n trên ghế sa lon
bóng dáng kia vẫn trầm mặc, “Tôi phải đi.” Nói xong, Hạ Cảnh Điềm không
đợi hắn lên tiếng, tay đã lấy túi xách liền đi, nàng còn muốn nhìn xem
Ngô Viễn Khang đã về nhà chưa!
Đỗ Thiên Trạch đứng dậy đi theo, giọng lười biếng nói!”Tôi tiễn cô.”
Hạ Cảnh Điềm mím môi cười, khoát khoát tay cự tuyệt nói!”Không cần, đã trễ như vậy, anh thân thể lại không tốt, sớm một chút nghỉ ngơi đi!”
“Vậy cô tự mình cẩn thận một chút.” Đỗ Thiên Trạch tay cắm túi quần, một lần nữa trở về sô pha, nhưng thực sự không vui vẻ.
Hạ Cảnh Điềm nhịn không được cười ra tiếng, thật là một người kỳ quặc, rồi liền ra cửa, cũng may cái thành phố này sống về đêm, lúc này trên đường còn nhiều xe qua lại, Hạ Cảnh Điềm ngăn lại một chiếc tắc xi, nói địa
chỉ nhà Ngô Viễn Khang rồi mới an tâm nghỉ ngơi.
Nhìn trên đường
phố ánh đèn màu đỏ rực cực mộng ảo, bên đường nhiều đôi tình nhân đi
dạo, tiếng cười huyên náo, Hạ Cảnh Điềm không khỏi cười một tiếng, điều
này làm cho nàng hồi tưởng lại khi còn học đại học, cuộc sống cũng là
như vậy vô ưu vô lự.
Nửa giờ sau, Hạ Cảnh Điềm đã đứng ở dưới lầu nhà Ngô Viễn Khang, nàng thở ra một hơi, tâm tình thư giãn rồi tiến
bước vào thang máy, tay ấn tầng thứ chin của tòa nhà, đứng ở trong thang máy, Hạ Cảnh Điềm trong lòng thật ra rất phức tạp, nếu như đêm nay Ngô
Viễn Khang có cái gì yêu cầu…, nàng có thể sẽ không cự tuyệt, bởi vì,
nàng đã quyết định vì tình yêu trả giá, cùng người yêu triền miên cũng
là một chuyện vui sướng!
Hạ Cảnh Điềm còn đang suy nghĩ thì thang máy đã đến lầu chín, ra cửa thang máy đi đến cửa nhà Ngô Viễn Khang,
đột nhiên nghĩ đến đã trễ thế như vậy hắn khả năng đã đi ngủ, nếu như
nhấn chuông cửa nhất định sẽ đánh thức hắn, Hạ Cảnh Điềm từ trong túi
lấy ra chìa khóa hắn đưa nàng trước đó, nhẹ nhàng mở cửa.
Nhưng,
đang chờ Hạ Cảnh Điềm lại là một màn vô cùng tàn khốc, dưới ánh đèn lờ
mờ, nàng rõ ràng có thể thấy được trên ghế sôpha hai thân người dây dưa
không ngừng, hơi thở dốc ám muội, bóng dáng trần trụi, Hạ Cảnh Điềm mở
lớn hai mắt, kinh hãi đứng tại chỗ, nhìn qua hai người trước mắt nàng
chỉ cảm thấy đầu óc ầm ầm nổ mạnh, trống rỗng, hình ảnh bạn trai của
nàng cùng bạn tốt nhất phản bội nàng xuất hiện ở trước mắt.
Hai
người đang chìm đắm men tình dường như cũng cảm thấy có người đi vào,
người đầu tiên nhìn thấy Hạ Cảnh Điềm là Lý Lan đang nằm ở dưới thân, cô hoảng sợ biểu lộ bối rối đẩy ra Ngô Viễn Khang đang ở trên người
mình, mà Ngô Viễn Khang cũng đã từ trong mộng tỉnh lại, hai mắt mê man
nhìn đến Hạ Cảnh Điềm sắc mặt trắng bệch, lập tức có vẻ chật vật, tay
lập tức nhặt lấy quần dài mặc vội, mà Lý Lan thì dùng khăn tắm bao lấy
thân mình.
“Các người. . .” Hạ Cảnh Điềm bây giờ mới tìm được
thanh âm của mình, nhưng lại run rẩy không thôi, hai mắt mở lớn lên
không dám tin.
Lý Lan mắt lộ ra vẻ kinh hoảng, cắn môi dưới dồn dập nói một câu, “Cảnh Điềm. . .”
Mà Ngô Viễn Khang thì là trầm mặc ngồi ở một bên, khuôn mặt vô hạn ảo não cùng hối hận, lần đầu tiên, hắn phát hiện mình lại không có dũng khí
nhìn thẳng vào một người.
Một giây sau, Hạ Cảnh Điềm chỉ cảm thấy ngực nhanh hít thở không thông, nàng xoay người chạy trốn xông vào
trong thang máy, một đường chạy như điên dưới xuống lầu, Hạ Cảnh Điềm
chỉ cảm giác trong đầu tràn ngập hình ảnh chướng mắt kia, hoang mang lo
sợ, một cổ lửa giận đốt lấy ngực nàng, phẫn nộ, thương tâm, lòng như dao cắt, dường như cả thế giới đều u ám không có phương hướng, mất hết can
đảm nàng xông vào trong đêm tối. . .
Mà trong phòng, hai người
cũng giật mình tỉnh ngộ, tất cả tình cảm mãnh liệt giờ đã yên lặng, chỉ
còn lại hai người tràn đầy tâm sự, Lý Lan nhìn Ngô Viễn Khang vẻ mặt
chán chường, tay mảnh khảnh an ủi vuốt ve vai trần của hắn, nhỏ giọng
nói!”Viễn Khang, đều tại em.”
Ngô Viễn Khang hai tay che mặt, nặng nề thở dài một hơi, khàn khàn nói!”Cô đi đi!”
“Em. . .” Lý Lan kinh ngạc nhìn hắn, không thể tưởng được sau đó hắn lại
đuổi cô đi, cô giật mình dịu dàng lên tiếng!”Em muốn ở lại cùng anh.”
“Em nên về đi!” Ngô Viễn Khang nhàn nhạt lên tiếng, đứng dậy hướng vào phòng tắm, bỏ lại Lý Lan cô đơn với vẻ mặt ngây ngốc.
Nước mắt vô thanh vô tức rơi xuống, Hạ Cảnh Điềm ôm lấy thân mình cô độc đi
trên lề đường, ngực truyền đến thanh âm tan nát cõi lòng, nàng đến bây
giờ vẫn không cách nào tiếp nhận sự thật vừa rồi, nàng tình nguyện đó
chỉ là ác mộng, nhưng, nó rất chân thật, chân thật đến làm cho nàng
chống chế không được, cũng không tự lừa được.
Trên đường rất
nhiều người, mọi người trên mặt đều lộ ra nụ cười vui vẻ, chỉ có Hạ Cảnh Điềm như là một cái bóng vật vờ mất đi phương hướng, như đứa trẻ con
lạc đường.
Gió lạnh lùng từ bốn phía thổi tới, con đường trước
mắt bị nước mắt nhuộm thành một mảnh mơ hồ, mê mê mang mang, cùng trái
tim nhỏ như đang rỉ máu.
“Không thể nào, không thể nào. . . Không . . .” Như là an ủi mình, nàng thì thào lên tiếng, lần đầu tiên biết
yêu thương, nàng rất chăm chút cho tình yêu đầu đời, nhưng hắn ? Vì cái
gì phản bội nàng? Vì cái gì?
Đêm đã khuya
