nh, chính mình bò về đi.”
Cách Lỗ Khắc tính tình rất quật cường, vừa nghe thấy lời nói châm chọc như
vậy, thật sự muốn tự mình bò về, cánh tay cố gắng bò trên bờ cát. Không
đi được bao lâu đã bắt đầu thở hồng hộc, cánh tay không thể chống đỡ
được sức nặng cơ thể bắt đầu không kiềm được mà run rẩy.
Bò tới,
phải bò tới, Cách Lỗ Khắc cắn răng kiên trì, dám dựa vào chính mình hoàn hoàn không còn chút năng lực nhân ngư nào để đi được một đoạn dài. Hải
Ân Tư thấy thế vội vàng chạy nhanh tới vài bước ôm chặt lấy Cách Lỗ
Khắc.
“Ngươi thật sự bò về sao.” Hải Ân Tư bất đắc dĩ giúp Cách Lỗ Khắc phủi cát dính trên người.
“Nhân ngư không phải được xưng là thông tuệ sao, sao lại ngốc như trâu thế
này.” Hải Ân Tư ôm lấy Cách Lỗ Khắc, hướng về phía bộ lạc mà đi. Mẹ nói
chỉ cần mang thứ gì đó trên người Cách Lỗ Khắc về là được, cậu hiện tại
mang cả người về, công lao đủ lớn đi!
Gia Á còn đang lo lắng thì
nhìn thấy bóng dáng đứa con chậm rãi xuất hiện trên bờ cát, hơn nữa
trong lòng còn bế cái gì đó, nhìn kỹ, là một nhân ngư đỏ rực như lửa!
Gia Á bắt đầu đau đầu, thực rõ ràng, nhân ngư đỏ như lửa này chính là giống hệt như tế ti Cách Lỗ Khắc Sophie đã tả! Trời ạ, hắn chỉ bảo Hải Ân Tư
giáo huấn người nọ một chút là được rồi, nó thế nào trực tiếp mang cả
con ‘cá’ đem về đây! Hơn nữa, Cách Lỗ Khắc không phải là tế ti nhân ngư
sao, cứ như vậy mang đi thực sự không có vấn đề gì sao! Không phải sẽ
dẫn tới đại chiến hải lục đi………………. Trước tiên đem Cách Lỗ Khắc dấu trong chỗ ở tạm thời của mình, Gia Á hỏi rõ đầu đuôi mọi chuyện.
“Con nói cái gì!” Gia Á nhịn không được nhảy dựng lên, Hải Ân Tư vừa nói gì đó? Nó định giữ Cách Lỗ Khắc ở bên người!
“Hắn là tế ti, con muốn mang thì mang được sao!” Nhân ngư giới rất lâu mới
có thể sinh ra một tế ti, cho dù là thần tử cũng không có biện pháp can
thiệp vào quy tộc của nhân ngư giới.
“Hơn nữa, không có nước biển hắn ta sống thế nào? Đem hắn về bộ lạc Phỉ Tư Thắc thì tìm đâu ra nước
biển cho hắn?” Lại liếc nhìn về phía nhân ngư đỏ rực kia bị Hải Ân Tư
gói như gói bánh chưng đặt trên mặt đất, không ngừng giãy dụa, tuy rằng
Gia Á quả thực cảm thấy Cách Lỗ Khắc không đáng để đồng tình, người như
thế mất đi năng lực là chuyện tốt. Nhưng nếu thực sự đưa hắn về lục địa, Gia Á thực không dám tưởng tượng việc này sẽ náo loạn tới tình trạng
gì!
“Con có thể đi tìm hải hồng châu, hoặc là về sau sinh sống ở
gần Đông Hải, nhất định sẽ có biện pháp.” Hải Ân Tư bình tĩnh trả lời,
đối với cậu mà nói không có việc gì là không làm được.
“Con cũng đừng quá hồ nháo!” Gia Á nhịn không được mắng Hải Ân Tư.
“Đưa hắn trở về đi!” Gia Á nhìn ra đứa con mình rất coi trọng nhân ngư này.
Đối với Cách Lỗ Khắc, không chỉ riêng Gia Á, đối với tất cả mọi người mà nói thật sự là không có hảo cảm.
“Không cần.” Hải Ân Tư cố chấp nói.
“Con thật sự muốn vậy?” Gia Á nhìn biểu tình Hải Ân Tư, biết đứa con mình lần này có thể là thật tình.
“Đương nhiên.” Cách Lỗ Khắc đối với cậu mà nói đã gây ấn tượng vô cùng mạnh
mẽ, đã thuộc về cậu, vô luận thế nào cũng không thể buông tay.
Gia Á nhíu mày liếc mắt nhìn Cách Lỗ Khắc một cái, người ở phía sau vô cùng hung mãnh nghiến răng luống cuống trên mặt đất. Khóe miệng Gia Á run
rẩy, có loại con dâu này thực sự làm người ta có cảm giác muốn khóc.
“Nếu con thật sự muốn mang hắn ta bên người, phải đi đảo nhân ngư thuyết
phục tộc trưởng đồng ý, ta không muốn vì chuyện này phải đi giải quyết
hậu quả cho con!” Gia Á lo lắng nhất là giới nhân ngư vì mất đi tế ti mà tức giận.
“Không thành vấn đề, bất quá chỉ là một tế ti mà thôi, nếu bọn họ không đáp ứng thì con sẽ không giúp bọn hắn tu sửa kết
giới.” Hải Ân Tư tuyệt không lo lắng tế ti còn có thể sinh ra, nhưng
thần tử chỉ có một người duy nhất, Hải Tư Tư trong lòng đã tính toán sẵn kế sách.
“Đứa con, ta xem bộ dáng của hắn có vẻ không muốn ở lại bên cạnh con đi.” Tuy là thói quen của thú nhân là coi trọng sẽ trực
tiếp trói lại mang về nhà nấu thành cơm, nhưng dù sao đây cũng là nhân
ngư, không phải khảm đặc bình thường.
Cách Lỗ Khắc ở một bên vẫn
không ngừng lăn qua lăn lại, cổ họng phát ra sóng âm khàn khàn, hung hãn trừng mắt nhìn Hải Ân Tư, thực rõ ràng, hắn ra không tình nguyện chút
nào.
“Con sẽ xử lý.” Hải ân Tư vô cùng buống bỉnh nói, cậu biết
Cách Lỗ Khắc không thích mình, nhưng không phải có câu lâu ngày sẽ sinh
tình cảm sao, về sau sẽ tốt thôi.
Gia Á biết tình tình đứa con, dù có 8 con ngựa cũng không quật nỗi.
“Quên đi, chuyện của con ta cũng lười quản, nhưng nếu con đã coi trọng người
này thì phải hảo hảo giáo dục một chút. Nơi này là trên bờ không phải
đại dương, tính tình duy ngã độc tôn của hắn không thể xem được.” Gia Á
đã bắt đầu hóa thân thành bà mẹ chồng độc ác.
“Yên tâm, người của con đương nhiên con sẽ hảo hảo ‘dạy dỗ’.” Hải ân tư đối với chuyện ‘dạy dỗ’ Cách Lỗ Khắc thực sự cảm thấy rất thú vị.
Sau khi Gia Á rời đi, Hải ân Tư cười tủm tỉm đem Cách Lỗ Khắc từ mặt đất ôm lấy, một phen ném lên giường.
“Xem ra, ta phải làm cho ngươi một cái hang lớn.”
Hải Ân Tư