Pair of Vintage Old School Fru
Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323832

Bình chọn: 8.5.00/10/383 lượt.

anh tắm,

em đã phát hiện. Huyệt vị đó thật sự có hiệu quả như vậy? Aizzz, lúc này anh như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ để em ngồi lên người..."

Giọng nói của cô ngừng lại, anh không nhịn được mà khẩn trương lê.

Một lát sau, cô tưc giận nói: "Không được, không được, đây là bỉ ổi, bỉ

ổi anh có hiểu không? Hiện tại anh lại không có ý thức, nếu như em làm

chuyện đó...Ai da, thật quá đáng rồi."

Gặp quỷ, ai có thể giúp anh gõ mạnh vào đầu cô một phát không?! Bỉ ôi? Đầu óc của cô rốt cuộ có hình dạng gì?!

Cô dứt khoát đánh gãy ỹ nghĩ không an phận của mình, "Sắc là lưỡi dao

sắc bén! Kỳ Liên Sơ, cô đừng có nhìn thấy sắc đẹp lại biến thành cầm

thú!"

Thù Thành: "..."

***

Anh đoán thời tiết đã đến khoảng tháng tư và tháng năm, trong không khí

phiêu đãng một cỗ hương vị của nắng ấm và hoa quả nhàn nhạt. Nếu như là

dĩ vãng, anh có thể cùng cô ngắm nhìn cảnh đẹp mây trên đỉnh núi đẹp tựa khói sương.

Qủa nhiên, cô nói với anh: "Thù Thành, lại đến tháng tư rồi. Có nhớ không? Lần đầu tiên chúng ta gặp mặt cũng là tháng tư."

Giọng điệu của cô chậm rãi giống như chảy qua một tầng mây mỏng trên bầu trời xanh biếc của thành phố Đồng, ánh nắng tươi sáng của tháng tư.

"Sau đó, cũng gặp lại vào tháng tư..."

Đúng vậy, tại nhà hàng Hạnh Vũ Nam dưới ánh đèn đêm rực rỡ.

"...Thù Thành, nếu anh có thể nhìn thấy em vào một tháng tư khác nữa, em hi vọng khi đó em chưa quá già..."

"Phải rồi." qua một hồi lâu, cô lại nói: "Anh đoán xem vừa rồi ở trong

sân em đã nhìn thấy cái gì? Ba mẹ anh cư nhiên đứng ở đó ầm ĩ! Ầm ĩ đến

tàn bạo ấy...., nhưng cứ ầm ĩ mãi liền...Ai, hay là anh sớm tỉnh lại đi, nếu không bọn họ thừa dịp anh ngủ thiêp đi chuẩn bị sinh cho anh thêm

một đứa em cũng không chừng...."

Thù Thành:

Sau đó, giọng nói của cô toát ra một nỗi phiền muộn không đè nén được:

"Thù Thành, mặc dù mẹ anh đã lẩn tránh ba mươi năm, nhưng mà vẫn không

thoát khỏi duyên phận với ba anh, thật ra, bọn họ như vậy cũng tốt. Thù

Thành, không phải muốn em cũng chờ đợi lâu như vậy chứ? Thật ra thì em

chẳng sợ gì cả, chỉ sợ thời gian quá dài, anh sẽ quên mất em..."

Trong lòng Thù Thành có một khoảng không chua xót, nhưng mà, trong nỗi

chua xót ấy lại mang theo vài phần thản nhiên và ngọt ngào khó tả.

Việc đau khổ nhất trên đời này chính là không có cách nào ôm được người trong lòng.

Nhưng hạnh phúc nhất chính là được người mình yêu vĩnh viễn chờ đợi bên cạnh mình không xa không rời, không bao giờ từ bỏ.

Anh cảm thấy một bên giường ngủ hơi hạ xuống, một thân thể ấm áp nhẹ nhàng dựa sát vào anh.

"Thật xin lỗi, Thù Thành, em có chút mệt mỏi, em có thể dựa vào anh nằm một lát không?"

Cô khẽ tựa người vào vai anh, giống như mọi lần.

Mặc dù bả vai dày rộng rắn chắc của anh nay đã trở nên gầy gò, mỏng mang, nhưng chỉ cần được tựa vào vai anh, cô thấy đã đủ.

Thế giới trở nên tĩnh lặng, dịu dàng.

Anh và cô, bất tri bất giác ngủ thiếp đi.

Chương 52: Đại kết cục

Không biết đã bao lâu, không gian tĩnh lặng đột nhiên bị một giọng nói

cực kỳ tức giận phá vỡ: “Kỳ Liên Sơ, mau cút khỏi đây cho tôi!”

Mọi thứ xung quanh bắt đàu trở nên huyên náo hỗn loạn, kích động cãi vã, chỉ trích cay nghiệt, khuyên giải bất đắc dĩ, càng lúc càng nghiêm

trọng. Anh nghe thấy Liên Sơ cực kỳ căm phẫn nói: “Ông có quyền gì mắng

chửi tôi như vậy? Tôi nhượng bộ thêm lần nữa là bởi vì ông là cha của

Thù Thành. Được rồi, bây giờ ông có thể đuổi tôi đi, bất quá, tôi cũng

nói cho ông biết, tôi sẽ quay lại.”

Nhiếp Bá Khôn lạnh lùng nói: “Cô nghĩ rằng chỗ này của tôi là vườn rau

để cô muốn đến thì đến muốn đi thì đi à? Kỳ Liên Sơ, đừng có ỷ vào A

Thành thích cô mà hếch mũi lên mặt được voi đòi tiên, không sợ chết thì

cô cứ việc quay lại, xem tôi còn có thể tha thứ lần nữa không.”

Liên Sơ giận quá hóa cười: “Bác trai à, ngài cũng già đến 60 tuổi đi,

được, ngài cứ tiếp tục ở đây hoành hành đi, bảo trọng thân thể mình cho

tốt, để xem cuối cùng ngài có thắng nổi tôi không.”

Nhiếp Bá Khôn tức giận đến cả người phát run: “Cô…cô…Đuổi cô ấy ra ngoài cho tôi!”

Vệ sĩ đứng ở xung quanh xông tới.

Triệu Thù đứng ở một bên bất đắc dĩ khuyên nhủ: “Bá Khôn, cái người này, đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn thích gây sự như vậy? Liên Sơ, con về

trước đi, đừng tranh cãi với ông ấy nữa…”

Trong lúc hỗn loạn, ba người họ không chú ý tới đồ thị trên máy điện tâm đồ hơi khác thường.

Giờ phút này, người đau khổ nhất trong cuộc cãi vã của bọn họ chính là Bùi Thù Thành.

Anh không ngờ có một ngày Liên Sơ bị chỉ trích và chửi rủa ngay trước

mặt anh như vậy, lúc này, cha anh và mấy gã thuộc hạ kia lại còn ở đó

thô lỗ đuổi cô đi.

Anh không có cách nào tha thứ dễ dàng cho người khác dám đối xử với cô

như thế, cho dù là ai cũng không được. Liên Sơ bề ngoài hòa nhã cởi mở

của anh trên thực tế rất cao ngạo, nhưng cô lại vì anh mà phải chịu uất

ức như vậy.

Trong lòng Thù Thành như bị ngàn vạn mũi kim đâm thẳng, anh cố gắng muốn mở mắt ra, muốn phát ra giọng nói để ngăn cản họ, nhưng cuối cùng lại

chỉ có thể không chút động đậy nằm ở trên giường mặc cho vợ mình bị

người khác c