cái, đem mọi ý nghĩ rối rắm vứt ra khỏi đầu,
trước cứ xử lý tốt đống công việc như núi này đã, những việc kia chờ nói sau. Cho tới bây giờ, mỗi khi anh làm việc luôn tập trung 100% tinh
lực, cho đến khi tan việc cũng không biết, bởi vì mắt có chút mỏi nên
ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ, mới phát hiện đã quá 10 phút so với giờ tan
tầm.
Phản ứng đầu tiên của anh là nhìn về phòng của Lâm Cảnh
Nguyệt, lại phát hiện nơi đó trống không, cô gái thường ngày tươi cười
rạng rỡ, nói cười ríu rít đã sớm chẳng biết đi đâu. Đây là lần đầu tiên
sau khi bọn họ qua lại cô bỏ lại anh một mình rời đi.
Hà Tử
Nghiệp bình tĩnh nhìn căn phòng trống không, trong lòng đầu tiên cảm
thấy sợ. Trong nhận thức của anh, việc ngày hôm qua rõ ràng là cô sai,
anh có thể cưng chiều cô, có thể mang cho cô toàn bộ thứ cô muốn, điều
tiên quyết là muốn cô xem anh là trung tâm. Anh cho phép cô làm nũng
thậm chí ăn vạ, lại không cho phép cô có chút giấu diếm nào đối với
mình, anh nghĩ muốn nắm cô hoàn toàn trong tay. Anh vốn cho rằng cô là
người vô tư, vết thương lành sẽ nhanh chóng quên đi nỗi đau, nhưng chưa
từng nghĩ trong lòng cô cái gì cô cũng đều hiểu biết rõ ràng.
Hà
Tử Nghiệp cảm thấy rất mê man, anh đến cuối cùng thích cô ở điểm gì chứ? Một lần gây gỗ hoàn toàn lật bỏ hình tượng của cô trong lòng anh, cô
nhóc của anh không phải ngây thơ đơn thuần, mà là rất tỉnh táo và cơ
trí, như vậy biểu hiện thích anh trước đó là giả dối sao? Hôm nay, cho
dù anh thể hiện lấy lòng muốn đến gần thế nào cô cũng không chút phản
ứng, tỉnh táo đến đáng sợ, không một chút dáng vẻ là người mới cùng
người yêu tranh cãi. Lòng chợt nhói lên, có một loại đau đớn bén nhọn từ đáy lòng lan đến toàn thân, có lẽ anh sai lầm rồi. Không, thật ra còn
có một loại có thể, cô cơ bản không hề yêu anh! Quan hệ của hai người
kể từ ngày đó bắt đầu trở nên cứng ngắc, Lâm Cảnh Nguyệt cảm thấy chán
nản tuyệt vọng, mà Hà Tử Nghiệp lại có cảm giác mê man mất mát. Hai
người đều ngồi tại chỗ bồi hồi, trên người đều mang mặt nạ thật lớn để
che giấu, không để cho đối phương nhìn thấy cảm xúc chân thật của mình,
giùng giằng, tuyệt vọng.
Lâm Cảnh Nguyệt càng lúc càng gầy, mặc
dù thời tiết đã chuyển lạnh, áo quần cũng mặc rất dày nhưng vẫn có thể
nhìn ra. Cô cao 1m7, gầy đi lại có vẻ xinh đẹp mong manh, một đôi mắt to trên gương mặt trắng noãn nhỏ nhắn, tinh sảo khiến người yêu thương.
Vậy mà, cặp mắt như lưu lý lại mất đi vẻ sáng rỡ của quá khứ, thường
thường mang theo vẻ trống rỗng mê man, khiến cả người cô có vẻ ngơ ngác, cũng thật phù hợp với cách gọi bé con.
Phần lớn những nữ đồng
nghiệp cùng công ty có tuổi tác khá lớn luôn thích thừa dịp cô không chú ý tới siết chặt mặt của cô, cực kỳ giống như đang đối với đứa bé nhà
mình, Lâm Cảnh Nguyệt đối với loại hành vi này thật sự là dở khóc dở
cười, nhưng trong lòng lại cảm thấy thật ấm áp, kiếp trước, cô vì Hàn Mộ Vân dường như đã đối lập với toàn thế giới, trừ với người nhà cô chưa
từng có được loại tình cảm như này, mà nay, cô lại thật may mắn khi có
thể chính mình tự trải nghiệm tất cả các loại cung bậc tình cảm phong
phú của cuộc sống chân chính.
Cô dần dần nghĩ thông, không còn
rối rắm cùng mẫu thuẫn với Hà Tử Nghiệp, cùng hòa mình vào với mọi người ở công ty, tất cả mọi người cũng rất yêu thương cô, cô cảm thấy thật
vui vẻ. Ban đầu, cô cho rằng cô có thể quên tất cả, có thể quên người
đàn ông cao cao tại thương kia
Nhưng ánh mắt lại không tự chủ được
luôn hướng về phía hắn. Mỗi lần nhìn thấy hắntrái tim cũng đều đau đớn
mờ mờ ảo ảo, lời nói khắc nghiệt của hắn ngày đó vẫn vang lên bên tai,
những ánh mắt và lời chế giễu ác độc kia, mỗi khi nhớ đến đôi mắt vẫn sẽ nổi lên một tầng hơi nước.
Giờ đây cô không còn là Lâm Cảnh
Nguyệt khổ sở chờ đợi Hàn Mộ Vân, cô đã sớm không đem toàn bộ cuộc sống
của chính mình vây quanh một người đàn ông, cũng không còn đem hết tất
cả chỉ để yêu một người, như vậy, nếu Hà Tử Nghiệp đã chọn bỏ đi một
đoạn tình cảm này thì cô cũng không cần phải dây dưa nữa, kiếp trước
cũng tốt, kiếp này cũng được, có lẽ duyên phận bọn họ có nhiều bao nhiêu cũng đã mất hết ở kiếp trước, kiếp này còn lưu lại cái gì đây?
Lòng cô rất đau, giống như bị kim đâm phải, đau đến hô hấp cũng khó khăn,
đau đến toàn thân tê dại, nhưng cô không nói. Có lẽ, đối với cô mà nói,
đau cũng giống như lời nhắc nhở, nhắc nhở cô không cần vì một người khác mà trở thành con thiêu thân lao đầu vào lửa. nhắc nhở cô cuộc sống mới
của cô chỉ mới vừa bắt đầu mà thôi.
Lâm Cảnh Nguyệt từng nghĩ đến việc từ chức, dù sao mắt không thấy lòng có thể sẽ dễ chịu hơn một
chút, thế nhưng công việc này cô đã sớm quen thuộc, tiền lương cũng rất
cao, nếu là công việc khác chắc chắn sẽ không có được như vậy, mọi ý
nghĩ cũng chỉ là thỉnh thoảng lại nghĩ một chút, dù không có tình
yêu, cô vẫn còn cuộc sống, cô mất đi một người đàn ông, vẫn còn cha mẹ ở nhà trông ngóng. Tất cả rồi sẽ qua thôi Lâm Cảnh Nguyệt, đây là câu nói cô thường động viên trong lòng, ít nhất còn không bị gièm pha, khiinh
thường như trư
