nàng thật không thể từ chối.
Chọn vị trí gần cửa sổ ở lầu hai, Ngô Viễn Khang bắt đầu gọi món, cử chỉ ưu nhã lập tức đưa tới sự
chú ý của vài cô gái xinh đẹp ngồi một mình bên cạnh, trong đó có một cô gái trẻ tuổi còn bất chợt nở nụ cười chào hắn, Ngô Viễn Khang cũng đáp lại bằng nụ cười giang mãnh, lập tức gây cho cô gái kia một tràng cười
sảng khoái.
Sau một lúc nói chuyện, Hạ Cảnh Điềm mới biết được
Ngô Viễn Khang là thạc sĩ của Đại Học Thanh Hoa, đã ba năm làm quản lý ở Kỷ thị, thật là một thanh niên có tiền đồ rất lớn, khó trách sao hắn có được may mắn ưu thế hơn người cùng trang lứa.
Bữa cơm tối vô
cùng vui vẻ, Ngô Viễn Khang là một người sẽ không bao giờ làm người đối
diện cảm thấy tẻ nhạt, hắn luôn luôn có chuyện làm Hạ Cảnh Điềm bật cười vui vẻ, bởi vì uống một chút rượu Hạ Cảnh Điềm cũng cởi mở hơn trong
lời nói, nói chuyện trời đất chuyện xưa nay, không chỗ nào không nói
đến.
Dùng cơm xong đã hơn tám giờ tối, Hạ Cảnh Điềm vốn tính về
nhà lại bị Ngô Viễn Khang đưa đến một quán cà phê, nàng có chút dở khóc
dở cười, nhưng nhìn hắn như vậy rất vô tư, nàng cũng không nên phá hỏng
đành phải liều mình đi cùng soái ca .
Trong quán cà phê lẳng lặng yên tĩnh cùng một ca khúc du dương êm ái làm thư giãn nhân tâm, Hạ Cảnh Điềm sau khi ngồi xuống mới giựt mình phát hiện, người tới nơi này phần lớn là các cặp tình nhân, bởi vì loại không khí này chỉ thích hợp tâm
sự ước hẹn, trong không khí lan tỏa mùi cà phê thơm ngát tinh khiết làm
say lòng người.
Ngô Viễn Khang cũng trầm mặc, chỉ dùng cặp mắt
rạng rỡ chói lọi ấy, vô cùng hứng thú mà dừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn
xinh đẹp của Hạ Cảnh Điềm, ngẫu nhiên một ánh mắt đưa tình, mỉm cười
thâm tình làm cho Hạ Cảnh Điềm không khỏi cảm thấy thẹn thùng bối rối,
mái tóc dài buông trên trang phục công sở nghiêm trang càng thêm ý nhị,
Ngô Viễn Khang không khỏi bị mê hoặc.
Hạ Cảnh Điềm yên lặng khuấy đường trong ly cà phê, vì không khí nơi đây làm cho nàng rất ngại
ngùng, sự chú mục của Ngô Viễn Khang càng làm cho nàng thẹn thùng muốn
tránh, đột nhiên, bàn tay đặt lên bàn bị một đôi tay ấm áp bao lấy, Hạ
Cảnh Điềm lòng ầm ầm nhảy dựng, ngẩng đầu liền đối diện ánh mắt sâu thẳm của Ngô Viễn Khang, trong đó như đang truyền tín hiệu làm cho Hạ Cảnh
Điềm mở to mắt.
“Em đồng ý làm bạn gái của anh chứ?” Lời nói gọn gàng dứt khoát từ tiếng nói trầm thấp từ tính vang lên.
Hạ Cảnh Điềm tròn mắt, bị giọng điệu trực tiếp của hắn làm cho hoảng sợ,
vấn đề này nàng không hề đoán được, nhưng đồng thời cũng làm cho nàng
không hiểu mà kích động, đã hai mươi bốn tuổi ba mẹ có thúc giục nàng
chuyện bạn trai, hôm nay, trước mắt nàng là một người đàn ông tài giỏi
phong độ đẹp trai ngời ngời, là mộng tưởng của nhiều cô gái.
Nhìn Hạ Cảnh Điềm không có đáp lời, Ngô Viễn Khang lên tiếng nói!”Từ lần đầu tiên thấy em anh liền chú ý, em rất yên lặng, cũng rất cô độc, anh
thích người như vậy đồng thời cũng muốn trợ giúp em ra khỏi cảnh này,
trong phòng làm việc anh cũng nghe được một ít lời đồn nhảm nhí về em,
bất quá, anh không tin em là người như vậy, bởi vì có đôi khi, một ánh
mắt thì không cách nào lừa gạt người, em tinh khiết như nước, những
người kia vu oan cho em đơn giản là đố kị em.”
Ngô Viễn Khang một phen nói hết quả thực nói đến tâm khảm Hạ Cảnh Điềm, ngay lúc này, nàng hy vọng nhất chính là có người nói với nàng như vậy, có người nguyện ý
tin tưởng nàng, mà người đàn ông này, không thể nghi ngờ là đã nói lên
lời nàng muốn nghe nhất…, nàng mím môi cười, cảm kích lên tiếng, “Cám ơn anh tin tưởng tôi.”
“Em có thể tạm thời không trả lời ta, trước
khi trở thành người yêu, chúng ta có thể làm bạn, nhưng em phải nhớ kỹ,
anh bắt đầu theo đuổi em, em phải chuẩn bị cho tốt a!” Bởi vì uống một ly cà phê Hạ Cảnh Điềm cả đêm mất ngủ, nàng đột nhiên cảm thấy cuộc sống của
nàng như một vở kịch, tình một đêm xong thì đối phương nói vĩnh viễn sẽ
không gặp mặt, còn người kia, một người tốt về cả ngoại hình và năng lực lại đang muốn theo đuổi nàng, tất cả giống như một câu chuyện trong
tiểu thuyết, nhưng cứ như vậy chân thật xuất hiện ở trước mặt nàng.
Ngô Viễn Khang thật là nhân tài hiếm có, cũng hoàn toàn phù hợp tiêu chuẩn
chọn chồng của Hạ Cảnh Điềm, tuổi trẻ, bề ngoài tuấn tú, bản tính ôn
hòa, chỉ là sự việc quá nhanh nên làm cho nàng chưa nắm chắc, lỡ như…bởi vì nhân tâm phức tạp khó dò, nàng không muốn nghĩ Ngô Viễn Khang là
người xấu, nói gì thì nói, hắn đối với nàng rất tốt, từ khi hắn nói câu
ấy, hắn tin tưởng nàng, trong lòng nàng đã tồn tại hảo cảm đối với hắn
rồi.
Hôm nay đi làm Hạ Cảnh Điềm không hề cảm thấy mình bị soi
mói nữa, đây đều là tác dụng của phương pháp giết gà dọa khỉ của Kỷ Vĩ
Thần đây mà, người khác tuy mặt ngoài đối với nàng tốt, nhưng trong lòng sớm đã âm thầm không chịu nổi khi nhìn nàng, hôm nay, Ngô Viễn Khang
lại nguyện ý tin tưởng nàng, đối với nàng mà nói, đây là một sự cổ vũ
cũng là một chứng minh tốt nhất cho nàng về bản thân mình.
Nhưng
hôm nay, hết lần này tới lần khác ông trời lại trêu đùa nàng, vốn không