Pair of Vintage Old School Fru
Đêm Không Thể Tẩm

Đêm Không Thể Tẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323241

Bình chọn: 9.5.00/10/324 lượt.

ian lâu dài mỏi tay mỏi miệng không kết quả, cô liền kiên quyết mặc kệ, chẳng sợ hắn dụ dỗ hay uy hiếp đủ loại, cô vẫn cứ lăn ra giường ngủ.

Hắn với cô một chút biện pháp cũng không có, buồn bực sắp nổ mạnh, kết quả hôm nay lại biết cô đi dạo phố, tính tình triệt để toàn diện bùng nổ.

Cô cảm thấy khi rất kích động thì nên yên lặng bình tĩnh, cho nên cô càng phải đi để hắn có không gian riêng! Xem, cô thật hiểu nhân ý, thật biết săn sóc nha.

Bất quá nếu chuyện này bị Viên Ấu Ấu biết, sợ rằng tiểu nữ nhân sẽ bị dọa trắng mặt, vậy nên vẫn là quên đi.

“Học tỷ chị xem, đẹp không?” Viên Ấu Ấu sau khi đổi váy xong, liền đứng trước gương xoay một vòng.

“Ân, rất đẹp.” Cô ôn nhu cười, tuổi trẻ thực tốt, mặc trên người Viên Ấu Ấu nhan sắc phấn nộn đúng là thanh xuân dào dạt.

Viên Ấu Ấu năm nay hai mươi ba tuổi, nhỏ hơn cô năm tuổi, là học muội ở quốc trung của cô, tuy lúc học cùng không quen biết, nhưng về sau khi cơ duyên xảo hợp quen biết, mới phát hiện nguyên lai là cùng trường. Cái này cũng coi như hữu duyên, hơn nữa cô thật sự thích học muội đáng yêu lại hiểu chuyện, ở cùng cô bé thực thoải mái.

“Học tỷ, chị cũng đi thử đi, em cảm thấy cái váy kia chị mặc vào khẳng định siêu đẹp.” Viên Ấu Ấu chỉ một chiếc váy dài đỏ tươi, nhìn cô nói.

“Nha, làn da vị tiểu thư này rất trắng, khí chất tốt như vậy, khẳng định hợp màu đỏ.” Nhân viên bán hàng đứng một bên cũng thêm vào.

“Không cần, cám ơn.” Y Thu Thủy mỉm cười khéo léo từ chối.

Tả Nghiêm không thích nàng mặc màu tiêm diễm, nói rằng rất chọc ánh mắt nam nhân, hắn vô cùng khó chịu. Kỳ thực nào có khoa trương như vậy, cô rất rõ ràng mình tuyệt đối không phải mỹ nữ. Bất quá vừa khéo, đối với quần áo, cô cũng không thích màu ấy, cho nên rõ ràng thuận ý hắn. Đối với chuyện này, người nào đó phi thường tự đắc, phi thường vừa lòng, hoàn toàn thỏa mãn.

“Tiểu thư cứ thứ xem, màu này thanh lịch, cô khẳng định sẽ thích.”

Được rồi, trông cũng không sai, thử thì thử, đã là dạo phố, tự nhiên không thể tay không mà về.

Cho nên nói, nữ nhân trời sinh đều có tiềm chất cuồng mua sắm, đằng đẵng sáu giờ dạo phố, hai cô cư nhiên ôm bao lớn bao nhỏ trở về.

“Không được, không được, em thật sự không muốn động nữa.” Viên Ấu Ấu ngồi phịch trên sofa mềm mại, ai oán kêu.

“Là ai luôn mồm nói lại dạo một chút, lại dạo một chút chút?” Y Thu Thủy đem khăn giấy đưa cho cô, “Lau mồ hôi đi, khí lạnh thổi vào dễ cảm.”

