nghi hoặc.
Quỳnh vội nhấc bát tương hoà mù tạt đặc sánh trước mặt đặt ra một góc
bàn xa để lôi kéo sự chú ý của anh chàng. Đăng lên tiếng như muốn giành
lấy một chút trách nhiệm của kẻ vừa là thủ phạm vừa là đồng loã, nhẹ
nhàng đánh lạc hướng Đức bằng một câu hỏi gãi đúng chỗ ngứa:
- Thế xong rồi cụ có tìm được file không?
Đức có lẽ chỉ chờ câu hỏi đó. Anh chàng tì tay lên bàn, vừa hấp tấp ăn
bù cho mấy phút vắng mặt, vừa kể lể với vẻ bức xúc nhưng đầy âu yếm về
ông bố sắp về hưu “low-tech mà còn đú” đã lưu nhầm folder ra sao, gọi
điện hớt hải như sắp cháy nhà thế nào. Cuối cùng, khi câu chuyện mất
file đã đi đến một kết thúc có hậu và món tráng miệng đã xuất hiện trên
bàn, sắc hồng lờ mờ dần trở lại trên gò má Quỳnh.
Cô im lặng nhấm nháp miếng bánh bột gạo nhân dâu tây, kiên nhẫn làm khán giả theo dõi cuộc tranh cãi không đầu không đuôi về Minh Trị Thiên
Hoàng, Công nương Masako và… Maria Ozawa mà Đức là người khơi ra nhưng
lại không chiếm ưu thế. Chẳng biết vô tình hay cố ý, Đăng đánh rơi chiếc mặt nạ điềm tĩnh mà bấy lâu anh ta đeo như dán vào da, thể hiện thái độ “hiếu chiến” khó tin. Quỳnh nhìn anh