Ring ring
Độc Dược Phòng Bán Vé

Độc Dược Phòng Bán Vé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326435

Bình chọn: 7.5.00/10/643 lượt.

h sau này đừng có như vậy nữa là tốt rồi. Nhưng Mạch Nhiên vốn rất nhu nhược.

“Sao tối hôm qua em không nói được như vậy?” Thẩm Lâm Kỳ rốt cuộc cũng chịu để ý đến Mạch Nhiên, nói ra câu đó cũng không có ý tốt.

Mạch Nhiên cố gắng hồi tưởng một chút, hình như rõ ràng tối qua cô ở trong cửa thao thao bất tuyệt cả nửa ngày, cụ thể

mắng cái gì, thực sự không còn nhớ rõ nữa.

Mạch Nhiên nói: “Có thể là cửa quá dày, anh không nghe rõ, anh cũng biết nhà trọ của em hiệu quả cách âm cực kì cao”

“Sẽ không phải ngay cả tin nhắn cũng không nhận được chứ?” Thẩm Lâm Kỳ nói.

Tin nhắn? Mạch Nhiên ngẩn ra, nhớ tới đêm qua có mắng Thẩm Lâm Kỳ sau đó có nói đừng gọi điện thoại mà hãy gửi tin nhắn, không phải chứ. Nghĩ vậy,

Mạch Nhiên vội vàng móc điện thoại từ trong, nhanh chóng mở, sau đó lại

như dời núi lấp biển mà trong vô số tin nhắn tìm ra được tin nhắn của

Thẩm Lâm Kỳ.

Thẩm Lâm Kỳ nói: “Anh ở bên ngoài, mau ra mở cửa”

Tin nhắn nhận được lúc mười hai giờ đêm, khi đó Mạch Nhiên đang ở trong

game đánh nhau với người ta túi bụi. Nhìn tin nhắn này Mạch Nhiên khóc

ròng, cô bảo Thẩm Lâm Kỳ gửi tin nhắn thế mà anh cũng làm thật. Bình

thường sao anh không nghe lời được như vậy? Thời khắc mấu chốt dĩ nhiên

đầu óc trở nên bã đậu, không phải anh muốn hại chết Mạch Nhiên sao?

Trong lúc Mạch Nhiên cúi đầu, cảm thấy thật không có gì phiền muộn hơn thế,

Thẩm Lâm Kỳ đã lái xe đến trước tòa nhà công ty Tinh Thiên, xe dừng lại, ngoài cửa sổ nháo nhào ánh đèn flash tia tới.

Mạch Nhiên nhất thời

choáng váng, không nghĩ rằng chỉ mới ở nhà vài ngày, sự tình đã có

chuyển biến lớn như vậy, bọn cẩu tử kia cũng bắt đầu bày trận thế giống

như tham gia lễ trao giải.

Mạch Nhiên có một chút sợ hãi, không biết lát nữa xuống xe phải ứng phó thế nào.

Ngay lúc đó, Thẩm Lâm Kỳ đã xuống xe. Cửa xe vừa mở, ánh đèn máy ảnh chiếu

tới mãnh liệt. Mạch Nhiên ở trong xe, không biết làm sao mà nhìn ra

ngoài đã thấy Thẩm Lâm Kỳ từ trên xe xuống thản nhiên đi qua vô số phóng viên, đi đến bên này giúp Mạch Nhiên mở cửa xe.

Thẩm Lâm Kỳ chìa tay ra trước mặt cô, nhãn thần nhìn đoán không ra có ý gì.

Tình thế hiện tại không cho Mạch Nhiên do dự. Mạch Nhiên đưa tay nắm lấy tay Thẩm Lâm Kỳ. Sau đó Thẩm Lâm Kỳ lôi cô ra khỏi xe, lấy tay khẽ kéo đầu

Mạch Nhiên vào trong ngực anh.

