g gọi mà đến cũng thấy sợ. Bèn lấy phong thư từ tay bà vú ra đọc thì té ra là tờ ly hôn. Giấy viết thế này:
“Người viết giấy ly hôn là Tưởng Đức,
người huyện Tảo Dương phủ Tương Dương. Từ nhỏ đã nhờ mối lái mà lấy
Vương Thị làm vợ. Nhưng sau khi vắng nhà, vợ tôi có nhiều lỗi lầm, phạm
vào điều thất xuất. Do nghĩ tình chồng vợ, không nỡ nói rõ làm gì, nay
tôi bằng lòng đem trả về nhà mẹ đẻ, cho tùy ý cải giá, không có ý kiến
gì khác. Ly hôn thị thực”.
Trong bao thư còn có một chiếc khăn tay
hồng đào và một cây trâm bị bẻ gãy. Ông Vương xem rồi sợ hãi, gọi con
gái ra hỏi chuyện vì sao. Tam Xảo nghe nói bị chồng bỏ thì không nói gì
cả chỉ sụt sịt khóc. Ông Vương hầm hầm đến ngay nhà con rể. Tưởng Hưng
Ca vội ra vái chào. Ông Vương đáp lễ rồi hỏi: “Hiền tế, con gái ta đường đường chính chính đến làm vợ anh, nay nó có tội gì mà anh lại bỏ nó?
Anh phải nói cho rõ”.
Hưng Ca nói: “Tiểu tế không tiện
nói, xin cứ hỏi lệnh ái sẽ biết”. Ông Vương nói: “Nó chỉ toàn khóc, có
chịu mở miệng ra đâu, làm ta cứ điên cả ruột. Con ta từ nhỏ đã thông
minh hiểu biết ngờ đâu nó lại phạm tội. Nếu tội cũng nhỏ thì hiền tế hãy nể mặt ta mà tha thứ cho nó. Các con định hôn với nhau từ khi bảy, tám
tuổi, sau khi thành vợ thành chồng chưa hề cãi cọ nhau, thế là rất hòa
thuận. Bây giờ con đi buôn xa về, mới ở nhà được năm ba ngày thì có
chuyện gì chướng tai gai mắt con chứ? Con mà độc ác như vậy thì người ta cười cho, rằng con bạc nghĩa vô tình”. Hưng Ca nói: “Cha là bề trên,
con không dám nhiều lời. Nhà con có cái áo trân châu là vật tổ tiên
truyền lại, vẫn để cho Tam Xảo giữ, giờ chỉ hỏi chiếc áo đó còn không?
Nếu còn thì không nói nữa, nếu không còn thì xin đừng trách làm gì?”.
Ông Vương vội quay về nhà, hỏi con gái:
“Chồng con chỉ hỏi cái áo trân châu con giữ, con đem cho ai rồi?” Tam
Xảo nghe hỏi đúng chuyện quan trọng nhất thì xấu hổ đỏ bừng cả mặt,
không nói được gì, rồi khóc òa lên khiến Vương ông chẳng hiểu ra sao.
Bà Vương khuyên: “Con đừng có khóc mãi
như thế, hãy nói sự thực thế nào cho cha mẹ biết để còn phân giải”. Tam
Xảo vẫn không chịu nói, cứ nức nở khóc mãi không thôi. Ông Vương đành
đưa tờ giấy ly hôn với chiếc khăn và cây trâm bị gẫy cho bà Vương bảo cứ dỗ dần rồi hỏi cho rõ chuyện.
Tam Xảo ngẫm nghĩ không hiểu sao chiếc áo trân châu lại bị bại lộ. Còn cái khăn và cây trâm gãy là ở đâu ra?
