ưa, thuận tiện còn chỉ xuống dưới chân: “Cầm đồ giúp tôi, thật sự là
mệt chết mà!”
Hà Tử Nghiệp sững sờ nhìn nhìn người con gái đang
chỉ huy mình một cách đương nhiên, chân mày cũng nhíu lại thật chặt, cô
ấy thật sự không nhìn nhầm người chứ ? Liếc mắt xuống một chút, cánh tay trắng noãn nhỏ bé cứ như vậy siết thật chặt tay áo của anh, không có
một chút gì gọi là muốn thả ra.
Đây đến cùng là tình huống gì ?
“Nhanh cầm đồ lên đi,…chúng ta đứng ở đây là đang cản đường đấy!” Lâm Cảnh
Nguyệt quay đầu nói với Hà Tử Nghiệp, âm thanh không tự chủ có chút nũng nịu, chiếc cằm cũng đồng thời hất về phía hai túi đồ dưới đất.
Hà Tử Nghiệp nhìn bộ dáng trợn tròn đôi mắt vênh mặt hất hàm sai khiến
kia, đột nhiên cảm thấy rất thú vị, tâm tình cũng thả lỏng, không nói
thêm gì, cúi người xuống xách lên hai túi đồ, theo sự lôi kéo của cô đi
về phía quán trà nhỏ.
“A, mưa lớn như vậy, anh ở nơi này làm gì ?” đứng ở chỗ trú mưa, Cảnh Nguyệt vừa lau những giọt nước trên mặt liền hỏi.
Có lẽ là nhận nhầm người rồi, trước khi cô vào viện, anh cùng cô một chút
quen biết cũng không có, mà cách nói chuyện này rõ ràng là thật thân
quen. Cô chắc hẳn nhầm anh thành người quen, nhưng đã quen tại sao lại
nhận nhầm ?
Hà Tử Nghiệp có chút nghi ngờ, nhưng cho rằng Lâm
Cảnh Nguyệt đã nhận lầm người, không hiểu tại sao lại có chút không
thoải mái ở trong lòng, “Lâm tiểu thư, cô có lẽ đã nhận lầm người rồi!”. Anh chỉnh lại nếp nhăn nơi ống tay áo do bị cô kéo, trên mặt có chút
không vui.
Lâm Cảnh Nguyệt sững sờ, sau đó sắc mặt có chút trắng
nhợt, cô cúi đầu. Đúng rồi, cô tại sao lại quên chứ, cô đã sống một cuộc đời khác, anh ấy sẽ không bao giờ có thể bao dung một người thất thường như cô nữa, cô bây giờ đối với anh mà nói chỉ là một nhân viên nho nhỏ, là một con người mơ hồ đã từng té xỉu trước mặt anh.
Nhớ tới ánh mắt cưng chiều trong quá khứ và thái độ xa lạ cũng như giọng nói lạnh
nhạt như hiện tại của anh, hốc mắt cô nóng lên, tưởng như ngấn lệ, là tự làm tự chịu sao ?
Nhìn cô nhanh chóng thẫn thờ lại có chút uể
oải, Hà Tử Nghiệp nghi ngờ, anh đã nói cái gì đả kích cô sao ? Nhưng
người này cũng thật kỳ quái, lần đầu thấy anh ở bệnh viện thì như nhìn
thấy người thân, bây giờ lại đối với mình như vậy, chẳng lẽ trước đây
anh và cô thật sự có quen biết nhưng hiện tại anh đã quên hay sao ?
Hà Tử Nghiệp lấy tay gõ đầu một cái, anh rất khẳng định và vô cùng xác
định, trước kia anh không hề biết cô gái này, anh thật sự nên hỏi mẹ
mình một chút xem trước đây anh đã từng mất trí nhớ hay chưa ?
Hà Tử Nghiệp đang trầm ngâm, đột nhiên có thứ gì được nhét vào trong bàn
tay, định thần nhìn lại chính là chiếc dù nhỏ của Lâm Cảnh Nguyệt, “Cầm
lấy, không nên để mắc mưa!”. Cô nói xong những lời này, nhanh chóng chạy vọt ra, bóng dáng nhỏ nhắn nhanh chóng biến mất trong cơn mưa đang trút nước xối xả.
Hà Tử Nghiệp nhìn cây dù trong tay, thật lâu cũng
không ngẩng đầu. Cô gái này đem dù của mình cho anh, nói anh không nên
dầm mưa, nhưng chính cô lại đội mưa mà đi. Lựa chọn như vậy….Anh nắm cây dù thật chặt, khiến cho cán dù lạnh như băng cũng thay đổi nhiệt độ như lòng bàn tay anh.
Đêm đó, khi người giúp việc Hà gia nhìn thấy
vị thiếu gia nổi tiếng cứng rắn mặc một thân tây trang màu đen lại cầm
một chiếc dù hoa nhỏ màu hồng thiếu chút nữa đánh rớt cả cằm. Chẳng lẽ
thiếu gia nhà bọn họ đang dùng vẻ bề ngoài cứng rắn để che giấu sự nhu
nhược ở trong lòng ?
Ba mẹ Hà nhìn thấy chiếc dù nhỏ trên tay
con trai cũng đã không còn bình tĩnh rồi. Mẹ Hà còn thật sự hưng phấn,
chiếc dù này rõ ràng là của một cô gái đây! Con trai ngốc này của
bà giống như cây vạn tuế cuối cùng cũng nở hoa ! Hơn nữa còn nở ra hoa
đào! Mẹ Hà cười đến híp mắt, không thể khép miệng, đi tới bên cạnh hà Tử Nghiệp: “Con trai à, hôm nay mưa thật lớn nhỉ!”
Hà Tử Nghiệp
nhìn mẹ cứ vòng lui vòng tới bên cạnh mình lại hỏi một câu không đầu
không đuôi gì, cũng không đáp lời, cởi xuống bộ tây trang đã ướt một
nửa, bước thẳng về phòng của mình. Chỉ còn lại mẹ Hà đang tức giận giơ
chân tại chỗ: nhóc con khá lắm, đã tìm phụ nữ còn dám che dấu, một chút
tin tức cũng không tiết lộ ! Chờ xem, bà nhất định sẽ sớm tìm ra cô con
dâu không dễ dàng này!
Hà Tử Nghiệp cầm lấy chiếc dù đang nhỏ
nước bước lên lầu, không biết rằng chính nó là tên đầu sỏ gây nên các
loại ảo tưởng vừa mới phát sinh trong Hà gia.
Vừa bước vào phòng, anh ghét bỏ nhìn vật trong tay, thật không hiểu thẩm mỹ như thế nào lại mua được chiếc dù khó nhìn như vậy ? Thật sự muốn ném nó vào trong
thùng rác !
Di chuyển một chút, cuối cùng vẫn đem vật xấu xí này
vào toilet, cẩn thận mở ra để hong khô nhanh một chút, lúc này mới hài
lòng bước ra ngoài thay quần áo. Ừ, anh là người có tư cách, cho dù thật sự xấu, nhưng dù sao cũng là lòng tốt của người ta đối với anh, cho nên anh không thể vứt bỏ, cũng nên trả lại cho cô gái kia.
Lúc Lâm
Cảnh Nguyệt chạy về dọa Trần Huyễn giật mình, cô kéo lấy Cảnh Nguyệt
giúp cởi ra quần áo bên ngoài đã ướt sũng, lại luống cuống lấy khăn lông lau cho bạn