rõ vì phòng họp quá vắng và lạnh hay vì câu hỏi quá
thẳng thừng và đột ngột. Cô nhìn sang, cố đọc trong đôi mắt đang nhìn
thẳng lên bức màn chiếu kia một chút gợi ý nào đó để nương theo mà trả
lời câu hỏi, nhưng không thành công. Khi cô còn loay hoay giữa hai lựa
chọn, phủ nhận cho phải phép xã giao hay thừa nhận cho đúng với suy nghĩ thật và lương tâm, Đăng đã nghiêm giọng:
- Không nói gì tức là không thích, đúng không?
- …
- Cho tôi biết lý do!
- …
- Cho tôi biết lý do! – Ngưng một giây, thấy Quỳnh vẫn không có vẻ gì là muốn cất lời, anh nói nhanh như vị quan toà kết án khi đã quá thừa
chứng cứ – Em lúc nào cũng vậy, cư xử không giống ai, thái độ lì lợm,
thiếu hoà đồng, luôn gây phiền phức…
Nghe đến lý lẽ cuối thì Quỳnh cảm thấy không thể không “bật” lại. Cô
nhún vai, lời nói nghe có vẻ thật nhún nhường nhưng vẫn lộ ra chút cương quyết và bực bội:
- Tôi nghĩ mình không làm gì để bị coi là luôn gây phiền phức.
Thật vậy, cô chẳng gây phiền phức gì cả. Đúng là cô cư xử khác thường,
nhưng cô đã cố gắng rất nhiều để hoàn thành công việc cũng như lấy lòng
đồng nghiệp. Không đi muộn về sớm, không chat chit facebook, luôn dịch
và đưa lên đúng hạn kể cả khi có tin bài đột xuất…, cô thậm chí còn chủ
động đỡ việc cho Cúc Anh và Lân, hai người hay bị nhắc nhở thúc giục
nhất, khi họ chỉ vừa mới bóng gió than vãn đôi câu. Ngay cả biên tập
viên phụ trách chuyên mục thường đăng bài dịch của cô, một nhà báo đã
qua tuổi về hưu từ lâu, rất khó tính, kiệm lời và thường xuyên không có
mặt ở toà soạn, cũng đã tìm vào tận bàn để tặng cô một cái vỗ vai khen
ngợi. Thế nhưng, mặc cho cô có cố gắng đến mức nào, Đăng không bao giờ
thèm ghi nhận. Anh ta chỉ nhìn mọi thứ cô đang làm hiện nay qua lớp
sương định kiến đã bao phủ anh ta từ bốn năm trước và đến bây giờ vẫn
chưa thèm tan. Quỳnh mím môi, sắp xếp nhanh những lời tự bào chữa. Nhưng cô còn chưa kịp mở miệng thả chúng ra, Đăng đã ngoặt vấn đề sang một
hướng khác hẳn:
- Em thích Đức, phải không?
Một lần nữa, Quỳnh rùng mình. Cô biết chắc anh ta sẽ lôi Đức vào câu chuyện
nhưng không nghĩ câu hỏi lại… sỗ sàng và tọc mạch đến vậy.
- Tôi nghĩ đây là chuyện cá nhân – cô nói nhanh, không vấp nhưng cũng không thật mạch lạc.
Ý tứ của câu nói, thái độ quấy quá, bất hợp tác của Quỳnh khiến người đối diện nổi quạu:
- Tôi nghĩ thế này, tôi nghĩ thế khác. Em chỉ biết bản thân em thôi hay
sao? Trong toà nhà này còn có bao nhiêu người, em biết không?
“Còn đến một tỷ người đi nữa thì cũng không ai rỗi hơi tự nhiên lôi tôi
vào đây tra hỏi nói năng vô lý như anh”, Quỳnh những muốn quăng thẳng
câu ra đấy để đáp trả luận điệu chụp mũ của Đăng, nhưng cuối cùng, cô
chỉ trình cho anh ta một bản rút gọn:
- Họ thì có liên quan gì đâu ạ!
- Sao không liên quan! – Đăng gắt gỏng – Em có biết em đang trở thành chủ đề cho người ta bàn ra tán vào không?
- Người ta nào? – Quỳnh cũng không ngần ngại đáp lại bằng giọng gắt gỏng không kém – Mà họ bàn tán cái gì cơ chứ?
- Cũng không có gì đặc biệt đâu – Đăng sục tay vào túi quần, mỉa mai –
Chỉ là em xinh hay xấu, quê hay tỉnh, có xứng với Đức không, liệu bao
giờ sẽ bị nó đá… vậy thôi.
Quỳnh hơi đờ ra, một lát sau mới mấp máy được một câu, không rõ là muốn nói một mình hay muốn hỏi người đối diện:
- Có nhất thiết phải ngồi lê đôi mách đến vậy không?
Đăng quay hẳn sang nhìn cô chăm chú, như muốn tìm hiểu xem mấy tiềng lầu bầu đầy bất bình kia nhằm đến ai. Đúng lúc đó, Quỳnh cũng ngẩng lên, và anh đột nhiên nín thở. Tại sao trải qua bốn năm với không ít phiền
muộn, gương mặt cô vẫn còn giữ nguyên nét trẻ thơ khiến người ta mềm
lòng như vậy? Gò má lấm tấm những đốm tàn nhang nâu nhạt, đôi mắt đen
trong sáng chứa đựng ánh nhìn vừa bối rối vừa hoang mang của cô khiến
Đăng cùng lúc cảm thấy lòng mình có cả lửa và nước, bồn chồn nóng nảy
nhưng cũng rất êm dịu…
Cảm thấy mối đe doạ rõ rệt từ cái nhìn lạ mà quen của Đăng, Quỳnh nhích
xa thêm một bước, đồng thời nhìn ra phía cửa như muốn tính đường tháo
chạy. Giọng cô run run:
- Chúng tôi không có gì đâu. Chỉ là… chỉ là…
Đăng tự nhiên thấy buồn cười. Những cảm giác khó chịu vô cớ đeo bám anh
từ sáng nay bỗng chốc tan biến cả, chỉ vì mấy câu lắp bắp chẳng đâu vào
đâu của cô nhóc này. Anh rút trong túi quần ra một phong bì nhỏ dán kín, đặt lên mặt bàn rồi đẩy về phía Quỳnh:
- Em cầm cái này đi.
Phong bì làm bằng loại giấy dày và sần, muốn biết bên trong có gì, người nhận phải mở hẳn ra chứ không thể sờ hay soi ra ánh sáng rồi đoán.
Quỳnh mới chạm ngón tay vào một góc định bóc thì Đăng đã khoát tay ngăn
lại:
- Để lát nữa hãy mở… Ừm… tôi về phòng trước đây.
Nói xong những lời dịu dàng hiếm hoi ấy, Đăng quay người đi nhanh về
phía cửa. Quỳnh không biết phải làm gì, cô như một nạn nhân vừa bị cướp
giật ngoài đường mà không thể hô hoán hay truy đuổi, chỉ dùng cặp mắt
ngơ ngác của mình dõi theo cho đến khi không còn thấy anh ta đâu nữa. Một ngày làm việc mệt mỏi cuối cùng cũng kết thúc. Đăng rời cuộc họp
giao ban cuối giờ sớm hơn mọi người. Những lời khen mà cấp