sẽ cố gắng mà dạy cho em” Chung Thụy nâng cằm của cô lên, tìm đến đôi môi của Tiêu Tiêu, nhẹ nhàng hôn xuống.
Tiêu Tiêu bị anh đè xuống sofa, hai tay bị trói trên đỉnh đầu, tức giận muốn đá văng Chung Thụy ra, nhưng bị anh nhẹ nhàng ngăn lại.
“Ngoan, đừng lộn xộn. Chuyên tâm chút đi, anh rất hiếm khi tự mình chỉ dạy đó” Chung Thụy buông đôi môi của cô ra, những nụ hôn vụn vặt từ từ rơi xuống xương quai xanh và trước ngực, hàm răng nhẹ nhàng cắn mở nút áo ra, nụ hôn ướt át từng chút từng chút đi xuống.
Để tránh để lại dấu vết trên người cô, Chung Thụy hôn rất nhẹ, ngậm đỉnh nhỏ trước ngực Tiêu Tiêu, làm cho cô nhịn không được mà khẽ rên một tiếng.
Anh ngẩng đầu, đôi môi ướt át, nhìn thấy sắc mặt của Tiêu Tiêu đỏ bừng lên: “Đúng là thanh âm đó, em đã nhớ kỹ chưa?”
Có trời mới biết cô vừa mở miệng rên rỉ, làm sao chỉ mới có một tiếng mà nhớ kỹ cho được.
“Chắc là không nhớ rồi chứ gì, vậy chúng ta tiếp tục” Chung Thụy nhìn vẻ mặt mờ mịt của cô, sau đó anh chôn mặt trước ngực Tiêu Tiêu, tiếp tục tiến lên (^^).
Cô bị hôn khắp cả người, tay chân Tiêu Tiêu như nhũn ra, ngay cả Chung Thụy buông hai tay mình lúc nào cô cũng không biết, chỉ có thể thở gấp, miễn cưỡng lấy lại tinh thần, cố gắng ghi nhớ tiếng rên rỉ của mình.
Đáng tiếc càng muốn nhớ thì lại càng quên mau, đến cuối cùng hoàn toàn quên mất mình muốn làm cái gì, bị động mà thuận theo động tác của Chung Thụy.
Mỗi lần đến thời điểm mấu chốt Chung Thụy đều ngừng lại, nghiêm túc hỏi một câu: “Nhớ chưa vậy?”
Tiêu Tiêu vừa mới khôi phục lại tinh thần, liền bị những khoái cảm tiếp theo đánh úp, đầu óc biến thành một đống keo, mơ màng màng muốn càng nhiều hơn nữa, tới gần thêm chút nữa… Chung Thụy chết tiệt, cô sao có thể hồ đồ để bị lừa lên giường thế kia.
Người này còn cố tình ra sức làm đi làm lại nữa chứ, nói cái gì mà, muốn cho Tiêu Tiêu nhớ kỹ, mỗi lần cô sắp lên tới đỉnh đều ngừng lại, làm cô bực mình gần chết, không cẩn thận bị người ta đùa giỡn như vậy.
Hết lần này đến lần khác, làm đi làm lại từng cơn từng hồi, khoảng chừng được hai tiếng, cuối cùng Tiêu Tiêu mệt đến nỗi ngất luôn.
Bây giờ cô sợ nhất câu “Nhớ kỹ chưa?” của Chung Thụy, quả thực thanh âm ấy cũng giống như cơn ác mộng làm cô sợ tới mức tối nào cũng nằm mơ thấy.
Nhìn dáng vẻ tươi cười sảng khoái của Chung Thụy, Tiêu Tiêu bực mình.
Đây là cái gì vậy, nói là luyện tập, thực ra chính là người nào đó nổi thú tính còn mình thì…
“Sao, đã nhớ kỹ hết chưa?”
Chung Thụy làm như vô ý mà nhắc đến chuyện kia, làm mặt Tiêu Tiêu nhăn lại, trợn tròn mắt mà liếc sang đây.
“Đêm nay em ngủ ở phòng khách, nếu không thì làm sao có sức để quay phim chứ?”
Chung Thụy buồn cười, lắc lắc đầu: “Ở trong phim, vũ cơ không có phân cảnh đánh võ, em không cần lo lắng sẽ hao tổn sức lực đâu”
Trong bộ phim này việc duy nhất mà vũ cơ phải làm, một là lấy lòng anh, hai là ám muội cùng với anh, ba là trực tiếp làm việc trên giường, ai cũng không cần dùng sức, chỉ cần Tiêu Tiêu phối hợp là được.
Dĩ nhiên Tiêu Tiêu đã xem qua kịch bản rồi, khỏi phải nói, trong lòng cô cũng biết rõ nửa câu sau của Chung Thụy là cái gì rồi, lẩm bẩm hai tiếng, không tình nguyện rời giường để đi rửa mặt.
Đêm nay mặc kệ nói gì đi nữa, cô cũng phải chiếm phòng khách, không để cho Chung Thụy có cơ hội chiếm tiện nghi của cô nữa!
Tình cảnh giống như đúc ngày hôm qua, đạo diễn ngồi ở phía sau màn hình, bắt đầu thở dài.
Đã trải qua một đêm rồi, không biết Tiêu Tiêu có hiểu gì chưa nữa, đừng để “Cắt” mãi là mừng rồi.
Đêm qua ông ta cũng đã nghĩ tới, suy xét chắc chắn là không được, tự mình tìm người lồng tiếng cho xong.
Nếu không, đợi đến lúc Tiêu Tiêu dần thích ứng với cảnh này, rồi chờ thốt ra thanh âm đúng chuẩn, không biết đã tới năm nào tháng nào rồi, bộ phim này làm sao mà quay tiếp đây?
Chung Thụy đã ngỏ ý bảo đạo diễn “Thanh trường” từ sớm, ngoại trừ hai người trên giường đang chuẩn bị quay phim, trong phim trường chỉ còn lại nhiếp ảnh gia và đạo diễn.
Đạo diễn nhìn một vòng xung quanh, không quên dặn dò Tiêu Tiêu: “Thả lỏng chút, tự nhiên mà kêu ra là được, hiểu chưa?”
“Vâng, đạo diễn” Tiêu Tiêu ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng lặng lẽ tự động viên chính mình.
Tiêu Tiêu cười quyến rũ rồi trêu chọc, quả thật so với ngày hôm qua đã tốt hơn rất nhiều, ngay cả đạo diễn nhìn chằm chằm vào màn ảnh cũng thấy máu nóng nổi lên.
Ông ta trừng lớn mắt, không dám nhúc nhích, chờ Tiêu Tiêu phát ra thanh âm.
Chỉ thấy cô hơi ngửa đầu, trên mặt là biểu cảm vừa thoải mái vừa hưởng thụ, đáy mắt xẹt qua tia ngượng ngùng, diễn rất tốt, làm đạo diễn nhịn không được mà trầm trồ khen ngợi.
Những diễn viên bình thường, cùng một cảnh diễn nhưng động tác thực hiện thì có rất nhiều, chỉ biết cùng với người nghiệp dư trước mặt, cũng không khác nhau là mấy, nhiều nhất là thông thạo.
Không nghĩ tới Tiêu Tiêu lại có thể diễn cảnh này tốt và tỉ mỉ như vậy, quả nhiên người do Chung Thụy giới thiệu thì không giống với ai cả!
Hai tay đặt bên hông của đạo diễn nắm thành quyền, dễ nhận thấy ông rất có lòng tin với bộ phim này, muốn lấy một giải thưở