ủa mình, lại
hết sức yêu thương. Lại khoongt hể cứ đánh amwsng, đành tận tình khuyên
nhủ con gái cai nghiện, nhưng người được nuôi chiều đến hư làm sao có
thể nghe lời cha mẹ dạy bảo?Hai bác nhà họ Trần đã mất sức của chín trau hai hổ cũng không thể thành công cai nghiện cho con gái.
Vốn đã
tuyệt vọng lại chợt có thay đổi, con gái của họ nói chỉ cần gả cô cho
Hàn Mộ Vân cô liên có thể thành công cai nghiện. giống như trong đêm tối nhìn thấy ánh mặt trời, cha Trần làm sao có thể bỏ mất cơ hội này, đành phải mặt dày đến thăm hỏi người bạn già của mình.
Cha Hàn đối
với ma túy cực kỳ căm ghét, đối với Trần Mạt Lỵ cũng không có ấn tượng
tốt, nhưng nhìn thấy người bạn già mấy chục năm tóc cũng bạc phau, lời
cự tuyệt không thể nói ra khỏi miệng. Nhưng dù sao cũng là người con
trai duy nhất của mình, làm sao có thể không suy nghĩ cho hắn, đồng ý là đồng ý nhưng có hai điều kiện, một là chỉ cử hành hôn lễ, không làm
giấy kết hôn. Hai là, hai người bên ngoài là quan hệ hôn nhân, trên thực tế ai cũng không cần đối với đối phương phụ trách, chỉ chờ Trần Mạt Lỵ
cai nghiện thành công sẽ ly hôn, sau đó không can thiệp vào chuyện của
nhau.
Mặc dù không chân chính kết hôn, nhưng Trần Mạt Lỵ cảm thấy đã đạt tới yêu cầu của mình, không kịp suy nghĩ đã đồng ý, cô tin trải
qua thời gian dài ở chúng, Hàn Mộ Vân nhất định sẽ là của cô. Đây chính
là bệnh công chúa được nuôi từ nhỏ, cho rằng mình là tất cả , chỉ cần
mình muốn đều sẽ được.
“Trần Mạt Lỵ, cô không cần tốn hơi phí
sức.” Hàn Mộ Vân nhìn Trần mạt Lỵ người đã mệt mỏi đến thở dốc, hắn nhẹ
nhàng thở dài một tiếng, giúp cô sửa lại mái tóc rối tung, dù sao cũng
là lớn lên cùng nhau, làm sao một chút tình cảm cũng không có: “Chỉ có
giúp cô cai nghiện thành công tôi mới có thể thả cho cô đi.”
“Mộ
Vân, Mộ Vân!” cảm thấy sự dịu dàng của hắn, Trần Mạt Lỵ giống như giữa
trời đông tìm được một chút ánh lửa ấm áp, cô khàn khàn kêu tên hắn:
“Anh không cần tìm người khác, em cai nghiện! em cai!” Cô van xin nhìn
hắn, giống như đnag nhìn vào hi vọng duy nhất của mình.
Ánh mắt
Hàn Mộ Vân chạy vào không trung, ở trên giường trầm mặc hồi lâu mới nói
ra một câu: “Chờ cô cai nghiện được rồi hãy nói!” Hà Tử Nghiệp gần đây
rất bận, cực kỳ bận! Ngay cả chủ nhật cũng không có thời gian với cô,
việc này cũng không tính là gì, ngay cả hẹn hò với cô cũng tới trễ! Lâm
Cảnh Nguyệt mân môi, thật muốn giận dỗi bỏ về, làm gì có chuyện đàn ông
lại bắt phụ nữ đứng chờ chứ! Cô đã ngồi ở bàn ăn đợi hơn một tiếng đồng
hồ, ánh mắt người phục vụ nhìn cô cũng trở nên kỳ quái, người kia vẫn
chưa đến! Cô thật không biết công ty dạo này lại có công việc gì khiến
cho anh có thể bận rộn đến như vậy!
Ngay tại thời điểm Lâm Cảnh
Nguyệt sắp muốn bùng nổ, Hà Tử Nghiệp đã tới, trong đôi mắt mang theo sự áy náy: “Thật xin lỗi Cảnh Nguyệt, lại để cho em đợi rồi!” Hừ, Lâm Cảnh Nguyệt nghiêng đầu sang chỗ khác không để ý tới anh, mấy ngày nay anh
cũng đã nói rất thuận miệng ba chữ thật xin lỗi rồi, còn đâu bóng dáng
của người chưa từng biết nói đến xin lỗi là gì của ngày xưa nữa chứ?
Không phải cô đa nghi, nhưng hành động gần đây của anh thật sự là quá kỳ lạ!
“Anh cuối cùng là đang bận rộn việc gì?” cô không nhịn được
hỏi ra thành lời, cô có một tật xấu, lúc muốn biết chuyện gì, cho dù như thế nào cũng phải biết cho được, nếu không trong lòng sẽ rất khó chịu.
“Không có…” Lời còn sót lại muốn nói ra miệng đã bị cô nhóc tức giận trợn mắt
nhìn lại, Hà Tử Nghiệp cong cong khóe môi, ngồi xuống bên cạnh cô: “Thật không có gì, cũng sắp cuối năm rồi, hàng năm trước Tết Nguyên đán công
ty sẽ cử hành họp tổng kết cho nên dạo này có chút bận rộn! Em mới đi
làm nên chưa hiểu rõ chuyện này, sau một thời gian sẽ biết.”
Có
thật không? Lâm Cảnh Nguyệt nửa tin nửa ngờ, vì cử hành lễ hội cho nhân
viên cấp dưới mà Tổng giám đốc đại nhân như anh lại bận rộn thành dáng
vẻ này? Năm trước vì sao cô cũng chưa thấy anh bận rộn như vậy? Nhưng
khi nhìn vào cặp mắt khẩn thiết của anh, cô lại cảm thấy anh đang nói
thật: “Về sau không được trễ nữa!”
“Tuân lệnh!” Hà Tử Nghiệp hài
hước đáp trả, Lâm Cảnh Nguyệt lại không nể mặt: “Anh qua bên kia ngồi
đi, không cần ngồi cạnh em, như vậy rất kỳ!”
Đang chuẩn bị ôm tay cô, Hà Tử Nghiệp chợt cứng đờ, lặng lẽ ngồi vào ghế đối diện với Lâm
Cảnh Nguyệt. Thật sự là không hề nể mặt gì hết mà!
“Anh nếu quá
bận thì tối cũng không cần đến nhà em.” Nhân thấy đây là một cơ hội tốt, Lâm Cảnh Nguyệt vội vàng mở miệng, anh bận như vậy nên về nhà của mình, mỗi ngày đến ổ chim sẻ của cô làm gì? Làm hại cô suốt ngày đề phòng,
chỉ sợ sơ ý một chút sẽ bị ăn sạch.
Sau lần xem mắt trước, cô đã biết thế nào gọi là “dây dưa”, hiện tại cô nhìn thấy hai chữ này đã không chịu nổi mà rùng mình!
“Không sao, nhà anh và nhà em gần nhau, anh ở đâu cũng vậy thôi.”
Lâm Cảnh Nguyệt im lặng cúi đầu uống nước, khăn giấy bị nắm trong tay cũng
không biết biến thành cái dạng gì, theo anh như vậy là gần à, rõ ràng
cách nhau cả nửa vòng thành phố đó, có biết hay không!
Lúc này,
điệ