XtGem Forum catalog
Điên

Điên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324940

Bình chọn: 10.00/10/494 lượt.

o ầm ĩ, từ đầu tới giờ, chỉ có mình An An là ngôi sao đang lên được khoác tay đạo diễn nổi tiếng, nên ai nấy đều thi nhau bàn tán.

Thảm đỏ diễn ra từ sáng tới chiều, 8h tối mới bắt đầu tới màn trao giải. Trời lạnh, An An đi xong thảm đỏ bèn tới thẳng phòng nghỉ, chẳng thèm tiếp chuyện đám ngôi sao đang lân la lại gần.

Dương Nhược Di cũng không nán lại lâu, cô ta bám theo An An vào phòng nghỉ, thậm chí còn dứt khoát ngồi xuống cạnh cô.

An An nhướn mày hỏi: "Tìm tôi à?"

Dương Nhược Di không đáp lại, cô ta ra chiều lơ đãng quan sát An An một lát, rồi cất giọng hỏi: "Ở đây ấm áp thế này, sao cô không cởi áo ra?"

"Tôi sợ lạnh ấy mà." An An nheo mắt cười: "Cô việc gì phải khẩn trương như thế, vẫn đang lo tôi lừa dối, giấu diếm nhà các cô điều gì à?"

Dương Nhược Di biến sắc, bực bội lườm An An, quay ngoắt sang một bên, không nói không rằng.

Phòng nghỉ ấm áp, nhưng đa số mọi người đều ở bên ngoài trả lời phỏng vấn, tranh thủ móc nối các mối quan hệ nên căn phòng này khá yên ắng. An An tựa lưng vào sô pha, buồn chán đến mức muốn ngủ gật, đương lúc mơ màng, cô chợt nghe thấy Dương Nhược Di buông giọng hỏi: "Cô không muốn biết Tập Mặc Nhiên hiện giờ ra sao ư?"

An An hơi run rẩy, nhưng cô không mở mắt ra, chỉ nhoẻn cười hỏi lại: "Anh ta thế nào thì liên quan gì đến tôi?"

Dương Nhược Di cứng người lại, nhưng không nổi giận, chỉ bình thản nói: "Sao lại không liên quan, nếu như không phải vì cô, anh ấy cũng không đến nỗi bỏ cả gia đình, nhất quyết sang Mỹ, khiến bác tôi tức tới nỗi suýt phải vào bệnh viện."

An An nhắm nghiền mắt, tựa hồ đang dưỡng thần, nhưng đôi tay ẩn trong chiếc áo khoác chợt siết chặt lại, thần sắc vẫn bình thản, giọng nói thậm chí còn hơi lộ vẻ vui mừng: "Vậy ư, bây giờ hai chúng tôi đã thành người xa lạ, anh ta đi cũng tốt, đỡ phải thấy tôi rồi lại đâm ra thù hận."

"Cô tưởng anh ấy hận cô ư?" Dương Nhược Di cười giễu cợt.

An An không đáp lại. Anh có thể không hận cô sao? Cô lừa anh lâu tới vậy, khiến anh phải cam tâm tình nguyện diễn trò với mình, sau đó còn cương quyết phá thai ngay trước mặt anh, cho dù tính tình tốt đến đâu, cho dù trước kia là lỗi của anh, thì giờ đây nhất định cũng sẽ không thể không nổi giận chứ?

Dương Nhược Di thở dài một tiếng, cất giọng bình thản xen lẫn tiếc nuối: "Hai người không hiểu rõ tính cách nhau, có lẽ đúng là không hợp ở bên nhau thật, thảo nào mà cuối cùng lại thành ra nông nỗi này."

Mãi về sau Dương Nhược Di mới biết đến chuyện An An phá thai. Tập Mặc Nhiên sa sút tinh thần, mang tiếng bác sỹ tâm lý, nhưng anh lại không thể kiềm chế nổi tâm tình. Dương Nhược Di chờ bên ngoài phòng anh cả ngày, lúc mở cửa ra, bước vào mới thấy căn phòng sặc mùi khói thuốc, đến lúc ấy, cô ta mới thật sự biết rõ mọi khúc mắc giữa anh và An An.

"Cô nhầm rồi... Anh ấy không hận cô, dù cô lừa dối anh ấy, anh ấy cũng không hề đem lòng thù hận, anh ấy chỉ thấy khổ sở mà thôi. Anh ấy bảo, nửa năm này, anh ấy không thể khiến cô tha thứ, không thể khiến cô lãng quên mọi chuyện, đáng lẽ ra anh ấy không nên cầu xin cô một lần nữa. Cô có biết vì sao anh ấy dứt khoát phải sang Mỹ không? Không phải vì anh ấy hận cô, không muốn dính dáng với cô nữa, mà bởi vì anh ấy nghĩ rằng nếu bản thân đã không thể giúp được cô, đã không thể khiến cô vui vẻ, hạnh phúc, vậy anh ấy nên từ bỏ."

An An không biết mình mở mắt ra từ khi nào, cô ngơ ngẩn nhìn vào hư không, Dương Nhược Di nhìn cô, hiếm khi tỏ ra bình tĩnh: "An An à, anh ấy chưa bao giờ oán trách cô, nếu có trách, anh ấy cũng chỉ tự trách mình. Anh ấy thật lòng yêu cô, nhưng có lẽ, tình yêu ấy đã đặt nhầm chỗ rồi. Anh ấy luôn hết lòng tin tưởng, còn cô thì chỉ toàn lừa dối."

An An ngây ra giây lát, rồi thản nhiên nói: "Vậy nên hiện giờ chúng tôi mới xa nhau, không phải sao? Tốt cho cả đôi bên thôi."

Dương Nhược Di chẳng qua nảy cơn kích động nên mới tìm An An nói dông nói dài như vậy, nếu không nói ra cô ta cứ cảm thấy không yên lòng. Nhưng nói ra rồi, nhìn biểu cảm của An An, cô ta chợt không hiểu mình làm vậy thì có tác dụng gì. Thần sắc của An An khá bình thản, cô ta cũng không muốn nhiều lời thêm, chỉ liếc nhìn thêm một cái, rồi đứng dậy bỏ ra ngoài.

An An nặng nề nhắm mắt lại, nhưng không thấy buồn ngủ nữa, lòng nặng suy nghĩ, cô chợt nhớ tới hồi mới khởi quay "Hoa rơi xuân tẫn thì."

Lúc ấy là tháng 7, trời nắng chang chang, thời gian nghỉ trưa khá dài. Rảnh rỗi, mọi người bắt đầu thấy chán, có người bèn nảy ra ý chơi trò chơi, ngay lập tức đám nhân viên hậu trường liền đồng ý, đồng thời rủ rê cả nhóm diễn viên như An An chơi cùng.

Trò chơi rất đơn giản, mỗi nhóm một nam một nữ, nam bị che mắt, cõng người nữ trên lưng, nhờ vào sự chỉ dẫn của người nữ mà vượt chướng ngại vật, ai đến trước là thắng. Nhóm nhân viên cũng bày đâu ra đấy, lôi hết bàn ghế quần áo xuống dưới đất, cơ hồ sử dụng hết tất cả đạo cụ ở trường quay.

Tập Mặc Nhiên cũng đồng ý chơi cùng, anh bị che mắt, cõng An An trên lưng, dò dẫm từng bước một. An An ghé sát vào tai anh, mỉm cười nói: "Anh tự cẩn thận đấy nhé, phía trước lắm đồ như vậy