lại ngồi im không động tĩnh gì. Thư thái đến mức Mạch Nhiên có chút nghi ngờ. Vì vậy cô thừa dịp đang nghỉ giữa trận bóng, bèn xúc một thìa kem
dí lên miệng anh,
“Aaaaaaa…!” Cô bắt anh há mồm.
Thẩm công tử phớt lờ: “Mình em xem đi, anh đi ngủ.” Nói xong, anh chuẩn bị đứng dậy.
“Đừng mà!” Mạch Nhiên cuống quýt, gắt gáo kéo ống quần Thẩm Lâm
Kỳ: “Còn chưa đá xong mà, không phải anh nói cùng em xem sao? Hiệp sau
nhất định là hay hơn, em đảm bảo.”
“Em bảo đảm?” Thẩm Lâm Kỳ quay đầu lại, cúi xuống nhìn Mạch Nhiên đang ngồi trên sô pha.
Mạch Nhiên chớp mắt nhìn anh, liều mạng gật đầu: “Em đảm bảo,
hiệp sau tuyệt đối đặc sắc, đưa phật đến tây thiên, lát nữa thôi anh sẽ
thấy!”
“Được rồi.” Anh nói xong, bỗng nhiên cúi người, bế cô lên khỏi sô pha.
Thân thể bông dưng bay lên trời khiến cô la hoảng lên: “Anh làm cái gì vậy?”
Thẩm Lâm Kỳ tắt ti-vi, bế Mạch Nhiên lên lầu.
“Anh làm cái gì thế, bỏ em xuống!” Cô hét lên.
“Im miệng.” Anh trừng mắt nhìn cô khiến cô sợ đến trợn mắt há
mồm. Bỗng nhiên anh nhếch miệng cười, ý vị thâm sâu mà nói: “Hiệp sau,
bắt đầu rồi!”
(kết quả tất yếu!!!!)
Cái gì hiệp sau? Cái gì bắt đầu rồi?
Mạch Nhiên sửng sốt một hồi mới hiểu được ý tứ của Thẩm Lâm Kỳ. Cùng lúc ấy, trong đầu cô lập tức hiện
ra hình ảnh những chuyện đã xảy ra ở suối nước nóng. Nghĩ lại mà vẫn còn thấy kinh hãi. Cái loại cảm giác tê tâm liệt phế này khiến cô hoảng hốt hẳn lên.
Trong lòng Thẩm Lâm Kỳ, Mạch Nhiên như một con cá mắc cạn, liều mạng giãy dụa: “Em không xem, không xem nữa, anh bỏ ra xuống, em
muốn đi ngủ! Em là bệnh nhân, bác sĩ nói phải nghỉ ngơi, anh mau thả em
xuống.”
Tiếng hét rất lớn, thậm chí Anna tỷ đang ngủ trong phòng cũng giật mình tỉnh giấc.
Mạch Nhiên nghĩ rằng mình sắp được cứu sống, vậy mà lúc ấy Anna tỷ mở cửa,
con mắt ngái ngủ, nhìn hai người bọn họ một lát, sau đó lại quay về
phòng tiếp tục ngủ!
Mạch Nhiên lúc đó khóc không ra nước mắt, đây là gia đình kiểu gì vậy? Cứ thế mà trừng mắt nhìn con trai mình bạo lực
với một người phụ nữ đàng hoàng sao? Quá đáng, thật quá đáng! Trong lúc
Mạch Nhiên còn đang căm giận, Thẩm Lâm Kỳ đã bế cô vào trong phòng, rất
không khách khí quăng cô lên giường, đứng bên cạnh bình tĩnh cởi quần
áo.
Mạch Nhiên chấn kinh, khoanh tay trước ngực bảo vệ mình,
liều mạng nỏi: “Anh đừng tới đây, có chuyện gì từ từ nói, không nên động chân động tay!”
