h cấu kết với tên mặt trắng đó từ lúc nào?
"Wow, thật lợi hại, ngay cả Thiên Dã mà cô ta cũng có thể quyến rũ, năng lực dụ dỗ đàn ông đúng là không tồi..." Ninh Ngữ Yên ở bên cạnh quạt thêm gió, tên Thiên Dã này, em họ của cô ta luôn nhắc bên miệng, ngay cả điện thoại cũng đều dán hình của anh.
Thiên Dã bị vây không có đường để đi, đành phải dừng bước lại, tất cả mọi người đang muốn nghe câu trả lời của anh, vì thế đại sảnh của buổi tiệc trở nên vô cùng yên tĩnh.
"Chẳng lẽ, tôi phát huy vai trò của một người đàn ông lịch sự cũng là sai sao? Vị tiểu thư này bị khi dễ vô cùng thảm thương, tôi có chút bất bình, vậy thôi, còn nghi vấn gì sao?"
Đương nhiên phóng viên không tin lời nói dối này của anh, có lòng tốt cũng không cần sốt ruột như vậy, nhưng câu trả lời của anh rất chặt chẽ, bọn họ không nhìn ra được nghi vấn hữu lực nào, cuối cùng chỉ có thể hậm hực tránh qua, tin tức có thể tuyên truyền, nhiều nhất chỉ là Thiên Dã làm anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng cũng may, đây cũng coi như là một tin tức lớn, bởi vì người này không phải là ngôi sao hạng ba, mà là nam ngôi sao nổi tiếng Thiên Dã. đọc chương mới nhanh nhất tại DocTruyen.Org
Thiên Dã nhanh chóng ôm Mặc Tiểu Tịch ra ngoài, trong thang máy, cô từ từ ngẩng đầu lên: "Tiểu Dã, em..."
"Anh không muốn nghe." Thiên Dã ngắt lời cô, tuy giọng nói rất nhẹ, nhưng vô cùng quyết đoán.
Mặc Tiểu Tịch cũng không nói thêm gì nữa, cô và Thiên Dã đã quen nhau từ nhỏ, bọn họ cùng nhau trải qua năm năm ở cô nhi viện, sau đó, anh được nhận nuôi, mà cô thì vẫn ở cô nhi viện, về sau anh lại theo ba mẹ nuôi ra nước ngoài, trước lúc cô đi du học, anh mới trở về, nhưng Nguỵ Thu Hàn không thích anh, luôn luôn cụt hứng bỏ về, anh từ từ xa lánh cô, thấy sự nghiệp của anh tiến triển tốt như vậy, trong lòng cô cũng rất vui.
Trong phòng của khách sạn, Thiên Dã im lặng đưa nước ấm cho cô, tỉ mỉ giúp cô sấy khô tóc, ngón tay thon dài xinh đẹp nhẹ nhàng lướt qua da đầu cô, bọn họ người trước người sau lặng lẽ ngồi đó, trong gương, cô thoải mái nhắm mắt lại.
"Tiểu Dã, có rất nhiều lúc, em thật sự không kiểm soát được số phận, anh có thể khinh thường em, nhưng..."
Thiên Dã bỏ máy sấy xuống: "Mặc Tiểu Tịch, em nhất định phải sống như vậy sao? Nhất định phải để anh nhìn thấy em tệ hại, nhếch nhác để người ta khi dễ như vậy sao hả?" Hô hấp của anh có chút dồn dập, trong mắt đầy đau xót.
"Anh nghĩ em muốn sao? Em cũng không muốn như vậy, em chưa từng làm qua bất kỳ chuyện xấu gì, không có lỗi với bất kỳ ai, nhưng mà, số phận lại trêu đùa em, anh muốn em phải làm sao, làm sao đây?" Ở trước mặt anh, cuối cùng Mặc Tiểu Tịch cũng uất ức muốn khóc, nước mắt từ trong vành mắt rơi xuống. Đột nhiên, tất cả đều trở nên yên tĩnh!
Cô mở to mắt, nước mắt giống như vỡ đê tràn xuống, có lẽ cô biết anh sẽ đau lòng cho cô, nên cô mới trở nên yếu đuối như vậy.
"Được rồi, đừng khóc, không giống em chút nào." Thiên Dã thở dài, rút hai tờ khăn giấy từ trên bàn ra, khom người lau nước mắt cho cô.
"Giống như em đã nói, em thật sự muốn đánh cho Nguỵ Thu Hàn và Tập Bác Niên bại liệt nửa người luôn." Mặc Tiểu Tịch giơ quả đấm, hung hăng nói.
Thiên Dã cười: "Nhưng hình như em đã bại dưới tay bọn họ, còn vô cùng thảm nữa."
Nét mặt của Mặc Tiểu Tịch trong nháy mắt đã xụ xuống, tay từ từ rủ xuống đầu gối: "Đúng vậy, em đã bại, bại bởi ân tình, bại bởi cường thế."
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, không phải em muốn kết hôn với Nguỵ Thu Hàn sao? Tại sao lại có dính líu quan hệ với Tập Bác Niên? Bất luận câu trả lời của em là gì, anh đều sẽ tin em."
"Tiểu Dã..." Mặc Tiểu Tịch cảm kích nắm chặt tay anh, giống như lúc nhỏ, những đứa trẻ cùng tuổi, đều không có ba mẹ, chỉ có một niềm tin sâu sắc với nhau.
Thiên Dã ngồi xuống bên cạnh cô: "Nói đi, anh nghe."
Nếu ngay cả Thiên Dã mà cô cũng không tin tưởng, thì trên thế giới này, cô thật sự không thể tin tưởng ai, bọn họ là những người bạn thân nhất trên thế gian, dù gần hay xa, mãi mãi không bao giờ bán đứng nhau!
Cho nên Mặc Tiểu Tịch mang đầu đuôi câu chuyện nói cho anh nghe!
"Em nói, Nguỵ Thu Hàn bán em sao? Mặc Tiểu Tịch, em là đồ ngốc sao? Tại sao em phải phục tùng, em..." Thiên Dã tức giận muốn bóp chết cô. Mời các bạn sang web DocTruyen.Org đọc nhé
"Bởi vì, người khác có ân với em, em nhất định sẽ trả lại cho họ gấp bội, em không muốn Nguỵ Thu Hàn thân bại danh liệt, mà Tập Bác Niên, em thật sự không đấu lại anh ta, đáng sợ nhất chính là, anh ta đối với em giống như có thù sâu oán nặng, có lẽ bởi vì Nguỵ Thu Hàn." Tay của Mặc Tiểu Tịch xoắn vào nhau, mệt mỏi dựa vào người anh: "Em nên làm gì bây giờ, Tiểu Dã!"
"Rời khỏi anh ta." Thiên Dã cương quyết nói.
"Nhưng, em trốn không thoát, anh ra rất lợi hại." Trải qua chuyện hôm nay, Mặc Tiểu Tịch thật sự muốn lập tức bỏ đi, cảm giác khó hiểu đối với Tập Bác Niên trước đó cũng đã biến mất.
"Không sao, có anh ở đây, anh sẽ giúp em." Thiên Dã ôm cô, vùi đầu vào cổ cô, ngửi hương thơm của cô, anh rất nhớ cô!
Mặc Tiểu Tịch đẩy anh ra: "Không được! Em không thể liên luỵ đến anh, kỳ thực anh còn quan tâm đến e