sao? Bọn họ bây giờ là quan hệ gì đây? Hiệp ước ba tháng sắp đến kì, giữa hai người còn quan hệ nữa không?
Trên mặt Lãnh Tiếu Tiếu có chút mong đợi, hiện lên một chút mây đen.
Mà một bên đáy mặt sâu của Hàn Thi Dư cũng hiện một nét cay nghiệt, cô ở trong lòng thầm nói: Trạch Vũ là của tôi, tôi sẽ không để cho các người đi chung với nhau, tôi vĩnh viễn sẽ không cho phép bất kỳ người phụ nữ nào trở thành chị dâu của tôi, bởi vì người đàn ông kia phải trở thành chông của tôi.
---------------
Hàn Trạch Vũ làm xong công việc, đứng lên và giãn bả vai cứng ngắc, nhìn một chút.
“Tiếu Lãng, buổi chiều tôi không tới công ty, có chuyện gì gọi điện thoại cho tôi”. Hàn Trạch Vũ nói qua, cầm lấy chiếc khóa xe trên bàn rất nhanh rời đi.
“Tốt, Hàn Tổng?”
Tiếu Lãng liếc mắt nhìn Hàn Trạch Vũ vọt nhanh đến cửa, lộ ra nụ cười khổ sở. Anh gấp gáp rời khỏi như vậy, là bởi vì trong nhà có cô sao?
Hàn Trạch Vũ vừa lái xe, vừa lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi cho Lãnh Tiếu Tiếu, nhưng anh cứ cầm điện thoại không có bấm nút. Bởi vì, anh không biết anh muốn nói những gì với cô.
Hỏi cô chân còn đau hay không sao?
Đó không phải dài dòng lôi thôi sao? Sưng lên quá cao một đêm cũng sẽ không được, khẳng định đau muốn chết.
Hỏi cô ăn cơm chưa sao?
Cô bị thương thành ra như vậy sao có thể nấu cơm được đây? Trong nhà chả có cái gì cả, hơn nữa buổi sáng anh đã nói trưa sẽ trở về đón cô.
Hỏi cô có muốn mình hay không sao?
Dường như ngoại trừ ở trên giường hai người nhiệt tình bốc lửa như vậy, ngoài cuộc sống căn bản cũng không có điểm gì chung, hơn nữa điểm quan trọng nhất, anh cũng hỏi không được.
Do dự nửa ngày, anh lộ vẻ tức giận lại để điện thoại xuống, cứ đi thẳng vè thôi, dù sao bây giờ cô bị thương thành cái dạng kia cũng không chạy được.
Quyết định xong, anh đạp mạnh chân ga, chiếc xe hướng về một điểm giống như được gió đưa bay đi vậy.
Cao ốc Hạ Thị.
Lòng Tần Phi không yên đưa điện thoại đùa giỡn trong tay, khóe miệng anh nâng lên nụ cười cân nhắc.
Chắc hẳn tất cả tìm ra đều như anh mong muốn rồi sao?
Chỉ có điều, muốn chính miệng nghe được tin tức tốt có thể khiến người ta hưng phấn sao?
Tần Phi suy nghĩ một chút bấm chuỗi số đã sớm thuộc.
“Này?”. Đầu kia điện thoại truyền tới âm thanh thấp.
“Thi Dư, thế nào rồi? Tất cả đều như em mong muốn phải không? Nhớ phải cảm tạ anh thật tốt đúng không?”. Âm thanh của Tần Phi miễn cưỡng, có một tia đùa giỡn.
“Em hiện tại có chút bận, tối nay cho anh chọn, gặp lại sau nhé?”
Không đợi Tần Phi đáp lại, điện thoại liền bị cúp. Tần Phi nhăn mày lại, có chút không vui để điện thoại xuống.
Cảm thấy có gì xấu dâng lên.
Âm thanh của Hàn Thi Dư nghe rất buồn bực, không có cảm giác vui sướng, chẳng lẽ ngày hôm qua mọi việc không thuận lợi sao?
Hay là? Xảy ra điều gì ngoài ý muốn sao? Ngoài ý muốn?
Tần Phi có chút phiền não, quả đấm nặng nề rơi vào bàn làm việc, phát ra tiếng vang.
Anh dấy lên một điếu thuốc, hung hăng hít một hơi, hiện lên màn khói mù mịt, Tàn Phi đang suy nghĩ, tự dưng trên mặt lóe lên một tia sáng. Anh nhanh chóng bấm một chuỗi số khác.
“Này, quản lý Vương, tôi có việc tìm ông, ba giờ chiều chỗ cũ được không?”
----------
Hàn Trạch Vũ về đến nhà, vừa đi tới đầu cầu tháng liền nghe thấy tiếng cười vui vẻ của 2 người phụ nữ.
Nghe được tiếng cười nhẹ của Lãnh Tiếu Tiếu, trong lòng Hàn Trạch Vũ thư thái một hồi, chỉ cần cô vui vẻ, tất cả mọi thứ của anh tràn đầy ánh mặt trời.
Anh đẩy cửa phòng ngủ ra, thấy nửa người Lãnh Tiếu Tiếu nằm trên giường, bên ngoài mắt cá chân còn có kim châm, còn có dụng cụ điên bên cạnh, hơi rung động. Đáy mắt anh thoáng qua một tia đau lòng.
Hàn Trạch Vũ không tiếng động đứng ở cửa, khiến Lãnh Tiếu Tiếu hết sức kinh ngạc. Cô yên lặng nhìn anh, nụ cười yếu ớt, đáy mắt lộ vẻ vui sướng.
Hàn Trạch Vũ hướng bên giường đi tới, anh nhìn bên cạnh Hàn Thi Dư cúi đầu, đáy mắt phát ra một tia lạnh.
“Thi Dư, làm sao em vẫn chưa về nhà hả?”
Đối với cô em gái này, anh luốn có chút mâu thuẫn, thật ra thì anh rất thương cô. Nhưng theo lúc 2 người từ từ lớn lên, anh cảm giác cô em gái lệ thuộc quá mức vào anh, cô đối với anh có cảm giác khác lạ khiến anh không thể nào không cưng chiều cô.
“Anh Trạch Vũ, em biết em sai rồi, anh đừng tức giận nha?”. Đầu Hàn Thi Dư hạ xuống rất thấp, chu cái miệng nhỏ nhắn hiện bộ dạng hối tiếc.
“Sai rồi hả? Em biết sai chỗ nào không?”. Âm thanh nghiêm nghị của Hàn Trạch Vũ khiến Lãnh Tiếu Tiếu cũng cảm thấy dao động.
Cô nhìn Hàn Thi Dư đáng thương, không nhịn được mở miệng nói, “Trạch Vũ, việc đó…. Về chuyện tối hôm qua, Thi Dư đã nói với em rồi, em ấy cũng nhất thời ham chơi thôi, đừng trách em ấy”.
“Ham chơi? Có thật là chơi đùa không? Hàn Thi Dư, em nói thật xem, người kia ở đâu tới? Em không biết em ở đây làm cái gì sao?”
May mà hôm qua khi ở trong phòng anh là Lãnh Tiếu Tiếu, ngộ nhỡ…..
Không phải là rối loạn rồi sao?
“Anh Trạch Vũ, thật xin lỗi, em thật sự cũng chỉ nhất thời tò mò, dù sao anh cũng không có tổn thất gì, anh cũng đừng giận em nữa, được không?” Hàn Thi Dư vừa nói, vừa dùng khóe mắ