ng quay đầu lại với cô, lần này cũng giống vậy.
Cho đến khi không thấy anh nữa, cô mới hồi phục tinh thần, cuối cùng không làm kẻ ngu đứng ở đó nữa.
Trình Vũ Phỉ ngồi ở công viên rất lâu, nghĩ đến những chuyện đã trải qua,
không khỏi nhẹ nhàng hết than lại thở. Nhưng giờ phút này, một sự thật
vô cùng rõ ràng, anh nhớ cô, hình như vẫn luôn nhớ. Trình Vũ Phỉ ánh mắt
vô hồn nhìn phương xa, lúc này cô cũng không hề suy nghĩ bất cứ điều gì, trong lòng trống trải, thế nhưng không phải là thản nhiên, ngược lại
càng có nhiều phiền muộn hơn, khó trách người khác luôn muốn dựa vào
người mạnh mẽ, ai không hi vọng những gì mình muốn đều có thể thực hiện, khi bản thân không có cái năng lực này thì chỉ có thể dựa vào người
khác. Giải thích này buồn cười biết bao nhiêu, xuất hiện chỉ để thỏa mãn ham muốn của mình. Vào lúc này Trình Vũ Phỉ không thể không chấp nhận,
mình biến thành một người phụ nữ bình thường không có gì thú vị, cuối
cũng đã cách xa với hình mẫu phụ nữ mà mình muốn trở thành rồi.
Cô chưa bao giờ chủ động gọi cho An Diệc Thành, mỗi lần đều là anh gọi
tới. Anh cũng không thường xuyên gọi lắm, hơn phân nữa là tài xế của anh gọi đến nói cho cô biết xe dừng ở một chỗ xa trước cổng công ty, có ý
nói hôm nay An Diệc Thành đã về, cô được "Tuyển dụng" .
Lấy điện
thoại di động ra, ngón tay ở danh bạ cố gắng tìm kiếm, giống như muốn
che dấu cái gì. Tên An Diệc Thành, đứng thứ hai, sắp xếp theo thứ tự chữ cái trên điện thoại, cô buồn cười phát hiện tránh đông tránh tây cũng
không thể tránh được. Cô cố ý thêm chữ a trước tên của em trai mình, vì
vậy Trình Gia Đống trở thành tên đầu tiên trong danh bạ, cô dùng hành
động này chứng minh điều gì, như ý biết mình đang che dấu sự thật.
Do dự thật lâu, cuối cùng mới nhấn nút gọi.
Cô hi vọng anh không nghe điện thoại, điện thoại không gọi được, hoặc anh
tắt máy, sự thật mấy cái lí do này đều không xảy ra, sau hai giây thì
anh lập tức bắt máy.
Thời gian ngoài một giây gọi ra thì chỉ có
một giây sau, chưa có bất kỳ tiếng động nào, Trình Vũ Phỉ nhẹ nhàng thở
dài, "Tôi. . . . . ." Lời nói đến khóe miệng, nhưng không biết phải nói
gì, dường như vì kích động nên mới gọi cuộc điện thoại này.
Bởi vì khó chịu, cô ngay cả tay mình cũng không biết nên đặt ở đâu, sau đó thì im lặng.
"Cô đang ở đâu?" một lúc lâu yên lặng, cuối cùng An Diệc Thành mở miệng nói.
Trình Vũ Phỉ nhanh chóng nói địa chỉ mình đang đứng.
"Ừ."
Sau đó điện thoại khôi phục trạng thái yên tĩnh, chỉ là lần này cũng không tính thời gian.
Cô nhìn thời gian ghi lại, cuộc nói chuyện nữa rồi khoảng chừng nửa phút,
có ghi lại là thời gian hai người nói chuyện chưa tới 15 giây, thời gian còn lại chỉ nghe không khí chuyển động thôi.
Cô tiếp tục ngồi
trên hành lang dài bên cạnh, cho đến khi mặt trời nhanh chóng lặng
xuống, mùa này thời gian ban ngày ban đêm thay nhau rất nhanh, dần dần
thì xuất hiện hơi mỏng màu đen.
Trình Vũ Phỉ cũng không biết mình đợi bao lâu, cuối cùng An Diệc Thành cũng lái xe tới, chân của cô có
hơi tê, cẩn thận đứng lên, ép mình đi tới chỗ anh, người đàn ông kia
tuyệt đối sẽ không xuống xe đi về hướng cô, cô là tự giác. Cô mở cửa xe
ngồi vào cố gắng quan sát vẻ mặt của anh, không có bất kỳ điều gì không
ổn, lúc này mới an tâm chút.
Cô chủ động gọi điện thoại, lại không biết nên nói gì, cũng không có gì muốn nói với nhau.
Có lúc cô nghĩ, anh đối với "giá trị hứng thú" của cô duy trì được bao
lâu, cô không vui vẻ nông nổi bồng bột giống những thiếu nữ mười bảy
mười tám tuổi nữa, cũng không thể giống những người phụ nữ khác làm nũng với anh, thậm chí cô cũng không thể trang điểm để mình trở thành một
đóa hoa xinh đẹp ướt át được, anh cuối cùng nhìn thấy được điều gì ở cô, có lẽ anh yêu thích loại không khí trầm lặng ở kiểu phụ nữ này?
Cô biết mình không phải là cô gái xinh đẹp động lòng người, cũng tất nhiên hiểu rõ cho dù đã từng có người khác phái theo đuổi cô ví cô như một
cành hoa hải đường đầu cành, hải đường duyên dáng nhưng cuối cùng vẫn
không bằng hoa mẫu xinh đẹp động lòng người.
An Diệc Thành thận
trọng lái xe, dưới kính râm màu đen là ánh mắt khẽ nheo lại. Đây là lần
đầu tiên cô ấy chủ động gọi cho mình, anh cho là có chuyện lớn gì, xem
ra mình nghĩ sai rồi.
"Giản Ngưng. . . . . . hiện tại cô ấy có
tốt không?" Hỏi xong những lời này cô cảm thấy mình thật giả dối, hỏi
được mọi chuyện thì sao, cô cái gì cũng không làm được.
Đuôi lông mày An Diệc Thành khẽ nâng lên, mắt kính màu đen che giấu tâm trạng của anh.
Thì ra là vì chuyện của chị dâu, anh khẽ cười mỉa mai, An Diệc Thành, chẳng lẽ mày còn mong đợi điều gì ở cô ấy sao?
Cô ấy gọi điện, cũng chỉ vì muốn biết chuyện người khác. Cô ấy thật sự cho rằng chuyện mình làm không ai biết sao? Lúc đầu nếu không phải vì cô,
Từ Triệu Luân sẽ không giúp chị dâu chạy trốn, nếu như anh hai truy cứu
từng người, dù là ai cũng không thoát khỏi liên quan, cô còn cố tình
nhảy vào chuyện này, ngu không ai bằng.
"Cô tốt nhất nên quên
việc từng quen người phụ nữ kia đi." Giọng anh mang theo đe dọa van
