ất đáng buồn, những người này tất cả đều là rất thân thiết, lại giết hại lẫn nhau. Ta không muốn tiếp tục rơi vào trong vòng luẩn
quẩn này, cho nên mới muốn khuyên nhủ thái hậu, nàng ta dù sao cũng là
hoàng tẩu của ta.”
Nghe những lời hắn vừa nói, tâm tình Tiểu Tiểu bình thản rất nhiều.
Hiểu được hắn có ý muốn thay đổi, mới có thể lựa chọn làm như vậy, tuy
mạo hiểm, nhưng nàng cũng không thể nói hắn làm sai rồi. Tuy rằng đã làm cho nàng lo lắng rất nhiều, nhưng nàng tựa hồ cũng không thể tiếp tục
giận hắn.
“Nàng ta…… Ta là nói thái hậu, hiện tại có bình tĩnh một chút sao? Sự tình nháo thành như vậy, hoàng thượng muốn xử trí mẫu hậu hắn thế nào?” Tiểu Tiểu lại hỏi.
“Hoàng thượng cũng rất tự trách, cảm thấy đâm bị thương quận vương,
nói thế nào cũng không thể không xử trí, vốn muốn đem nàng ta giam lỏng, nhưng bị ta ngăn trở. Thái hậu chẳng phải cố ý muốn đả thương ta, lúc
này cũng bị hoảng sợ không nhẹ, về sau hẳn là sẽ tự điều chỉnh tâm tính. Huống chi sự tình nháo lớn, cũng chỉ làm cho hoàng thất bị chê cười,
cho nên sáng nay ta mới lặng lẽ ra cung, dọc đường đi chỉ lo lắng miệng
vết thương bị hở, sự tình sẽ bị truyền ra ngoài.”
“Nhưng như vậy thực sự có thể chứ? Ta thấy lát nữa vẫn nên tìm Tư Mã
đại phu đến xem một chút, như vậy ta mới yên tâm.” Nàng nhớ tới miệng
vết thương to lớn kia, liền cảm thấy run như cầy sấy.
“Ta không sao, thực sự chỉ là bị thương da thịt. Bất quá nếu như vậy
có thể làm nàng yên tâm một chút, chúng ta mời đại phu đến đây đi!” Hắn
rốt cục nhượng bộ. “Đúng rồi, ta tối qua thất ước, cha nàng có tức giận
lắm không?”
“Cha ta thực tín nhiệm chàng, nói chàng không phải loại người vô cớ
thất ước, còn thay chàng lo lắng đây! Không biết vì sao cha lại có ấn
tượng tốt với chàng như vậy, luôn nói chàng là bề ngoài cùng tính tình
đều tốt lắm.” Nàng nói xong còn bĩu môi, bộ dáng có chút ghen tị.
Phàn Ngưỡng Cực nở nụ cười.“Cha nàng là người có trí tuệ.”
“Đây là chàng tự khen chính mình đi?” Tiểu Tiểu chà chà mặt hắn.
Hắn lại là cười. “Như vậy nàng có nói với cha đến vương phủ ở chưa?”
“Nói thì đã nói, nhưng cha không đáp ứng.” Tiểu Tiểu buồn rầu nói.
“Cha nói nữ nhi gả ra ngoài, ông không có đạo lý gì cũng vào vương phủ
để cho vương gia nuôi dưỡng, làm thế này, không hợp truyền thống quan
điểm của ông, cho nên đến bây giờ còn không chịu đáp ứng đâu!”
“Lần sau để ta đến nói với cha đi! Nàng thử nói xem cha nàng có thể
có hứng thú dạy đứa nhỏ đọc sách viết chữ hay không?” Hắn linh cơ vừa
động.
“Dạy đứa nhỏ đọc sách viết chữ? Đứa nhỏ từ đâu ra?” Hai người bọn họ
thậm chí còn không có đứa nhỏ, đi nơi nào tìm đứa nhỏ tới cho cha nàng
dạy?
“Đứa nhỏ của người làm nha! Nàng không biết trong phủ có bao nhiêu
người có đứa nhỏ, có vài đứa được đến đường, có những đứa từ nhỏ đã theo cha mẹ làm việc, không học qua nửa chữ. Ta trước kia từng nghĩ tới việc thay bọn họ mời phu tử (người biết chữ, thầy đồ), không biết cha nàng có thể đến hỗ trợ hay không?” Phàn Ngưỡng Cực tính toán.
“Thật vậy chăng? Nếu là chàng nói với cha, cha rất có thể sẽ đáp
ứng.” Tiểu Tiểu biết a cha nàng là người không chịu nổi việc người ta
nhờ vả.
“Tốt lắm, cứ làm như vậy.” Hắn ách xì một cái.
Nhìn vẻ mặt hắn mệt mỏi, nàng nhíu nhíu mày. “Chàng sớm nên nghỉ ngơi, ta sao lại còn cùng chàng nói nhiều như vậy chứ? Ngủ đi.”
Nàng nói xong tính đứng dậy xuống giường, nhưng bị hắn kéo lại.
“Bồi ta ngủ đi, nàng tối qua cũng không ngủ được, đúng không?” Hắn sờ sờ vết thâm dưới mắt nàng, đau lòng nói.
Nàng gật gật đầu, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn bò lại lên giường, nằm xuống bên người hắn.
Hắn kéo nàng vào trong lòng, nhắm mắt lại, mùi hương quen thuộc của
nàng lững lờ tại chóp mũi, hắn rốt cục có cảm giác đã về nhà.
Để thân thể dựa vào thân thể, nhiệt thể kề nhiệt thể, hắn không khỏi nhớ tới Tiểu Tiểu từng nói –
Còn sống vẫn còn có rất nhiều chuyện tốt!
Hắn chưa từng biết được những lời này lại sâu sắc như vậy.
Hắn thở dài từ từ đi vào giấc ngủ, khóe miệng còn hàm chứa nụ cười yếu ớt.
Phàn Ngưỡng Cực tuy đang bị thương nhưng không trì hoãn hôn sự.
Thời điểm miệng vết thương vừa khá hơn, hắn vội vàng cùng Tiêu Sĩ
Lãng bàn chuyện hôn sự, nên không đến nửa tháng sau, cả vương phủ bắt
tay vào chuẩn bị. Tuy nho nhỏ và khiêm tốn, nhưng cả phủ chưa từng náo
nhiệt như vậy.
Sau khi thành thân, Tiêu Sĩ Lãng cuối cùng cũng đã bị hắn thuyết
phục, nguyện ý vào ở trong vương phủ, bắt đầu dạy mấy đứa nhỏ đọc sách
viết chữ, nhất thời trong vương phủ náo nhiệt hơn rất nhiều, mỗi ngày
đều có tiếng đọc sách ê a của những đứa trẻ.
Nhưng việc khiến Tiểu Tiểu kinh ngạc nhất chính là việc thái hậu khi
biết Phàn Ngưỡng Cực muốn kết hôn, lại tự mình đưa quà tới cửa, còn thực thành khẩn xin lỗi Phàn Ngưỡng Cực. Tiểu Tiểu thấy thần thái nàng đã
bình thản hơn rất nhiều, không ngờ tướng công vương gia của nàng lại có
thể làm cho oán hận thái hậu tiêu tan đi, lại có thể tiếp tục một cuộc
sống yên bình.
Và đến hôm nay, nàng chính thức trở thành vương phi của Bình quận
vương đã được ba tháng. Nhưng nàng thật s