i một câu khiến cho Tiêu Tiêu thiếu chút nữa kích động mà ngất xỉu.
“Em có hứng thú tham gia vào bộ phim mới của tôi không?” Tiêu Tiêu giật mình, so với trước đó sau khi nhìn thấy đạo diễn Khương sửa lại kịch bản muốn bán khỏa thân lại càng giật mình hơn.
Cô nhìn chằm chằm Chung Thụy gần trong gang tấc, có chút nghi ngờ chính mình có phải đã nghe lầm hay không.
Chung Thụy gần đây mới tiếp nhận một bộ phim truyền hình cổ trang lớn, đây là bí mật đã được công khai. Quảng cáo là do anh bỏ ra khoảng thời gian một ngày vội vàng quay phim chụp hình. Sau khi hoàn thành liền trở về trường quay.
Bộ phim cổ trang này sẽ là một trong những bộ phim được chiếu vào dịp tết Nguyên Đán, cho dù chỉ diễn vai người qua đường hoặc là tấm bia đỡ đạn tầm thường ở trong bộ phim, nhưng vì có Ảnh đế, liền có thể mang theo hào quang nâng lên giá trị con người.
Không biết có bao nhiêu ngôi sao hạng hai hạng ba cố gắng dùng hết mọi chiêu thức muốn nhóm biên kịch giao cho một vai diễn nhỏ, nhưng chọn vai diễn là do Chung Thụy và đạo diễn tự mình quyết định, hơn nữa Tiêu Tiêu nhớ loáng thoáng rằng, bộ phim này đã quay được gần một tháng, bây giờ Chung Thụy sao lại để cô tham gia giữa đường?
Chung Thụy nhìn ra sự nghi hoặc của Tiêu Tiêu, anh thản nhiên giải thích: “Một vai diễn nữ phụ nhỏ, nhưng diễn viễn chọn lúc đầu dù làm thế nào cũng diễn được, không nhập vào nhân vật, chỉ còn cách tạm thời đổi người.”
Diễn xuất ngang tài ngang sức cùng ảnh đế cần tố chất tâm lý và bao nhiêu dũng khí, tự bản thân Tiêu Tiêu cũng cảm nhận được. Nữ diễn viên kia chẳng qua chỉ là vai phụ, nhưng xem chừng cũng là ngôi sao nữ hạng hai hạng ba, chưa từng có kinh nghiệm đối mặt với Chung Thụy, có thể phát huy được một nửa trình độ cũng đã là không tệ.
Tiêu Tiêu bị sự việc như một cái bánh nhân thịt từ trên trời rơi xuống làm cho choáng váng, một lát sau mới khôi phục lại tinh thần: “Nhưng mà Chung tiền bối, bên phía đạo diễn Tề…”
Đạo diễn Tề hoàn toàn khác với đạo diễn Ôn và đạo diễn Khương, tính tình nghiêm túc tự ràng buộc mình, ghét nhất những chuyện lộn xộn trong giới giải trí. Mới bốn mươi tám tuổi, liền nhận được hai lần giải thưởng đạo diễn xuất sắc của quốc tế, là đạo diễn nổi tiếng số một trong nước.
Star Entertainment vài lần mời ông làm đạo diễn cho những bộ phim mới nhưng đều bị từ chối, cuối cùng bất đắc dĩ phải đem quyền tuyển chọn giao cho đạo diễn Tề, ông mới miễn cưỡng nhận lời.
Chung Thụy đã từng ở trên các bài phỏng vấn của các tập san tạp chí đề cao sự thẳng thắn và kính nể sự tuân thủ nguyên tắc của ông, quan hệ của hai người lại rất tốt, anh tự ý nhận người vào đoàn làm phim, làm vậy vào lúc này cũng không hề thỏa đáng.
Hơn nữa đạo diễn Tề ghét nhất chuyện đi cửa sau, đã từng có một nữ diễn viên trẻ tuổi dựa vào quản lí cao cấp mà gia nhập vào đoàn làm phim, đã bị mắng đến cẩu huyết lâm đầu* mà chạy ra ngoài, cũng không để lại cho quản lý cao cấp của Star Entertainment một chút mặt mũi nào, khiến cả hai bên cãi cọ ồn ào náo loạn một trận.
(*Cẩu huyết lâm đầu: Theo mê tín dị đoan trước đây, nếu cẩu huyết dính trên đầu yêu nhân, thì sẽ làm cho yêu pháp mất tác dụng. Về sau được dùng để tả sự mắng chửi rất hung dữ khiến cho người bị mắng chửi giống như yêu nhân bị nhiễm phải cẩu huyết trên đầu, không có cách gì chống đỡ, bất lực không làm gì được.)
Thế nhưng phim của đạo diễn Tề luôn luôn thu được tỉ suất người xem rất cao. Star Entertainment nhận thấy ông có thể kiếm được số tiền lớn, cuối cùng vẫn gọi ông quay lại, để cho đạo diễnTề tự mình chọn người.
Tiêu Tiêu cũng không muốn mới vào đoàn làm phim đã bị đạo diễn Tề đánh đuổi như ruồi nhặng.
“Đạo diễn Tề đã xem qua tập quảng cáo kia, đối vơi diễn xuất của em coi như đồng ý”, Chung Thụy một tay chống lên bức tường phía sau Tiêu Tiêu, cúi đầu, tầm mắt khoá chặt cô.
“Câu trả lời của em là gì?”
Cơ hội tốt như vậy, Tiêu Tiêu không có lí do gì để từ chối.
Có thể tham gia diễn với Chung Thụy, cô hoàn toàn có khả năng đoán trước được, đến khi bộ phim cổ trang này được công chiếu, sự nổi tiếng của bản thân sẽ lập tức kéo lên đến một tầm cao mới chưa từng có trước đây.
Hơn nữa có thể nhìn thấy Chung Thụy diễn xuất ở khoảng cách gần như thế, không cần lại dùng khuôn mặt của người khác, quang minh chính đại cùng diễn xuất với Ảnh đế, là ước muốn nhiều năm qua của Tiêu Tiêu.
Thế nhưng đã trải qua chuyện quay quảng cáo với đạo diễn Khương, cô hưng phấn rất nhiều lại bắt đầu trở nên cẩn thận.
“… Biên kịch sẽ tạm thời sửa lại kịch bản à?”
Nếu như lại thêm một cảnh như sau khi tắm gì đấy, rồi là các cảnh táo bạo, Tiêu Tiêu thực sự không chịu nổi.
Đôi mắt đen như mực của Chung Thụy cụp xuống: “Không có tôi cho phép, biên kịch sẽ không sửa đổi kịch bản lúc trước dù chỉ một chữ.”
Tiêu Tiêu có chút giật mình, cũng phải, có Ảnh đế ở đây, đạo diễn và biên kịch sao dám thay đổi kịch bản?
Có Chung Thụy cam đoan, trong lòng cô chắc chắn lại càng thêm nghi ngờ.
“Tiền bối Chung, anh vì sao… chọn tôi?”
Tiêu Tiêu không tự mình cho rằng bản thân là một người đẹp, sẽ không bởi vì từng c
