anh có muốn em không?” Cánh tay Hà Tử Nghiệp
cứng đờ, không dám tin nhìn Lâm Cảnh Nguyệt, giọng nói cũng có chút cà
lắm: “Nguyệt…Nguyệt Nha Nhi, em nói cái gì?”
Lâm Cảnh Nguyệt cũng chỉ cười ngọt ngào nhìn anh, một chữ cũng không nói, đôi mắt ướt nhìn
một hồi khiến lòng anh nhộn nhạo. Anh cúi đầu nhìn cô gái đang ngoan
ngoãn trong ngực mình, trong lòng nhanh chóng tính toán: Chính mình cũng không phải là đang lợi dụng khi người khác gặp khó khăn đâu nhỉ, là cô
nhóc nói ra trước, mình cũng chỉ là theo ý nguyên của cô mà thôi. Hơn
nữa, khụ khụ, mình đã sớm thề sẽ thỏa mãn tất cả các nguyện vọng của cô, cho nên, lần này nhất định phải nghe theo lời cô rồi!
Nhưng ngộ
nhỡ lúc cô tỉnh rượu lại không nhớ rõ những lời mình đã từng nói thì làm thế nào? Có thể sẽ trách anh hay không? Có thể cho rằng anh thật sự
không phải quân tử hay không? Mình có nên giả bộ say một chút hay không
nhỉ? Đầu óc Hà Tử Nghiệp nhanh chóng xoẹt qua vô số ý tưởng.
Một
bên, Lâm Cảnh Nguyệt nhìn Hà Tử Nghiệp nửa ngày lại phát hiện bạn trai
của mình cơ bản không hề để ý gì đến cô, như vậy sao được? “Diệp Tử…”
Lâm Cảnh Nguyệt uất ức tựa đầu vào bả vai của anh, tại sao lại không để ý tới mình chứ?
Toàn thân Hà Tử Nghiệp cứng lại, khuôn mặt cô nhóc có chút nóng, nhiệt độ nóng ấm thông qua bả vai truyền đến tận các góc
gách trên người anh, khiến cả người anh cũng nóng lên.
Hiện tại chỉ có một vấn đề: ăn hay không ăn?
Hà Tử Nghiệp lén lén nhìn cô, thấy cô nhắm mắt dựa vào bả vai anh, hàng mi cong thỉnh thoảng lay động, đôi môi đỏ thắm cong lên, giống như đang
giận anh lạnh nhạt với mình, gương mặt trắng noãn cũng nhuộm một tầng đỏ ửng, dáng vẻ ngây thơ làm cho người ta phải động lòng, không nhịn được
mà yêu thương.
Nếu đã là bạn gái của anh rồi, không lý nào lại
không thể trở thành người của anh được! Chân Hà Tử Nghiệp nhấn một cái,
tốc độ xe lên tới cực hạn, nếu cô muốn, anh liền thỏa mãn cô thôi! Đúng, Anh là người bạn trai hiểu bạn gái nhất trên thế giới!
Chạy vào khu đỗ xe, Hà Tử Nghiệp ôm Lâm Cảnh Nguyệt chỉ nhảy mấy bước liền đến
lầu. Cô nhóc vẫn không nói chuyện, vẫn chỉ cười, con mắt lóe sáng linh
động, không chút dáng vẻ đề phòng khiến lòng Hà Tử Nghiệp càng thêm
thương tiếc. Thả cô trên sofa, Hà Tử Nghiệp nhanh gọn lột sạch áo quần
của mình, xoay người lại tiếp tục bóc sạch Lâm Cảnh Nguyệt, nhưng cô
giống như tìm được một chút lý trí, nắm cổ áo sống chết không theo, lại
càng ra sức uốn đi ưỡn lại trong ngực anh, khiến Hà Tử Nghiệp càng thêm
bứt bối. Cô nhóc này giống như trời sinh đã là khắc tinh của anh, ngay
cả uống say cũng có thể giày vò anh thật thảm!
Cứ lôi kéo như vậy vài phút, Hà Tử Nghiệp hết kiên nhẫn, trực tiếp ấn người lên mặt đất
đem cô lột sạch sẽ. Thả người vào bồn tắm, sau khi mở vòi sen Hà Tử
Nghiệp mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn người anh em của mình một chút liền
quyết định muốn đánh nhanh thắng nhanh.
Nhanh chóng bôi sữa tắm
lên người Lâm Cảnh Nguyệt, khiến Lâm Cảnh Nguyệt thoải mái thở dài một
tiếng, giống như bị cảm giác thư giãn này lấy lòng rồi, cười khanh khách vui vẻ, trên khuôn mặt nhỏ cũng dính không ít bong bóng xà phòng. Hà Tử Nghiệp không nháy mắt nhìn chằm chằm cô nhóc, bàn tay lại rất sắc tình
chạy loạn trên người cô.
Cô nhóc này nhìn có vẻ mảnh khảnh gầy
yếu, thực tế thân thể lại vô cùng đầy đặn, nhất là hai luồng mềm mại
trắng nõn trước ngực, khiến Hà Tử Nghiệp yêu thích không buông tay, nhào tới nhào lui, đầu ngón tay thỉnh thoảng lại chạm qua điểm đỏ như quả
anh đào, muốn đòi bằng sạch những phúc lợi trước đây để hưởng thụ một
lần.
Có lẽ cảm thấy lạnh, Lâm Cảnh Nguyệt chợt run người, đôi tay ôm ngực nằm ngửa trên bồn tắm. Hà Tử Nghiệp nhất thời cảm thấy chỉ dùng mắt nhìn liền không đủ. Mái tóc dài ướt dính vào nửa người trên trắng
nõn, bộ ngực bởi vì bị hai tay đè ép mà tạo một khe rãnh thật sâu. Chiếc rốn khả ái trên bụng phẳng thỉnh thoảng vì hô hấp mà khẽ động, hai bắp
đùi thon dài giao hòa khép vào nhau, nhưng vẫn không thể che giấu được
nơi quan trọng nhất. Hiện tại, toàn thân cô không hề có một điểm phòng
bị nào đối với anh, hoàn toàn phô bày sự xinh đẹp nhất của mình trước
mắt anh.
Hà Tử Nghiệp nuốt ực một cái, vội vàng đem cô từ trong
nước ra ngoài, một tay ấn cô lên tường, một tay khác thô lỗ dọn dẹp đám
bọt trên người cô.
Giữa mùa đông, cả người cô cứ như vậy dính vào trên nền gạch, lãnh thật lạnh, cô cau lông mày, đưa tay chống lại Hà Tử Nghiệp, trong miệng lại không ngừng la: “Lạnh…lạnh.”
Nghe được
âm thanh của cô, Hà Tử Nghiệp nhanh chóng ôm cô vào ngực mình, tiếp tục
tắm rửa cho cô, Dù là uống say con người vẫn biết nơi nào tốt nơi nào
không tốt, khi dính vào lồng ngực ấm áp của anh, Lâm Cảnh Nguyệt lập tức không còn lên tiếng, chỉ cố sức chen vào ngực anh, đầu nhỏ nhún nhún,
cọ xát đến lòng của Hà Tử Nghiệp cũng tê rần. Cũng bất chấp tất cả, anh
nhanh chóng cầm lấy khăn tắm trên kệ lau khô cho cô, sau đó ôm đi vào
phòng ngủ.
Đặt cô nhóc đang quang lõa trên giường, Hà Tử Nghiệp
từ trên cơ thể trắng nõn của cô hôn từ đầu đến