u Sơ Ảnh khi cùng
ta rớt vực, thế nhưng bây giờ lại không biết tình hình của Đạt Ngọc, cho dù là ở trong hang động, hay là lúc này, ta cũng không hề thấy đến nửa
cái bóng của nàng.
Nàng bắt cóc Sơ Ảnh, lại kéo ta rớt vực, tuy rằng ta không thích nàng, nhưng đến bây giờ, cũng không đến mức oán hận.
Bởi vì chuyện của Đổng Minh, nên trong lòng ta vốn dĩ cũng có vài phần áy
náy với nàng, hiện tại bản thân lại không bị tổn thương đến một sợi tóc, hơn nữa còn có thể gặp lại hắn, cho nên, từ trong tiềm thức ta hy vọng
nàng cũng có thể bình yên vô sự.
Ta âm thầm hít sâu một hơi, bước đến bên cạnh hắn, nhẹ nhàng ngồi xuống, cùng hắn nhìn vào mặt hồ u bích,
sau đó mới lên tiếng hỏi khẽ: “Cùng ta rớt vực còn có một nữ tử, hiện
tại nàng đang ở đâu?”
Hắn không có bất kì một động tác nào, giọng nói cũng không hề mang theo chút tình cảm, chỉ lạnh lùng lên tiếng nói: “Đã chết, hiện giờ đang chìm dưới đáy hồ.”
Tuy rằng không phải chưa từng nghĩ đến khả năng này, nhưng hôm nay nghe thấy chính xác vẫn khó tránh
khỏi có chút khó chịu. Mà ta cũng không thể trách hắn, chỉ có thể hạ
thấp ánh mắt, giấu đi nỗi niềm tưởng niệm ở trong đáy mắt.
Hắn không
hề quay đầu lại như trước, vừa gảy Tần tranh ở trong tay, vừa khẽ lên
tiếng, nói: “Với địa vị hiện tại của ngươi, nếu vẫn mềm lòng như vậy thì con đường sau này sẽ rất gian nan. Ta dạy Đường Hoa Châm cho ngươi là
để ngươi tự bảo vệ mình, chứ không phải dùng để chơi.”
Ánh mắt ta hạ
thấp, không nói lời nào, tiếng đàn của hắn cũng không ngừng, tiếp tục
lên tiếng nói: “Không nói gì, xem ra ta đã đoán đúng. Nếu ngươi có thể
đem Đường Hoa Châm điểm chính xác vào huyệt Dương Trì(1) làm cánh tay
của nàng bị tê dại vô lực, vậy tại sao không đổi tay điểm về hướng cổ
họng của nàng, như vậy đơn giản hơn nhiều. Nếu như không có một hồ Bích
Thuỷ này, chỉ một phút mềm lòng của ngươi đã tự hại chết chính mình.”
Ta nghe vậy, quay đầu nhìn hắn: “Vừa rồi ngươi nói thân thể của nàng đã
chôn dưới đáy hồ, sao lại biết vị trí Đường Hoa Châm trên tay của nàng?”
Ngón tay của hắn ngừng gảy, lần đầu tiên đưa mắt nhìn ta: “Ngươi cho rằng,
ta nhìn thấy Đường Hoa Châm trên tay nàng thì phải cứu nàng lên sao?”
Ta khẽ giật mình, không biết nên nói cái gì, còn hắn thì lại quay đầu đi,
không nói thêm gì, cứ thế mà gảy Tần tranh, đôi mắt trong suốt âm trầm,
vẫn mãi quạng vắng không đổi, ấm lạnh mà tĩnh mịch, tĩnh mịch mà thanh
khiết.
Không khí có chút chua chát, ta cũng không muốn sự cứng ngắt
này cứ ngăn cách giữa ta và hắn, vì thế miễn cưỡng lên tiếng thay đổi đề tài, nhưng mà câu nói kia, ta vẫn luôn để trong lòng nhưng cũng muốn
hỏi ra—–
“Tô Tu Miễn, tại sao ngươi lại ở đây?”
Trong lúc môi và
răng ma sát vào nhau, một âm thanh mềm mại vang lên, đã cách biệt lâu
như vậy, cuối cùng ta lại gọi lên ba chữ, Tô Tu Miễn.
Ngón tay đang gảy đàn tranh của hắn có chút dừng lại.
Tên của hắn không thường được gọi, trong Tà Y cốc, hắn là “Công tử” được
mọi người kính ngưỡng như thần, trong giang hồ, hắn là “Tô tiên sinh”
trong truyền thuyết được người đời truyền tụng, nhưng ta chỉ nhớ rõ, khi ý thức của ta vừa mới trở lại, đã phát hiện đôi mắt của mình không thể
nhìn thấy gì, trong lúc bàng hoàng bất lực, giọng nói kia liền vang lên ở bên tai —
Hắn nói, đừng sợ, ngươi sẽ không bị mù.
Giọng nói của
hắn nhẹ nhàng mà ấm lạnh, giống như loại hàn ngọc thượng hạng, đáy lòng
ta lại yên bình đến kì lạ, hỏi, ngươi là ai.
Hắn yên lặng trong chốc lát, sau đó lên tiếng, chỉ có ba chữ —Tô Tu Miễn.
Vĩnh viễn khó quên, vì thế vẫn mãi không quên.
Cho nên sau này, cho dù cảm kích, cũng không muốn thay đổi cách xưng hô lúc ban đầu, thậm chí cả âm “Tô” ở phía trước cũng không muốn xoá, luôn
dùng hơi thở mềm mại khi răng môi vuốt nhẹ vào nhau, lên tiếng gọi hắn,
Tô Tu Miễn, Tô Tu Miễn . . .
Khoé môi của ta chậm rãi vẽ ra nụ cười
tự giễu, tâm tư thiếu nữ dịu dàng hoạt bát đó như đã cách ta cả một cuộc đời xa xăm, nhưng vẫn còn nhớ rõ, ý nghĩ trong ánh mắt ngày ấy vẫn là
triền miên.
Lúc này, ta lại một lần nữa mở miệng gọi lên cái tên này, vẫn mềm mại như trước nhưng là trong lúc vô tình, nhẹ đượm một chút đau buồn.
Còn chưa kịp tiếp tục nói điều gì, giọng nói châm biếm chán
ghét của Li Mạch lạnh lùng truyền đến: “Tại sao lại ở chỗ này ư? Thật
muốn hỏi Thanh tiểu thư một câu, tại sao ngươi không ở lại Vương phủ ở
Thượng Kinh, yên ổn làm Tam vương phi, còn muốn chạy đến Nghiệp Thành
làm tù binh để rồi kinh động đến thiên hạ, thời điểm đứng trên cổng
Nghiệp Thành kia, Vương Phi đúng là rất nổi bật . . .”
Lời nói của
nàng còn chưa dứt, đôi mắt lạnh nhạt của Tô Tu Miễn hơi nhìn sang, thật
ra ánh mắt đó cũng không gọi là lạnh, nhưng Li Mạch liền câm miệng, đôi
mắt hạ thấp không dám nói thêm một chữ.
Ta còn chưa kịp hồi phục tinh thần sau khi nghe thấy lời nói của nàng, lại chợt nghe một tiếng gió
lớn phát ra từ trong khu rừng khô cằn, đó là âm thanh thạch trận bị
khuấy động.
Sau đó, một giọng nói trầm thấp nguội lạnh mà hờ hững,
ung dung theo gió truyền đến: “Không biết ngoài rừng là