ngã tôi đấy.” Nhìn qua Kiều Minh Dương có khi còn căng thẳng hơn cả cô.
“Tôi sẽ cố gắng a. . .” Mạch Nhiên vẻ mặt cầu xin, hít sâu một hơi, cùng với hai người khác trợ giúp, vác Kiều Minh Dương lên.
Tình huống này so với Mạch Nhiên tưởng tượng đúng là tốt hơn rất
nhiều, bởi có hai người khác cùng nâng, thể trọng Kiều Minh Dương cũng
không hoàn toàn rơi hết lên người cô. Mặc dù như vậy, cô vẫn phải gắng
chịu, thở mạnh một cái cũng không dám.
“Thả lỏng ra, chú ý biểu cảm. Đi!” Đạo diễn Tưởng ngồi bên kia ra lệnh.
Mạch Nhiên điều chỉnh tốt trạng thái, thử hướng phía trước đi đến,
trước mặt máy quay, cô nỗ lực tưởng tượng chính mình là một người máy.
“Tốt, cứ như vậy, kiên trì một chút!” Lời đạo diễn khiến cho Mạch
Nhiên dần dần có lòng tin vào bản thân. Nhìn thấy thắng lợi trước mắt,
Mạch Nhiên khóe mắt dư quang bỗng lóe sáng, một thân ảnh thon dài lướt
qua.
Thẩm Lâm Kỳ chẳng biết từ lúc nào đã đi về phía bọn họ, từ xa xa nhìn Mạch Nhiên.
Mạch Nhiên nhất thời tâm tư rối loạn như trời tối, chân mềm nhũn, đột ngột té ngã!!!
“A!”
Hét thảm một tiếng, Mạch Nhiên ngã lăn quay trên mặt đất, cái mông
ngồi bệt xuống nở hoa. *lắc đầu* anh Thẩm đúng là khắc tinh của chị
Nhiên >”<
Tiểu Kim và Linda cùng chạy tới trước tiên, Tiểu Kim rất dũng mãnh mà nâng lên Kiều Minh Dương lên khỏi mặt đất, nhưng Linda, hỗn đản do dự
một lát, cô ta hướng Thẩm Lâm Kỳ hô to: “Thẩm tổng, Mạch Nhiên bị
thương!”
Mạch Nhiên sợ đến nỗi quên cả đau nhức, vội vàng xua tay nói: “Không
có việc gì, không có việc gì, em tự mình đứng lên là được. . .” Lời còn
chưa dứt, thân thể nhất khinh, Mạch Nhiên đã bị Thẩm Lâm Kỳ bế từ mặt
đất lên.
Nháy mắt cơ thể Mạch Nhiên mất đi thăng bằng, theo phản xạ mà giơ tay ra ôm lấy cổ Thẩm Lâm Kỳ. Lúc cô ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau, hành
động mang theo tia ám muội khiến cô cảm thấy bầu không khí xung quanh
như đông cứng lại, gương mặt mơ hồ có chút nóng lên.
“Không có việc gì chứ?” Tưởng Vân Đạt nhiều vấn.
“Tôi có việc!” Kiều Minh Dương vẻ mặt thống khổ địa dựa vào Tiểu Kim
hô to, “Tôi bị thương, tôi yêu cầu xin nghỉ!” (hê hê… anh Kiều đáng iu
phết nhờ ^^ bị ngã từ trên cao xuống như thế … chẹp… đau hơn chị Nhiên
là các chắc! Tội nghiệp J )
Tưởng Vân Đạt không quan tâm hắn, quay đầu nhìn về phía Mạch Nhiên: “Cô không sao chứ?”
Mạch Nhiên vừa định lắc đầu, chợt nghe thấy Thẩm Lâm Kỳ nói: “Cô ấy cũng muốn xin nghỉ.” (anh Thẩm cũng đáng iu *tim bay*)
Tưởng Vân Đạt nhìn Thẩm Lâm Kỳ, rồi lại nhìn Mạch Nhiên, sau đó quay
về phía trợ lý đằng sau nói: “Người nhà Bạch Mạch Nhiên tới chơi, nghỉ
nửa ngày.”
