trách mắng, đương nhiên ta sẽ ra mặt chịu trách nhiệm. Nếu để cho thích khách chạy thoát, Phụ hoàng truy cứu, đó mới là không ai gánh vác nổi.” Giọng nói Thái tử điện hạ cương quyết, không cho phép ngăn cản: “Hầu Sính, ngươi đem những người trong khuôn viên này giữ lại, tuyệt đối không thể để thích khách trốn thoát, Phong Địch, cũng nên theo ta đi vào, cần phải đảm bảo Tam đệ của ta không xảy ra chuyện gì.”“Thái tử điện hạ…” Tần An vẫn còn ra sức cản trở, nhưng đã vô lực, tiếng bước chân hỗn loạn đang dần dần đi về phía phòng ngủ.Sắc mặt Nam Thừa Diệu không hề thay đổi, chỉ nhìn ta mỉm cười: “Ta vốn không muốn để nàng liên luỵ vào, nhưng hiện tại, nàng cho dù có muốn chạy cũng không còn kịp nữa. Vương Phi, ban đêm gió lạnh, chi bằng trước tiên nên lên giường nghỉ một chút, nàng thấy thế nào?”Tầm Vân Trục Vũ liếc mắt nhìn nhau, không đợi Nam Thừa Diệu ra lệnh, đã nhanh tắt đèn cầy, rời khỏi phòng, đóng cửa lại.Ta nhẹ cười: “Điện hạ không phải đã nói, nếu đã gả vào Tam vương phủ, sao có thể bàn quang đứng ngoài cuộc, bất kể là hoạ hay phúc, Thanh nhi tất nhiên là cùng Điện hạ gánh vác.”Hắn không nói gì, chỉ nhìn ta.Mà thanh âm của Trục Vũ ở bên ngoài cửa đã vang lên: “Tần tổng quan, có chuyện gì vậy, Điện hạ vừa mới đi nghỉ không lâu, ngươi đem nhiều người như vậy tiến vào, nếu làm Điện hạ tức giận, ta không gánh nổi tội trạng này.”Tần An tất nhiên là ra sức cùng nàng phối hợp để tranh thủ thời gian cho chúng ta, trong lòng quyết định, đem một chén Vực Phách Tửu một hơi cạn sạch, sau đó đem phần rượu còn lại trút hết lên quần áo của mình, nhắm mắt lại, đem chiếc thắc lưng mềm mại trên eo tháo xuống, bộ y phục trắng tinh ở trên người yêu kiều rơi xuống.Hai gò má ta nóng bừng, nhưng không có thời gian để xấu hổ, nhanh chóng nằm xuống chỗ trống bên người của hắn, kéo chiếc chăn bông mỏng phủ lên người, đến một cử động nhỏ cũng không dám. Trong lòng không ngừng trấn an chính mình, hắn là phu quân của ta, không có gì phải thẹn thùng.Bên tai, hình như nghe thấy tiếng cười trầm thấp của hắn, sau đó một đôi tay thon dài, cách một chiếc áo ngủ bằng gấm, nhẹ nhàng ôm ta.Chỉ sau vài giây ta vừa nằm xuống, liền nghe thấy tiếng cửa phòng nhẹ nhàng vang lên, Nam Thừa Miện đã đẩy cửa bước vào trong phòng. “Ai?”Nam Thừa Diệt đột nhiên bật dậy nửa người, mặt nhìn ra ngoài, giọng nói vang lên trong căn phòng vắng vẻ, mang theo sự lạnh lùng tức giận không hề che giấu cùng với sự đề phòng, giống như là vừa từ trong giấc ngủ bừng tỉnh.Mùi rượu mát lạnh trong căn phòng, âm thầm chuyển động, hoặc là, sự rét lạnh này, cũng không hẳn chỉ là vì hương rượu.Tầm Vân vội vàng quỳ xuống, giọng nói run rẩy: “Điện hạ, là Thái tử điện hạ đến đây, nô tì không thể ngăn cản, xin Điện hạ thứ tội.”Ngừng lại một lát, dáng vẻ Nam Thừa Diệu uể oải tựa lên đầu giường, một tay tuỳ ý vờn nhẹ lên mái tóc dài như nước của ta, khẽ cười nói: “Đúng là không trách được ta khi nói Đại ca không hiểu phong tình, đã hơn nửa đêm, người rời bỏ Đông Cung cùng mỹ nhân như hoa, tìm đến quý phủ của ta làm gì?”Hắn không gọi Nam Thừa Miện là Thái tử, mà dùng cách xưng hô trong nhà, vì thế cũng tự nhiên tựa người trên giường, không đứng dậy thi lễ vua tôi.Nam Thừa Miện trái lại cũng không để tâm, ôn hoà mở miệng, lời nói không chút hoang mang: “Tam đệ, tối nay có thích khách lợi dụng ban đêm xông vào Đông Cung, ta dẫn người đuổi theo, tận mắt thấy hắn đi vào Tam vương phủ, nên mới đến xem qua, đã quấy rầy ngươi cùng giai nhân nghỉ ngơi, đúng là ta không phải.”Bởi vì ta nằm nghiêng lại hướng về phía trong, hơn nữa trên giường còn có mảnh lụa trắng rũ xuống, Nam Thừa Miện không nhìn thấy dáng vẻ của ta, có lẽ hắn nghĩ ta chỉ là một đoá hoa tầm thường nào đấy trong vườn hoa đầy màu sắc của Tam đệ hắn, nên mặc dù hành động không hợp lẽ, nhưng ý tứ lại không hề trốn tránh.“Sao?” Nam Thừa Diệu nhíu mày cười: “Đại ca là đang nghi ngờ vương phủ của ta chứa chấp thích khách sao?”Nam Thừa Miện cũng không tức giận, ôn hoà cười nói: “Xem ngươi đang nói cái gì kìa, làm Đại ca như ta chẳng qua là nghĩ đến an nguy của ngươi, không an tâm, nên mới đặc biệt đến đây.”Nam Thừa Diệu miễn cường cười: “Nếu vậy thì thật đa tạ Đại ca, nhưng mà ở chỗ ta cũng không có biến động gì, mỹ nhân ở trong ngực, hỏi còn có điều gì dễ chịu hơn.”Nói xong câu này, hắn không nói thêm gì nữa, cũng không có ý đứng dậy, mặc dù không trực tiếp mở lời, cũng đã ám chỉ ý định đuổi khách.Nam Thừa Miện hiển nhiên sẽ không rời đi, vẫn đứng bất động tại chỗ, là vì không cam lòng, cứ không đánh mà lui như vậy.Ngừng lại hồi lâu, hắn lại một lần nữa mở miệng: “Tam đệ nếu không có việc gì, ta cũng yên lòng, chỉ là chuyện này dù sao cũng là chuyện trọng đại, e rằng Tam đệ phải cùng ta triệu tập quần thần bàn bạc một phen.”“Hiện tại?” Nam Thừa Diệu khẽ cười: “Đại ca không phải đang nói đùa với ta đấy chứ, cho dù nhuyễn ngọc ôn hương ở trong lòng không quan tâm, nhưng ta lại không nỡ.”Nam Thừa Miện cũng cười nhạt nói: “Ảnh hưởng đến nhã hứng của Tam đệ, là ta không phải. Nhưng mà chúng ta thân là hoàng tử, tất nhiên phải lấy
