o thì năm năm
cũng rất dài.
“Nam Cương xa xôi, khí hậu khắc nghiệt, loạn lạc không ngừng, đây cũng không phải là nơi tốt đẹp gì, ngươi đã nghĩ kỹ?”
Cách một lúc lâu, hoàng thượng mới lên tiếng, có lẽ ông ta cũng không ngờ
Liễm sẽ nói như vậy, giọng điệu thản nhiên không nhìn ra chút vui mừng,
trong ánh mắt lại có hơn phân nửa là biểu cảm khó hiểu.
Liễm quỳ
xuống đất hành lễ, nghiêm mặt nói: “Thân là nam nhi của Nam Triều, hiển
nhiên phải lấy thân đền ơn nước, sao chỉ vì khổ cực mà e ngại? Ý thần đã quyết, xin Hoàng thượng ân chuẩn!”
Hoàng thượng thản nhiên nhìn hắn
một lúc lâu, sau đó dời tầm mắt về phía phụ thân, lên tiếng nói: “Chuyện này, ý của Mộ Dung thừa tướng thế nào?”
Phụ thân cúi mình đáp: “Chi bằng để hoàng thượng quyết định.”
Giọng nói của ông bình tĩnh trầm ổn, khuôn mặt cúi thấp.
Mặc dù ta không nhìn thấy thần sắc của ông, nhưng cũng biết rõ, nhất định
sẽ không phải là nét mặt bình tĩnh mà ông đang biểu hiện ở ngoài, dù
rằng phụ thân có hãnh diện có bất đắc dĩ, nhưng cũng không thể đành lòng nhìn ái tử sắp đi xa.
Chúng ta đều hiểu rõ, việc đi Nam Cương lần này của Liễm đã là chuyện không thể tránh được.
“Một khi đã như vậy, trẫm liền ân chuẩn.” Quả nhiêu, không mất bao lâu,
giọng nói của hoàng thượng lại vang lên trên Thanh Hoà điện: “Mộ Dung
Liễm nghe chỉ.”
“Có thần!”
“Thượng tướng quân Mộ Dung Liễm, trung
quân ái quốc, oai hùng thiện chiến, khâm phong ‘Định Nam hầu’, phái đi
Nam Cương, trấn giữ biên cương, ổn định nước nhà, chọn ngày lên đường.
Khâm thử.”
“Thần lĩnh chỉ tạ ơn! Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”
Tiếng tạ ơn quả quyết trong trẻo, hết thảy đã ngã ngũ, đệ đệ của ta, sắp phải đến vùng Nam Cương hẻo lánh mà gian truân, trải qua thời gian năm năm
quý giá trong cuộc đời của hắn.
Ta nhìn thấy tầm mắt sâu kín của Ý
Dương công chúa Nam Thừa Hi ném về phía Liễm, ánh mắt của nàng cũng
không có biến đổi gì lớn, bên môi còn treo lên một ý cười thản nhiên như có như không, lại có hơi trào phúng.
Chỉ là, trong ánh mắt của nàng, vẫn có một vẻ âm tình bất định, hình như có u oán, lại giống như không
cam lòng, cuối cùng chậm rãi nhắm mắt, khi mở mắt ra thì toàn bộ cảm xúc đã được thu về không chút kẽ hở, nụ cười trên mặt, càng lúc càng hoàn
hảo.
Hoàng thượng thản nhiên vẩy tay: “Mộ Dung thừa tướng cùng Thượng tướng quân đều đứng dậy nhập tiệc đi.”
Phụ thân và Liễm lại dập đầu tạ ơn, sau đó mới đứng lên trở về chỗ ngồi.
Bọn họ vừa ngồi xuống, liền có thái giám cung nữ bê thức ăn nối đuôi nhau bước vào.
“Bánh ngọt tứ phẩm: Kim ti tô tước, ngũ thải sao thủ, thuỷ tinh mai hoa bao,
như ý phật thủ tô *quả phật thủ í, mà theo ta bit thì cái này ko ăn dc
mừ >.<*—-Thiện chúc tứ phẩm *cháo đây*: Bách hoa tuệ nhân chúc, Hà điệp mặc ngư canh, hồng đậu thiện chúc *cháo đậu đỏ*, Hi trân hắc mễ
chúc *gạo đen?? Nếp than ư* —- Thuỷ quả nhất phẩm *món tráng miệng nha*: Thuỷ quả bính bàn long phượng *bính bàn: món nguội* lập tức trình lên-
—”
Khi hoa quả được bê lên, có nghĩa Lễ Chúc Mừng ở Thanh Hoà điện
này đã đến lúc kết thúc, chỉ còn chờ trà thơm cáo biệt được trình lên.
Bởi vì chuyện bức văn tự lúc chiều ở Tuyên Chính điện, cùng với việc Liễm
sắp phải đến Nam Cương, tinh thần ta đã cảm thấy hơi mệt mỏi, càng muốn
tiệc rượu này sớm kết thúc, như vậy sẽ không cần tiếp tục cố gắng tươi
cười.
Vì thế bất giác ta khẽ nhìn ra ngoài Thanh Hoà điện, mơ hồ nhìn thấy trong bóng đêm có một luồng ánh sáng từ rất xa đang dần tiến tới,
không biết đó có phải là những người dâng trà thơm hay không.
Vẫn còn thất thần, nên cũng không nhận ra Nam Thừa Diệu đang nghiêng người dựa
vào, ta hoảng sợ, vội quay đầu nhìn xuống, khuôn mặt của hắn lúc này đã
mang theo vài phần say ngà ngà, tuy rằng vẫn mở to mắt, vẫn mỉm cười,
nhưng có lẽ là vì không thể tiếp tục duy trì tình trạng thăng bằng, cho
nên mới nghiêng người tựa vào trong lòng ta.
Có điều, đó chẳng qua chỉ là cảnh tượng rơi vào trong mắt kẻ khác.
Người bên ngoài nhìn thấy, cả người hắn đã muốn dựa hoàn toàn vào trong lòng
ta, nhưng mà thực tế, hắn lại không hề giao toàn bộ sức nặng trên người
cho ta, ta không hề có cảm giác mệt mỏi, cũng không hề cực nhọc.
Tuy
rằng biết hắn có thể là đang giả say, nhưng thật không biết lần này là
vì điều gì, với tình cảnh này, tất cả mọi người đều nhìn thấy, chúng ta
lại đang ngồi trên thềm ngọc, nhất cử nhất động hiển nhiên sẽ hấp dẫn
tầm mắt khắp nơi, ngay cả Khánh phi nương nương cũng yêu kiều mỉm cười,
ngón tay nhỏ nhắn vươn đến, ý bảo hoàng thượng nhìn về phía chúng ta,
hoàng thượng chỉ mỉm cười lắc đầu vừa có chút sủng ái lại vừa có phần
đành chịu, cũng không nói điều gì.
Cho nên, ta chỉ có thể nhẹ nhàng đỡ lấy hắn, ánh mắt hạ xuống, dịu dàng hỏi: “Điện hạ có khoẻ không?”
Hắn làm như phải mất một lúc mới nghe rõ lời nói của ta, vẫn mỉm cười nhìn
ta như trước, không nói lời nào, chỉ lắc đầu, ánh mắt say rượu lờ đờ.
Nhưng mà, chỉ trong một thoáng đối diện với ánh mắt của hắn, ta rõ ràng nhìn
thấy sâu trong đôi mắt thâm sâu như đêm kia, một tia sắc bén thanh khiết