a,
vì vở ác kịch của cô nhóc này đã làm cho anh đau khổ suốt đêm qua, thế
nào cũng không thể để cho cô thoải mái được, đúng không ?
Tên
khốn kiếp này! Lại quyết níu lấy cô không thả, không phải chỉ quyến rũ
anh có một chút thôi sao? “Con người tôi có một khuyết điểm, vừa nghĩ
tới ăn là sẽ cười.” Để xem còn nói thế nào !
“Thế món ăn gì lại
khiến cho thư ký Lâm vừa nghĩ đến lại cười ngọt ngào như vậy?” Binh đến
tướng chặn, anh không tin, mình sống trên thương trường lâu như vậy lại
sẽ bị bại bởi một cô nhóc mới ra trường.
“Tự tôi làm.” Lâm Cảnh Nguyệt cắn răng nghiến lợi, đúng là đàn ông nhỏ mọn mà.
“Thư ký Lâm biết nấu ăn?” Hà Tử Nghiệp nghiêng đầu, trong mắt lóe lên tia
hứng thú, không ngờ nha: “Vậy không biết người được gọi là ông chủ đây
có may mắn được nếm thử hay không?” Anh nhấn mạnh hai chữ “ông chủ”,
nghe thấy âm thanh Lâm Cảnh Nguyệt phẫn hận nghiến răng ước chừng muốn
lao đến cắn anh một cái, đừng nói danh hiệu “ông chủ” này có thể dọa
được cô chứ ? Thật tốt!
“Chỉ cần ông chủ không ngại!” Cô khẽ hất
cằm, giống như một chú gà trống nhỏ trong tư thế khiêu khích. Anh cơ bản không biết cô hiểu biết anh bao nhiêu, con người này nhìn dáng vẻ lì
lợm, trên thực tế miệng cũng rất yếu ớt, không thể dính đến một chút đồ
cay nào. Kiếp trước vì thoát khỏi sự dây dưa của anh, mỗi ngày cô đều ăn món cay Tứ Xuyên, nhìn dáng vẻ phân vân không dám tiến vào quán của anh trong lòng cô thật thấy hả giận.
Thật là một kẻ ngốc, rõ ràng
không thể ăn cay lại đi theo cô đến đủ các quán cay Tứ Xuyên, luôn rối
rắm ngồi một bên nhìn cô ăn ngấu nghiến, bản thân anh lại không dám hạ
đũa, thỉnh thoảng lại cố gắng chịu đựng ăn món cá chần nước sôi mà cô
“quan tâm” gắp vào trong chén cho mình.
Cô thật là có lỗi với anh.
Lâm Cảnh Nguyệt không cùng với anh tốn hơi sức cãi vả, lại nghĩ đến tình
cảnh kiếp trước trong lòng lại rất đau xót. Cô sẽ tốt với anh, giống
như khi đó anh đã tốt với cô. Lâm Cảnh Nguyệt nắm chặt tay, lại một lần nữa hạ quyết tâm.
Hà Tử Nghiệp cau mày nhìn cô đang đắm chìm
trong thế giới của mình, bởi vì anh muốn đến ăn chực làm cho cô cảm thấy khó chịu sao? Nhìn cô ỉu xìu cúi đầu ão não so với bộ dạng tràn đầy chí chiến đấu giống như hai người khác biệt, bằng không, anh đây không đi
là được rồi ?
“Biết đường đến cục thống kê chứ ?” Lâm Cảnh Nguyệt chợt ngẩng đầu lên hỏi anh.
“…Biết.” Đối với câu hỏi bất chợt của cô Hà Tử Nghiệp có chút không phản ứng kịp.
“Trực tiếp lái xe đến chợ gần đó, tôi muốn mua thức ăn.” Lâm Cảnh Nghiệp lật
ngược khí thế chán chường, quá khứ cuối cùng cũng là quá khứ, nếu bánh
xe vận mệnh vì cô mà đổi ngược, như vậy cô phải cố nắm bắt thật tốt hiện tại. Kiếp trước cô học một tay nghề nấu ăn lại chưa từng làm cho anh
một bữa cơm, kiếp này cô sẽ đền bù lại.
Nói là muốn anh đẹp mặt, thực tế cô vẫn không thể hại đến dạ dày của anh, haizzz, vẫn là nên làm chút gì đó anh thích ăn vậy.
Sao ? Xem ra cô cũng không phải là không muốn anh đến! Tâm tình Hà Tử
Nghiệp thoáng cái đã xua tan mây mù trở lại trong xanh, kích động tăng
tốc, Lâm Cảnh Nguyệt ở bên nhắc nhở: “Ông chủ, gần đến chợ rồi, đi nhanh như vậy muốn nhận giấy phạt sao?”
Hà Tử Nghiệp lái xe chậm lại
không nhịn được có chút đắc ý, xem ra thư ký nhà anh thật tốt (Tiểu
Khang: Nhà anh đấy hí hí, nhận vơ vào mình rồi), suy tính chu đáo, thật
tận chức trách! Nếu anh biết Lâm Cảnh Nguyệt chỉ vì không muốn bị mất
mặt khi nhận giấy phạt thì sẽ có vẻ mặt gì.
Khi chuẩn bị bước lên nhà, Lâm Cảnh Nguyệt quay đầu lại nhìn chiếc xe thể thao cùng Hà Tử
Nghiệp bảnh bao, khóe miệng giật giật, đây thật sự là phượng hoàng đến
tổ chim sẻ, may mắn bản thân cô cũng không ham giàu.
Hà Tử Nghiệp đi ở phía trước thấy Lâm Cảnh Nghiệp không bước theo, xoay người lại
phát hiện cô đang nhìn chằm chằm bên ngoài: “Sao vậy?” Chẳng lẽ cô muốn
chạy trốn? Hay nhà này căn bản không phải nhà của cô? Nghĩ đến đây, phía dưới Hà Tử Nghiệp chợt thấy chướng đau, nói không chừng nhóc con này
lại đang muốn đánh chủ ý xấu gì, không được, lần này cho dù xảy ra
chuyện gì cũng không thể để cho cô chạy thoát!
Nghĩ liền làm, anh bước dài bắt nhanh lấy cánh tay Lâm Cảnh Nguyệt, đem cánh tay cô vững
vàng cố định trong lòng bàn tay mình, hừ, xem cô còn dám chạy không!
Lâm Cảnh Nguyệt bị hành động của anh làm cho sợ hết hồn, quay đầu liền đối
diện với con ngươi trong bóng tối của hành lang đang phát sáng lấp lánh, chiếu sáng một khoảng trời nhỏ của lòng cô. Hà Tử Nghiệp nhìn chằm chằm xung quanh cô, hình như cũng không muốn thực hiện chủ ý xấu nào! Anh
rút cuộc yên tâm, lực chú ý lại dời đến cánh môi mềm mại kia.
Không quên được cảm giác khi bờ môi đỏ mộng chạm lên da thịt, ấm áp lại mang
theo một chút ngượng ngùng, lại khiến cho anh bắt đầu bốc hỏa. Còn cái
lưỡi nghịch ngợm kia, linh hoạt ôm lấy đầu lưỡi của mình….Hà Tử Nghiệp
từ từ cúi đầu, thật là muốn lại tiếp tục được hưởng thụ thêm một lần,
rất muốn!
Lâm Cảnh Nguyệt liếc một cái đã thấy rõ ý đồ của anh,
tên sói đói này lại muốn phát tình! Hừ, còn lâu mới cho anh hôn. Cô