“Học tỷ, chị làm sao có thể còn … ” Viên Ấu Ấu tựa trên sofa, đánh giá Y Thu Thủy ngồi chính diện, suy nghĩ nửa ngày không tìm được từ thích hợp để hình dung, “Tốt như vậy?”

Rõ ràng cùng nhau dạo phố, rõ ràng cùng nhau đi đằng đẵng sáu giờ không nghỉ ngơi, rõ ràng học tỷ cũng mệt mỏi, vì sao văn tĩnh nhàn nhã như vậy?

Đúng rồi, dịu dàng như nước, chính là từ này, ở lúc người bình thường mệt mỏi, đều sẽ không còn hình tượng, vậy mà học tỷ lại không nha, cô ngồi ở chỗ kia, cười nhan nhợt nhạt, khiến cho người ta cảm thấy giống thanh lương cam tuyền, thấu triệt xinh đẹp.

Kỳ thực học tỷ không coi là xinh đẹp, nhưng khí chất điềm đạm lại hết sức động nhân, càng nhìn càng thấy thoải mái. Mà chỗ lợi hại nhất của học tỷ chính là, trong khi toàn bộ mọi người đều nhượng bộ lui binh với lão đại, thì chỉ có cô mới khiến lão đại hạ được hỏa, này thật sự quá mạnh mẽ!

“Em làm gì vậy.” Y Thu Thủy bị Viên Ấu Ấu nhìn bằng ánh mắt nhiệt liệt sùng bái chọc cười, cô tuy rằng cũng mệt mỏi, nhưng tính tình trời sinh trầm ổn làm cô trừ bỏ ở trước mặt người nào đó ra, thì mọi thời điểm đều đoan trang thỏa đáng.

“Có phải quá mệt?”

Viên Ấu Ấu gật đầu.

“Có phải đi không nổi?”

Lại gật đầu.

“Không muốn đi tiếp?”

Mãnh liệt gật đầu.

“Có cần xe đưa về?”

Liều mình gật đầu.

Y Thu Thủy lấy di động ra bấm số, tiếng chuông vang đến lần thứ tám thì ý cười bên môi càng nồng đậm. Được rồi, người nào đó tuy tính tình khó chiều, nhưng cô biết hắn sẽ không có chuyện không tiếp điện thoại của cô.

“Làm sao?” Quả nhiên, đến tiếng thứ chín, người nào đó cả tiếng nói. Vẫn còn tức giận nha ~

“Em mệt quá.” Cô cúi đầu nói.

Viên Ấu Ấu sắc mặt nháy mắt thay đổi, liều mình xua tay lắc đầu.

“Xứng đáng! Ai bảo em chạy đi dạo phố, trả lại cho anh bảy giờ hai mươi ba phút đi! Loại thời tiết này mà còn chạy ra ngoài được, quả thực đầu óc có vấn đề!”

Miệng thực độc, xem ra tâm tình thật sự siêu không tốt. Nhưng hắn càng mắng, tâm tình cô lại càng sảng khoái, khóe môi cười cũng càng đậm, đối với ánh mắt cầu xin của Viên Ấu Ấu coi như không thấy, “Mệt quá ~ ”

Đầu kia điện thoại ngừng đủ 1 phút, sau đó, “Đang ở đâu?” Hỏa đại, nhưng lại không khống chế được mở miệng hỏi.

Chỉ biết tuy tính tình hắn rất hư, nhưng đầu óc phi thường tốt, Y Thu Thủy thực sung sướng báo địa chỉ rồi kết thúc trò chuyện, nhìn một khuôn mặt lã chã chực khóc.

“Học tỷ, chị rất xấu nha.” Viên Ấu Ấu lệ quang lòe lòe, “Chị cư nhiên là gọi điện thoại cho lão đại.”

“Di, lần này sao thông minh như vậy, nhất đoán liền chuẩn?” Thật khó có nha. Cô rõ ràng không gọi tên hắn, chỉ mới nói vài câu, Viên Ấu Ấu đã biết cô gọi cho ai.

“Bởi vì chỉ khi cùng lão