nay thật
sáng và tròn, đẹp quá, mà tôi lại cảm thấy vô cùng khổ sở, hu hu...."
Từng tiếng khóc thê lương vang vọng lên trong phòng của người chết, làm
cho người ta sởn gai ốc, dường như bản thân có thể cảm nhận được cảm
giác đau khổ và tình yêu say đắm này.
Mặc Tiểu Tịch biết, tiếng khóc cuối cùng kia là thật, cô có thể cảm nhận được tình cảm của Tập Vân Noãn, không biết tại sao, nước mắt lặng lẽ
rơi xuống từ trong vành mắt, giống như người bên trong thực ra là mình.
Tập Bác Niên nắm chặt quả đấm, dường như lại trở về cái đêm Tập Vân Noãn tự sát, khuôn mặt đẫm máu, cả người anh đẫm máu ngồi trên ghế xô pha
hơn nửa đêm, vô cùng đau lòng và bất lực, cho dù anh có lợi hại đi chăng nữa, anh cũng không có năng lực cứu người chết sống lại.
Lúc này, nghe được lời của em gái để lại lúc còn sống, đột nhiên làm cho anh cảm thấy vô cùng đau đớn, tại sao anh không phát hiện ra sớm một
chút, tiếng khóc và những lời cầu cứu của cô khiến lòng anh thắt lại.
Đoạn ghi âm này cũng đủ chứng minh, lời nói trước kia của Mặc Tiểu Tịch
đều là gạt người, cô luôn miệng nói không có liên quan, tất cả đều là
gạt người.
"Mặc Tiểu Tịch, sao em lại độc ác và xấu xa như vậy?" Tập Bác Niên bước lên nắm lấy cổ áo của cô.
Trong khoảnh khắc, anh thật kích động đến mức muốn đánh chết cô, nhưng
nhìn khuôn mặt đầy nước mắt và chiếc bụng phồng to của cô, anh lại kiềm
chế sự giận dữ muốn phun ra, trở nên lạnh lẽo giống như dòng sông băng ở Bắc Cực, sự lạnh lẽo làm cả người nhoi nhói giống như kim châm.
Mặc Tiểu Tịch mặc cho anh nắm lấy: "Tôi..." Cô mở miệng nhưng không biết nói gì, cô biết anh rất khổ sở, cho dù anh không biết thực ra anh mới
là người hại chết em gái mình, anh vẫn như lúc trước, vì không thể cứu
được em gái mà đau lòng, anh khổ sở như vậy, sao cô có thể nhẫn tâm đâm
vào lòng anh thêm một dao, cô biết tất cả đều là âm mưu của Ninh Ngữ
Yên, nhưng bởi vì cô không đành lòng để cho anh tiếp nhận nổi đau đớn mà chọn cách im lặng.
Ninh Ngữ Yên vô cùng ngạc nhiên, tại sao Mặc Tiểu Tịch không giải thích
lời nào, dễ dàng thua như vậy không làm cho cô ta có một chút cảm giác
thành tựu nào, tầm mắt vô tình lướt qua tấm hình Tập Vân Noãn đang đặt
trên đầu giường, nụ cười tươi rói kia dường như nhuộm chút hung ác,
khiến cho lòng cô ta cảm thấy sợ hãi!
Nhưng rất nhanh, cô ta đã có thể nhìn thẳng vào tấm hình, cười u ám,
cách khắc phục sự sợ hãi tốt nhất chính là chiến thắng sự sợ hãi, trên
thế giới này căn bản không có thứ gọi là ma quỷ, đều là tự mình hù mình, cho dù con tiện nhân đáng chét kia có biến thành ác quỷ, Ninh Ngữ Yên
cô ta cũng không sợ. Editor: Lost In Love
Khuôn mặt của Tập Bác Niên vô cùng lạnh lẽo, kéo Mặc Tiểu Tịch ra khỏi phòng của Tập Vân Noãn.
Cách đây mấy ngày, Ninh Ngữ Yên đã nói cho anh biết, có thể cái máy ghi
âm mà Mặc Tiểu Tịch đang tìm có liên quan đến Vân Noãn, còn tiết lộ cho
anh biết theo cô ta quan sát, Mặc Tiểu Tịch đã nhiều lần đi vào phòng
của Vân Noãn, hình như là muốn tìm thứ gì đó, hôm đó nghe Mặc Tiểu Tịch
hỏi chuyện của máy ghi âm thì cô ta tương kế tựu kế, nói cho cô biết
mình biết cái máy ghi âm kia.
Điều này có thể giải thích tại sao khi nhìn thấy Ninh Ngữ Yên đi nghỉ
mát cô cũng vội vàng muốn đi như vậy, thì ra cô nghi ngờ cái máy ghi âm
đang ở chỗ của Ninh Ngữ Yên.
Tuy trong này có nhiều chỗ không thích hợp chẳng hạn như làm sao Mặc
Tiểu Tịch lại biết đến sự tồn tại của máy ghi âm, tại sao Ninh Ngữ Yên
lại biết chuyện này có liên quan đến Vân Noãn, tại sao lúc trước vào tìm lại không tìm được, nhưng tại sao lần này vào lại tìm được.
Cô ta nghĩ là anh ngu ngốc, nhưng anh có thể phân tích ra câu trả lời chính xác.
Có lẽ Ninh Ngữ Yên đã sớm lấy được cái máy ghi âm, nhưng cô ta đang chờ
thời cơ để đưa Mặc Tiểu Tịch vào chỗ chết, hành động này rất phù hợp với phong cách làm việc của cô ta, cũng giống như ba của cô ta, nham hiểm
độc ác, mặc dù anh không thích loại phụ nữ như vậy, nhưng cô ta có thể
hỗ trợ anh mở rộng thêm sự nghiệp, hơn nữa, Mặc Tiểu Tịch thật sự quá
đáng giận.
Mặc Tiểu Tịch đi đẩy mạnh vào phòng, một lúc sau, truyền đến tiếng khóa cửa, sau đó cũng không có động tĩnh gì nữa.
Trước giây phút cuối cùng, anh sẽ không đến gặp cô nữa, anh sẽ không dao động nữa, nhưng người luôn luôn quyết đoán như anh, ở lúc khóa cửa lại
run rẩy đến trượt rất nhiều lần, sau đó mới khóa được.
Trong đầu anh hiện lên khuôn mặt đầy nước mắt của em gái và Mặc Tiểu
Tịch, bọn họ chen chúc nhau trong lòng anh, trong đầu anh, gần như bức
điên anh.
Măc Tiểu Tịch đứng giữa phòng, một lát sau, mới quay về hiện thực, trên tay vẫn còn nhiệt độ của tay anh.
Không ngờ, đi một vòng lớn, vẫn không có cách nào thay đổi kết quả, lòng rất đau nhưng lại cảm thấy vô cùng bình tĩnh.
Thật kỳ lạ, đeo trên lưng nhiều nỗi oan ức như vậy, sao cô còn có thể
bình tĩnh, có lẽ vì anh có thể thoát khỏi sự thật trong này.
Hai tháng sau ngày hôm đó, Mặc Tiểu Tịch không còn được ra khỏi phòng,
cô thật sự bị giam lỏng, mỗi ngày đứa bé đều đá vào bụng cô, cô đặt tay
lên phía trên, nó s