Nghĩ một hồi rồi bỗng nói: “À hiểu rồi,
cái trâm gãy là tỏ ý cắt đứt tình cảm, còn cái khăn này là ý muốn ta tự
tận đây. Chàng nghĩ đến tình vợ chồng nên không nỡ nói thẳng ra để giữ
cho ta khỏi tai tiếng. Thương thay bốn năm ân ái mà nay quyết tuyệt một
ngày. Đó chỉ là tại ta có tội, phụ tấm ân tình của chồng ta. Bây giờ có
sống ở trên đời này cũng chẳng ra gì, chi bằng chết đi cho xong”.
Bà Vương biết ý con muốn chết bèn khuyên rằng: “Con nghĩ cạn lắm, mới hơn hai mươi tuổi đầu, bông hoa còn chưa
nở trọn, việc gì phải chết. Biết đâu chồng con hồi tâm nghĩ lại. Mà nếu
nó không nghĩ lại, quyết bỏ thật thì người đẹp đẽ như con lo gì không có ai cầu. Con cứ yên tâm mà sống, đừng có sầu muộn nữa”.
Tam Xảo chẳng biết làm sao, đành phải thôi.
Tưởng Hưng Ca lấy hai sợi dây trói Tình
Vân và Noãn Tuyết lại tra khảo, hỏi cho ra đầu đuôi. Mới đầu chúng không chịu nói, sau đau quá không chịu nổi, phải kể hết ngọn ngành, mới biết
mọi chuyện đều do mụ Tiết bày ra. Sáng sớm hôm sau Hưng Ca dẫn một tốp
đến nhà, đánh cho mụ Tiết một trận tơi bời. Mụ biết mình có tội, chẳng
dám ho he. Hưng Ca thấy vậy cũng hả giận, bèn gọi mối bán hai đứa a hoàn đi. Rồi lên lầu thu thập các đồ tế nhuyễn còn lại cùng các đồ vật, tất
cả có mười sáu cái rương và hộp, lớn có, nhỏ có đem khóa kín lại. Vì sao làm vậy, vì nghĩ tình vợ chồng biết mấy yêu thương, nay bỏ nhau rồi
lòng đau như dao cắt, nếu nhìn thấy vật sẽ lại nhớ tới người, vậy thì
còn mở ra xem làm gì nữa?
Giờ sang chuyện khác. Ở Nam Kinh có ông
Tiến sĩ họ Ngô tên Kiệt được bổ làm tri huyện Triều Dương thuộc Quảng
Đông, trên đường đi nhậm chức có qua Tương Dương. Vì không mang theo gia đình nên có ý muốn kiếm một người thiếp đèm đẹp. Có gặp nhiều cô gái
song ông ta không thấy ưng. Bấy giờ nghe nói ở Tảo Dương có con gái nhà
họ Vương nhan sắc xinh đẹp, nổi tiếng cả huyện, bèn bỏ ra món tiền nhờ
mối đến cầu thân. Ông Vương cũng bằng lòng, chỉ e con rể cũ lời qua
tiếng lại, bèn đích thân đi đến nhà họ Tưởng nói chuyện với Hưng Ca.
Hưng Ca không ngăn trở gì cả. Tối hôm trước ngày cưới, Hưng Ca thuê
người khiêng mười sáu cái rương và hộp vẫn khóa kín chưa hề động đến kèm theo cả chìa khóa chuyển đến thuyền của tri huyện họ Ngô nói là của bồi thường cho Tam Xảo đi lấy chồng. Tam Xảo thấy trong lòng thật hổ thẹn.
Mọi người biết chuyện người thì khen Hưng ca trung hậu, kẻ thì cười
chàng ta ngốc nghếch, có kẻ còn mắng là không có chí khí. Thật là lòng
người chẳng giống ai.
Lại nói chuyện Trần Đại Lang, sau khi
bán hết hàng ở Tô Châu, trở về Tân An, lòng dạ lúc nào cũng chỉ nghĩ đến Tam Xảo, sớm tối luôn luôn nhìn chiếc áo trân châu mà thở dài sườn
sượt.
