80s toys - Atari. I still have
Dịu Dàng Im Lặng

Dịu Dàng Im Lặng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323163

Bình chọn: 8.00/10/316 lượt.

y khó hiểu.

Hôm nay anh về hơi muộn, cho nên…

Cô đối với chính mình kinh hãi cảm thấy một chút khốn quẫn.

Tống Kình há miệng muốn nói, nhưng khi đối mặt với cô, tất cả lời nói toàn bộ nghẹn lại trong cổ họng.

“Không có gì, gặp được người bạn, hàn huyên hai ba câu, đã quên thời gian.”

Vậy…

Cô chần chờ, đứt quãng biểu lộ: về sau… có thể… ưm, là… Trước gọi điện thoại về được không, em… hơi sợ hãi.

Nhìn khuôn mặt lo lắng hoảng sợ của cô, phảng phất có một bàn tay vô hình đang níu chặt lòng anh, đau đớn hiện lện, yết hầu mất âm thang, cơ hồ không phát ra được một tiếng.

“Em cứ ỷ lại vào anh như vậy à? Nếu ——” Anh không lưu loát nói, “Nếu có một ngày anh mất, em làm sao bây giờ?”

Em không sợ, bởi vì anh đã từng nói qua sẽ ở bên em cả đời, em tin tưởng anh.

Cô nhẹ nhàng mỉm cười, vẻ mặt thật hạnh phúc.

Tống Kình nhắm mắt lại, giờ phút này, vẻ mặt như vậy, lời nói như vậy, chỉ càng làm anh đau lòng!

Ngay tại lúc cô định ôm lấy anh, lòng anh hỗn loạn nghiêng người tránh đi, không dám nhìn vẻ mặt kinh ngạc của cô, vội vàng vứt bỏ một câu: “Anh đi tắm trước.”

Lại tiếp tục đối mặt với cô, anh cũng sắp muốn qua đời!

Nhanh chóng lách mình tiến vào phòng tắm, anh vô lực chống đỡ lấy tường lạnh như băng, không còn che dấu cõi lòng đau thương của mình nữa.

Anh nên làm thế nào mới tốt đây? Tâm Ngữ ỷ lại vào anh như vậy, nếu anh thật sự chết đi, cô có thể sống tiếp được không?

Anh chỉ là về muộn, cô đã hoảng sợ bất an đến vậy, anh làm sao còn dũng khí đem tình hình thực tế nói cho cô biết? !

Không, anh không nói được, anh thật sự không nói được!

Muốn anh ở những ngày cuối cùng của sinh mệnh, ngày ngày nhìn vẻ mặt thương tâm của cô vì anh, khóc đứt ruột đứt gan , anh thật sự làm không được!

Vẫn là… Để anh lẳng lặng rời đi!

Đau dài không bằng đau ngắn, một đao kia, sớm muộn cô cũng phải chịu, như vậy, chặt đứt tất cả lo lắng, đối với cô, còn có anh, có lẽ đều là an bài tốt nhất.

Nhắm mắt lại, đè nén đau đớn trong lòng, anh đã có quyết định.

☆ ☆ ☆

Chậm một chút ——

Kình! Anh đã ăn tối chưa? Em đem thức ăn hâm lại, chúng ta ——

Không đợi cô ra dấu xong, Tống Kình quay đầu lại: “Tôi không đói bụng, dù sao cũng không có ngon.”

Doãn Tâm Ngữ sửng sốt.

Cho tới bây giờ anh chưa từng nói qua bất luận câu gì ghét bỏ cô, đây là lần đầu tiên.

Có lẽ, là cô đa tâm a, có lẽ anh không có ý tứ kia. Doãn Tâm Ngữ thuyết phục chính mình.

Thế nhưng, em còn chưa ăn.

Cái này mang theo ý tứ làm nũng, nếu là trước kia anh nhất định sẽ đau lòng mà trách cứ cô không biết chiếu cố chính mình, sau đó đêm một chén cơm thật đầy nhét vào trong tay cô, tự mình nhìn cô ăn xong.

Mà bây giờ ——

Tống Kình không kiên nhẫn nhíu mày: “Còn chưa ăn à, đừng có chuyện gì cũng đến phiền tôi, em đã mấy tuổi rồi, còn không biết chiếu cố chính mình, chẳng lẽ tôi phải 24 tiếng đồng hồ đi theo bên cạnh em sao?”

Doãn Tâm Ngữ giật mình, thật lâu phản ứng không kịp.

Cho tới bây giờ anh chưa từng chê cô phiền, đây cũng là lần đầu tiên.

Cái này còn có thể là cô đa tâm sao?

Kình, tâm trạng anh không tốt phải không?

Hôm nay anh… Là lạ.

Tống Kình mím môi, xa cách.

Em có việc muốn nói với anh, có thể không?

Hôm nay, cô đã đi bệnh viện kiểm tra rồi, chứng minh đúng thật là mình đã mang thai hơn hai tháng, anh nghe xong, có lẽ sẽ thật cao hứng a?

Hi vọng tin tức này có thể làm tâm trạng anh tốt hơn.

“Tôi mệt, hôm khác nói đi.” Không cho cô cơ hội, anh kéo chăn lên.

Nhưng chuyện này rất quan trọng, em muốn…

“Bất cứ chuyện gì cũng như vậy, hiện tại cái gì tôi cũng không muốn biết, em nghe hiểu chưa?” Anh dương cao âm lượng trách mắng, đắp kín chăn không hề để ý tới cô.

Nhưng mặc kệ động tác của anh nhanh bao nhiêu, vẫn thoáng nhìn thấy được vẻ mặt bi thương không dám tin của không, cùng nước mắt lưng tròng…

Ngừng lại đi! Tâm Ngữ, đừng có ép anh nói thêm lời nào làm tổn thương em nữa, anh thật sự không muốn như vậy…

Nước mắt của cô, ngưng tại đáy mắt, mà nước mắt của anh, lại lưu dưới đáy lòng. Hóa ra, trong lòng muốn nói nhưng không cách nào nói ra được, là chuyện đau đến như vậy!

Đêm dài đằng đẵng, đây là đêm đầu tiên bọn họ kết hôn đến nay, nằm trên cùng một cái giường, mà cô lại không ở trong lòng anh ngủ, không cách nào gắn bó thân thể cô đơn cùng linh hồn tịch mịch, lạnh, thật lạnh…

Từ ngày đó trở về sau, Tống Kình như thay đổi thành người khác, không hề dịu dàng săn sóc, đối với cô luôn lãnh lãnh đạm đạm, cả nói chuyện với cô cũng biểu lộ không kiên nhẫn, đối mặt với thái độ anh như vậy, cô thật sự không có biện pháp đem chuyện mang thai nói ra.

Chờ một thời gian nữa đi!

Lần này tâm trạng anh không tốt, có lẽ qua một thời gian sẽ không có việc gì, sau đó, anh sẽ trở lại là người chồng mà cô quen thuộc, dịu dàng giàu tình cảm.

Cho nên, mặc kệ thái độ anh bất hòa lạnh lung ra sao, dù có cố ý hay vô ý dùng lời nói tổn thương cô, cô vẫn luôn dùng ôn nhu không thay đổi bao dung anh.

Nhưng ngày qua ngày, tình huống chẳng những không chuyển biến tốt đẹp, ngược lại càng thêm tệ hại, cô không oán không hối, anh tựa hồ một chút cũng cảm giác kh