The Soda Pop
Độc Dược Phòng Bán Vé

Độc Dược Phòng Bán Vé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325802

Bình chọn: 8.00/10/580 lượt.

Nhiên quyết định giao việc viết cảm tưởng cho Linda toàn

quyền xử lý, sau đó tan ca trở về nhà.

Từ sau khi đăng ký kết hôn, Mạch Nhiên đã rất lâu không trở về căn hộ của mình.

Thứ nhất, Anna tỷ vội vàng chuẩn bị hôn lễ cho Mạch Nhiên và Thẩm Lâm

Kỳ, mọi chuyện đều đem ra bàn bạc với Mạch Nhiên, ngay cả chọn khăn trải bàn khoa văn thế nào cũng có hơn mười loại cho cô lựa chọn (ao ước một

bà mẹ chồng như Anna tỷ quá à ^^). Thứ hai, nói ra thật là không hay,

nhưng mà cái vị đại nhân kia của Mạch Nhiên đã “nghẹn” ba năm nay, cho

nên nhu cầu hiện tại vô cùng nhiều, buổi tối cô khó mà thoát thân. (há

há )

Cuối cùng, Mạch Nhiên cứ nghĩ phải trở về Thẩm gia liền hoa mày chóng

mặt, hai chân như nhũn ra. Trong lòng nghìn vạn lần hò hét: Mẹ nó chứ,

một tuần bảy ngày, một ngày nghỉ cũng không có, tốt xấu gì cũng phải có

một ngày nghỉ ngơi chứ!!! Ngay cả gái gọi làm thêm giờ cũng còn có tiền

tăng ca! Thật là đau thương không dậy nổi a!

(Sah: *lắc đầu* *chắp tay cầu nguyện*)

Mạch Nhiên mang theo tâm tình chạy nạn, trở về căn hộ. Về đến nơi mới

phát hiện ra, một tháng không về đây, sữa chua trong tủ lạnh đã quá hạn, chỉ ocnf sót lại hai quả trứng gà nhưng đều đã thối, bánh mật cứng như

đá, càng đừng nói đến túi hạt tiêu mốc meo trong tủ… thứ duy nhất còn

lại là một gói mì tôm.

Ngay lúc Mạch Nhiên mừng quýnh lên chuẩn bị

ăn mì thì chuông cửa reo, quản lý khu nhà mang đến cho Mạch Nhiên một

phong thứ quốc tế.

“Thẩm phu nhân, thư này đã đến một tháng rồi, vì không thấy cô quay về nên tôi giúp cô nhận.”

Mạch Nhiên tuyệt vọng vì ngay cả nhân viên quản lý cũng biết cô kết hôn. Nhận lấy thư, cô nhanh chóng mở ra.

Nội dung lá thư khiến cô mừng rỡ như điên.

Sau khi A Triết gặp chuyện không may, mẹ qua đời, Mạch Nhiên đã bán hết mọi tài sản trong nhà để trả tiền thuốc men, nhưng vẫn không thể lo

hết. Cuối cùng để có tiền chữa bệnh cho A Tiết, Mạch Nhiên phải nén đau

thương mà bán căn nhà của bọn họ đi với giá rất thấp.

Tuy rằng làm

như vậy là bất đắc dĩ, thế nhưng những năm gần đây, Mạch Nhiên vẫn hối

hận quyết định đó của mình. Dù sao đó cũng là căn nhà mà cô bao năm nay

lớn lên ở đó, dù cho thành viên trong cái gia đình này theo năm tháng cứ lần lượt rời xa cô nhưng khắp mọi nơi trong căn nhà ấy đều chất đầy kí

ức đẹp đẽ của bọn họ. Cho nên mấy năm nay, Mạch Nhiên vừa làm việc vừa

tích góp tiền hy vọng mua lại được căn nhà.