(“từ từ nói” sao??? >_<)
Lúc cô còn đang
lảm nhảm, thì anh đã cởi được một nửa, lộ ra thân trên gầy gò, khuôn
ngực chắc chắn, mọi đường cong đều hoàn mỹ, vóc người hoàn hảo.
Nếu
như bình thường, Mạch Nhiên nhất định sẽ chảy nước miếng mở to hai mắt
mà nhìn, nhưng giờ khắc này cô không được phép như vậy. Một đêm kia anh
trong thân thể cô khiến cô đau đến chết đi sống lại, mỗi lần nhớ lại là
thần kinh đều bị kích thích hạ mệnh lệnh chạy trốn.
Mạch Nhiên không suy nghĩ nhiều, xoay người, tay bám vào thành giường chuẩn bị chạy.
Nhưng chưa được bước nào cổ chân cô đã bị giữ lại. Thẩm Lâm Kỳ dễ dàng
cố định cô trên giường, đặt cô dưới thân anh, bắt đầu cởi quần áo cô.
Mạch Nhiên quá sợ hãi, cảm giác nước mắt đều trào ra, liên tục cầu xin
tha thứ: “Em không chơi, em là bệnh nhân, bác sĩ nói em không được làm
việc mệt mỏi.”
“Không phải vừa rồi em còn thề thốt với anh, còn đảm bảo rằng em không sao ừ??” Thẩm Lâm Kỳ ngừng động tác, nheo mắt nhìn cô.
Mạch Nhiên xấu hổ vô cùng, chỉ hận mình lắm lời, khiến cho Thẩm công tử tóm được thóp, cô nói: “Kỳ thực vừa rồi là em gắng gượng chống đỡ thôi, giờ em không thể được nữa. Xin anh buông tha em, cho em đi nghỉ ngơi…
em nói… anh đừng có cởi..!” Mạch Nhiên cảm thấy mình sắp thất bại, tim
đập loạn nhịp, đành phải nói ra sự thật: “Em sợ đau, anh đừng như vậy,
xin anh…”
Ngón tay đang cởi khuy áo của anh dừng lại, kinh ngạc nhìn cô.
Mạch Nhiên nước mắt vòng quanh, ấm ức nhìn phía anh. Thực sự không phải cô không muốn, mà là cô rất sợ đau.
“Đồ ngốc.” Thẩm Lâm Kỳ thì thầm, cúi đầu xuống hôn lên trán cô.
Động tác bất ngờ của anh khiến cô choáng váng, nghe được bên tai anh
đang thủ thỉ: “Lần này sẽ không đau, anh đảm bảo!” Sau đó, không đợi cô
kịp phản ứng, anh đã hôn lên môi cô.
Rất dịu dàng. Hoàn toàn không
giống với sự kịch liệt ngày đó, không có sự va chạm vào răng, càng không có miệng đầy máu tanh, chỉ có ôn nhu dịu dàng, vô cùng cảm động.
Mạch Nhiên bình tĩnh lại, cẩn thận đáp lại anh, hai tay ôm lấy cổ anh.
Phản ứng bằng lòng của cô khiến anh càng thâm nhập sâu vào. Lúc ấy, áo
của cô bị anh kéo ra, cơ thể lộ ra ngoài không khí khiến cô cảm thấy
lành lạnh, thế nhưng rất nhanh chóng một bàn tay nóng như lửa chạy dọc
cơ thể cô.
Cơ thể cô xảy ra một ít biến hóa, cảm giác muốn bài trừ
dần dần an biến, thay vào đó là một loại cảm giác hạnh phúc rất khó tả,
khiến cô quên đi đau đớn, chìm đắm trong ôn nhu của anh.
Mãi đến khi, anh đẩy hai chân cô ra.
Cô tỉnh táo lại, bắt đầu lên tiếng: “Được rồi được rồi, muộn rồi, đi
ngủ thôi! Em là bệnh nhân, không thể quá mệt mỏi, bác sĩ nói phải nghe.
Này, em nói anh có nghe không thế?”
“Im miện