Đèn flash vẫn loang loáng phát ra ngày càng hung bạo, còn có đủ các loại câu hỏi sắc bén của phóng viên.

“Thẩm tiên sinh, ngài có suy nghĩ gì đối với việc bên ngoài đang truyền tin Bạch tiểu thư tán tỉnh một nam minh tinh?”

“Là bạn trai chính thức của Bạch tiểu thư, ngài không cảm thấy bị sỉ nhục sao?”

“Bạch tiểu thư, có thể truyền đạt lai một chút bí kíp khống chế đàn ông tại trường quay không?”

Câu hỏi của người này so với người kia càng lúc càng sắc bén, càng lúc càng biến thái, Mạch Nhiên nghĩ nếu không phải Thẩm Lâm Kỳ đang che chở cho

mình, cô nhất định không dám tự đi một mình qua quãng đường ngắn ngủi

này.

Nhân viên của Tinh Thiên rất nhanh nhận được tin tức, bảo vệ cấp tốc xuất hiện ngăn hai người bọn họ với đám phóng viên kia, tạo nên một bức tường người.

Mạch Nhiên được Thẩm Lâm Kỳ ôm vào trong ngực, tim

nhảy thình thịch loạn xạ, giống như trong lòng có đủ ngũ vị nhưng lại

không có vị nào như ý.

Thẩm Lâm Kỳ đang bảo vệ Mạch Nhiên. Mạch Nhiên thật sự rất cảm động, thế nhưng vì sao lúc ở trường quay anh không có

lao tới cứu cô? Nếu như lúc đó người xông tới cho tên Khải Kỳ kia một

quyền không phải Kiều Minh Dương mà là anh thì bây giờ sự việc căn bản

không có khả năng biến thành như vậy.

Người đàn ông này làm tổn

thương cô rồi lại cứu cô, lạnh nhạt vô tình rồi lại dịu dàng săn sóc, xa xôi vời vợi rồi lại gần trong gang tấc, giống như một người vô cùng mâu thuẫn, khiến cho cái đầu trên cổ Mạch Nhiên có dung lượng thế nào cũng

không thể đoán biết được tâm tư Thẩm Lâm Kỳ.

Dưới sự bảo hộ của nhân viên và bảo vệ công ty, hai người bọn họ thoát ra khỏi vòng vây của đám ký giả, đi vào trong cửa lớn.

Mạch Nhiên còn đang miên man suy nghĩ, Thẩm Lâm Kỳ đang đi bỗng nhiên dừng lại.

Đám phóng viên thấy thế, liền nhanh chóng chen chúc tiến lên, chìa những

chiếc camera và micro thật dài ra, tất cả đều nhằm về phía bọn họ.

Có người nói to: “Thẩm Lâm Kỳ tiên sinh, là một người đàn ông lẽ nào ngài

không ngại bạn gái mình ở bên ngoài câu tam đáp tứ sao?”

“Đương nhiên quan tâm.” Thẩm Lâm Kỳ lạnh nhạt trả lời, “Nhưng so với không có căn cứ xác thực, tôi nguyện ý tin tưởng cô ấy.”

Thẩm Lâm Kỳ nói xong, phóng viên ở đây đều bị anh chấn kinh. Kỳ thực không

phải chỉ có phóng viên, ngay cả Mạch Nhiên tim cũng đập thình thịch.

Nếu như tất cả là sự thực, nếu như anh hiện tại không phải diễn trò, nếu

như quan hệ giữa cô và anh trong lúc đó không phải chỉ là hợp đồng, cô

nghĩ có lẽ mình e rằng khó có thể tự kiềm chế mà đem lòng yêu anh. (có

thế chứ J)

Mạch Nhiên hận không thể là trước mặt những phóng viên kia mà hỏi: Nam nhân như vậy các ngươi có muốn lấy làm chồng không? Ngươi,

ngươi, còn ngươi nữa! Ngay cả các ngươi cũng muốn lấy, các ngươi cho là

ta sẽ ngu