(^^)
Uy! Nói như thế nào cũng là tai nạn lao động! Là tai nạn lao động a!!!!!! Mạch Nhiên bi phẫn.
Mạch Nhiên nằm trên giường trong phòng riêng mà đoàn phim cung cấp
cho diễn viên, thắt lưng đau nhức, tâm tình phức tạp không gì sánh nổi.
Linda ngồi ở một bên lo lắng nhìn cô: “Em không sao chứ? Chị thấy em
có vẻ rất đau, hay là để Thẩm tổng lát đưa em đi bệnh viện?”
Mạch Nhiên vẻ mặt cầu xin lắc đầu: “Chị thôi đi, để anh ta đưa em đi bệnh viện, không bằng trực tiếp đưa em đi nhà tang.”
“Em nói cái gì? Thẩm tổng sao có thể đối xử như vậy với em, em xem,
anh ấy xuống máy bay là tới đây ngay, còn chủ động đi mua thuốc cho em.” Linda lại bắt đầu lảm nhảm bên tai Mạch Nhiên.
Mạch Nhiên không nhịn được, cắt ngang lời Linda : “Sao chị biết được anh ta không phải đi mua thuốc độc?”
Kết quả, bên này mới lẩm bẩm xong, bên kia chợt nghe tiếng mở rộng
cửa, Mạch Nhiên nhanh chóng ngậm miệng, thấy Thẩm Lâm Kỳ tay cầm túi
thuốc tiến đến.
Linda nhanh nhẹn đứng lên: “Thẩm tổng, về nhanh như vậy sao? Anh mua thuốc gì vậy?”
“Thuốc độc.” Thẩm Lâm Kỳ không thèm liếc mắt, nhàn nhạt nói một câu.
Linda sắc mặt thoáng cái liền trắng bệch: “Cái kia… em hình như còn
chút việc, em đi trước!” Cô ta nói xong, dĩ nhiên rất không có lương tâm mà rời đi, để lại một mình Mạch Nhiên đang nằm bò trên giường, giống
như đang nằm trên thớt gỗ đợi bị làm thịt. Mạch Nhiên muốn mở miệng gọi
cô ta lại nhưng đã không kịp nữa rồi.
Thẩm Lâm Kỳ thân ảnh cao to đã chặn đường nhìn của Mạch Nhiên, cô càng thêm căng thẳng vạn phần.
“Hay là anh cũng đi đi, em không sao. . .” Mạch Nhiên vừa định nói
tiếp, một bên giường bỗng nhiên lún xuống, Thẩm Lâm Kỳ đã ngồi xuống
trên giường, một tay đột ngột dán lên thắt lưng cô.
Mạch Nhiên “Ôi” một tiếng, đau đến nước mắt trào ra.
“Anh giết người a!” Mạch Nhiên thống khổ hô to.
Thẩm Lâm Kỳ cười nhạt một tiếng: “Giết em? Bởi vì hồng hạnh ra tường sao?”
Mạch Nhiên sửng sốt một chút, chẳng hiểu vì sao, trong lòng bỗng nhiên có chút sợ hãi.
“Yên tâm, anh có biện pháp khiến em ngã từ trên giường xuống đất.”
Thẩm Lâm Kỳ tiếp tục ôn hòa nói, cùng lúc hai tay anh vén áo cô lên.
Mạch Nhiên cảm giác được trên lưng mát lạnh, toàn bộ thắt lưng đều lộ ra.
“Anh làm gì vậy?” Mạch Nhiên cuống lên, giơ tay ra muốn kéo áo xuống, nhưng bởi vì thắt lưng quá đau, lại bị anh giữ chặt lại trên giường.
“An phận một chút.” Thẩm Lâm Kỳ dùng giọng điệu tràn ngập mệnh lệnh mà nói, “Anh bôi thuốc c
