nhà lớn tiếng đọc
diễn cảm những lời trích dẫn của chủ tịch, vì thế chú chó Bắc Kinh này
cả ngày gián tiếp học tập giáo dục của Đảng, tư tưởng giác ngộ cũng cao
hơn rất nhiều so với bạn bè cùng giống với nó, biểu hiện cụ thể chính là “quân ta và quân địch rõ ràng”, chỉ cần ngoài cửa có tiếng gió thổi cỏ
lay là nó đã sủa vang lên, sủa đến nỗi mà mọi người ở trong phạm vi mười dặm quanh đó đều thần hồn nát thần tính, nó đã thể hiện đầy đủ bộ dáng
của một vệ sĩ bảo vệ quốc gia trung thành.
Tô Tiểu Miêu là người sống rất có tình cảm, huống chi là cùng ăn cùng ngủ, nuôi chú chó Bắc Kinh này tứ bé, dần dần trong đầu cô hình thành ý nghĩ “dù có mệt cũng không thể để chú chó nhỏ mệt, dù có khổ cũng không thể để chó của tôi khổ”.
Kết quả là, tuy rằng bản thân vẫn bị vây trong khủng hoảng kinh tế,
nhưng đồng chí Tô Tiểu Miêu vẫn cắn môi để nhập chú chó Bắc Kinh vào hộ
khẩu nhà mình, làm cho nó thành công thoát khỏi vận mệnh hộ khẩu chợ
đen, cô đặt cho nó một cái tên, gọi là Tô Tiểu Nữu. Nhưng ngày vui ngắn
chẳng tày gang, giảng dạy từ văn đấu đến võ đấu, bởi vì thân hình Tô
Tiểu Nữu to mọng, cuối cùng đã thành vật hi sinh… (Tiểu Dương: Tiểu Miêu đầu tiên dạy văn sau đó dạy võ cho con chó đó, chắc nó đi đánh nhau nhưng thân hình thì ục ịch quá nên hi sinh ^^.)
Tiểu Miêu của chúng ta thương tâm rất lâu rất lâu.
Cho đến khi kết hôn với Đường tiên sinh, mỗi khi nhớ lại chuyện này,
Tiểu Miêu đều dùng ánh mắt long lanh tràn đầy tình mẹ nhìn Đường tiên
sinh, không kìm lòng được xoa xoa đầu anh: “… Dù thế nào thì anh cũng
không được bỏ lại em giống Tô Tiểu Nữu đâu đấy, anh phải kiên cường sống sót…”
Đường Kính im lặng thật lâu không nói gì trong khi cô đang tiếp tục
“…”, chỉ có thể hạ móng vuốt đang cào loạn trên đầu mình của cô, đau đầu tố cáo: “Em có thể không dùng tiêu chuẩn của nó để xem xét anh không
hả?” Dù gì anh cũng là loại linh trưởng mà.
Tiểu Miêu “ồ” một tiếng, thuận miệng hỏi lại: “Vậy tìm một kiểu rất cao cấp nhé, tinh tinh thì sao?”
Đường Kính đá thật mạnh vào mông cô một cái, nghiến răng cả ngày:
“Quả thực là không thể có tiếng nói chung với người đầu gỗ như em…”
2. Tình yêu
Tô tiểu thư luôn là người có rất nhiều tình yêu, có khi tình yêu còn
có chút tràn ra. Trước đây cũng may mắn, là do điều kiện kinh tế, dù gì
vẫn có cái hạn chế, nhưng mà sau khi kết hôn với Đường Kính, lý do hạn
chế cuối cùng cũng không còn nữa, kết quả là Tô tiểu thư càng ngày càng
không kiêng nể gì.
Tô tiểu thư nhìn đến cái gì cũng có thể đem về nhà, chó, mèo, người,
từ bé đến lớn, từ sinh vật bậc thấp hơn đến sinh vật bậc cao hơn là linh trưởng, phải thấy được họ thoát khỏi khốn cảnh thì cô mới có thể an tâm được. Nhờ Đường Kính tiên sinh có lòng kiên nhẫn, định lực cao, dù là
vật chất hay tinh thần đều tốt, cho nên anh cũng tùy cô.
Tô Tiểu Miêu là người có da mặt dày, được một tấc lại muốn tiến một
thước, được tiện nghi còn khoe mã, có một ngày cô quở trách Đường kính:
“Anh không có tình yêu…”
Đường Kính vốn cảm thấy, so với những ngày ở Đường gia trước đây, bây giờ anh an phận thủ thương, không giết người không phóng hỏa, nộp thuế
đầy đủ, quyên tiền hào phóng, tích cực góp phần tạo nên xã hội hài hòa
lành mạnh, như vậy cũng là biểu hiện của tình yêu rồi.
Nhưng Đường Kính chính là Đường Kính, thích Tô Tiểu Miêu chính là
thích toàn bộ những gì thuộc về cô, bao gồm cả cái tính được một tấc lại muốn tiến một thước ấy. Vì thế, nếu cô đã đề xuất như vậy, anh cũng
thật sự suy nghĩ đến vấn đề này.
Cá tính và địa vị xã hội của Đường Kính, đều quyết định phương thức
tư duy của anh: hoặc là không tiếp thu, hoặc là sẽ nghiêm túc xem xét
đến cùng.
Vì thế, vào một đêm to gió rét, Đường tiên sinh cũng bắt được một cơ hội, biểu hiện tình yêu của mình.
Đêm đó, mưa tầm mưa tã, sấm chớp đùng đoàng, Tô Tiểu Miêu nằm trên
sofa ở phòng khách, vừa xem phim kinh dị giết thời gian, vừa chờ Đường
Kính đi xã giao trở về.
Mười hai giờ đêm, Đường Kính rốt cục cũng về nhà, Tô Tiểu Miêu vô
cùng vui vẻ chạy ra đón anh, thế nhưng lại thấy bên cạnh Đường Kính còn
có một người ——
Một cô gái đang tuổi thanh xuân, chỉ khoảng mười ** tuổi, bị nước mưa làm rối bộ tóc, trên người chỉ có một chiếc váy bị xé rách, bên ngoài
mặc chiếc áo khoác âu phục của Đường Kính, tựa vào lòng Đường Kính không chịu rời đi. (Tiểu Dương: dấu ** là của tác giả.)
Đồng chí Tô Tiểu Miêu nhất thời kinh hãi: không tốt! Có một con hồ ly tinh đã bước vào nhà mình!
Đường Kính nhìn về phía Tô Tiểu Miêu, thản nhiên giải thích: “Anh
tình cờ gặp được ở quán bar, bởi vì không chịu tiếp khách nên cô ấy bị
người ta bắt nạt, đúng lúc anh nhìn thấy và đã giúp cô ấy.”
Ánh mắt Đường Kính rõ ràng là tràn đầy chờ mong nhìn bà xã nhà mình: anh làm vậy cũng tính là có tình yêu chứ?
—— Đây chính là điểm khác nhau giữa đàn ông và phụ nữ. Phụ nữ luôn
đặc biệt có tình yêu với những động vật nhỏ như gà vịt chó mèo, mà tình
yêu của đàn ông à, cơ bản chỉ biểu hiện trên người phụ nữ thôi.
Tô Tiểu Miêu thiếu chút nữa bị anh làm nghẹn chết.
Đường Kính, anh muốn