Thế nhưng một năm trước, lúc Mạch Nhiên đã gom góp đủ tiền, quyết định mua lại căn nhà thì người mua đã di dân ra người ngoài, bất động sản trong nước vẫn chưa đổi chủ. Cho nên cô cầm tiền trong tay mà không biết đi tìm ai để mua.

Cũng

may, trong lúc khó khăn Mạch Nhiên nghe ngóng được địa chỉ của bọn họ,

nói rõ chuyện của mình, mong muốn người ta có thể bán lại nhà cho cô.

Thư gửi đi đã được một năm, vẫn chưa có hồi ầm, nhưng hôm nay cô đã nhận được.

Trên thư nói, ông ta rất cảm động với hoàn cảnh của cô, đồng ý bán lại căn nhà cho cô, còn cho cô số điện thoại của cháu trai bọn họ

là Tiểu Vương đang ở trong nước để cô liên hệ.

Mạch Nhiên mừng rỡ như điên. Vẫn còn chưa ăn liền lập tức gọi điện thoại đến cho họ. Đối

phương thái độ rất tốt, hỏi cô lúc nào có thời gian có thể đến xem nhà.

Mạch Nhiên hận không thể phi thân qua đó luôn, cô nói: “Ngày hôm nay được không?”

“Ngày hôm nay ư?” Đối phương suy nghĩ một chút, “Được, vậy cô đến đi.”

“Được, tôi lập tức qua!” Nói xong, Mạch Nhiên vội vàng thay quần áo ra ngoài.

Lúc vừa xuống dưới lầu, cô đã nhìn thấy Thẩm Lâm Kỳ đến đón.

“Em đi đâu?” Anh hỏi.

Mạch Nhiên đem mọi chuyện tóm tắt lại một lượt.

Anh nhíu mày.”Bây giờ?”

“Đúng vậy, em đã nói chuyện với người ta rồi, người ta đang đợi em.” Mạch Nhiên nhanh chóng nói.

“Lên xe.”

“Anh đi cùng em à?” Mạch Nhiên do dự, dù sao việc này cô cũng chưa từng bàn bạc với anh.

Thế nhưng, Thẩm công tử nói một câu liền xua đi lo lắng của Mạch Nhiên: “Anh giúp em mặc cả.”

Mạch Nhiên thừa nhận, mấy cái việc buôn bán này, Thẩm công tử tuyệt đối giỏi hơn cô.

Vì vậy, cô lên xe anh.

Sự tình so với trong tưởng tượng thuận lợi hơn rất nhiều. Tiểu Vương

rất thân mật, không chỉ giới thiệu với Mạch Nhiên một chút về tình hình

căn nhà mà còn nhiệt tình mới bọn họ lên lầu xem qua.

Thời gian cách trở nhiều năm, lần này đặt chân lại về đây, Mạch Nhiên cảm thấy vô cùng xúc động.

Tiểu Vương nói với Mạch Nhiên, vì cậu anh ta sau khi mua căn nhà này

liền di dân cho nên ở đây vẫn chưa lắp đặt thêm bất cứ thứ gì, chỉ là

không có ai chăm lo cho nên có phần hơi nhếch nhác.

Đúng là như anh

ta nói, căn nhà này vẫn còn duy trì nguyên trạng từ sau khi cô rời đi.

Từ ghế sô pha ở phòng khách cho đến cái bàn phấn mà mẹ cô thích nhất,

mọi nơi vẫn đều thân quen như vậy, vẫn giống như trong giấc mơ của cô

bao năm nay, không hề thay đổi. Đốc lịch trên tường vẫn còn dừng lại ở

cái ngày cô rời đi, đồng hồ đã ngừng chạy, tất cả giống như nhiều năm

trước. Cô đảo mắt qua mọi ngóc ngách quen thuộc, sống mũi cay cay, nước

mắt rơi xuống.

Tiểu Vương cũng nhìn ra thái độ của Mạch Nhiên, cho nên mượn cớ tạ